Niên Đại Chiến: Gả Cho Chiến Thần Đại Viện, Cả Quân Khu Phát Sốt - Chương 547
Cập nhật lúc: 14/04/2026 16:28
“Hi Hi quay về chỗ ngồi.”
Mới khai giảng nên chưa xếp lại chỗ, mọi người vẫn ngồi theo vị trí cũ.
Hi Hi lấy bài tập trong cặp ra để lên bàn, sau đó nói với các bạn khác:
“Mọi người lấy bài tập hè ra để lên bàn đi, các tổ trưởng thu lại rồi để lên bục giảng nhé."
Có vài tổ trưởng chưa đến, Hi Hi bèn tìm người thay thế.
Có mấy bạn chắc là chưa làm xong nên không chịu nộp.
Hi Hi vẻ mặt nghiêm nghị đi tới:
“Lấy ra đây."
Cậu bạn nam cúi gầm mặt, lý nhí nói:
“Vẫn, vẫn chưa làm xong."
Hi Hi đ-ập mạnh xuống bàn:
“Nghỉ hè hai tháng trời mà cậu dám bảo tôi là chưa làm xong hả?"
Hi Hi quá tức giận nên không kiểm soát được lực tay.
Chân bàn và mặt bàn vỡ tan tành.
Hi Hi ngơ ngác nhìn cái bàn không còn ra hình thù gì:
“Không chắc chắn gì cả, phải thay cái mới thôi."
Cậu bạn nam kia suýt thì sợ ch-ết khiếp:
“Cậu, cậu làm hỏng bàn là phải đền đấy."
Thực ra các bạn trong lớp đều biết Hi Hi khỏe, nhưng không ngờ lại khỏe đến mức này.
Các bạn vừa chơi đại bàng bắt gà con với Hi Hi cũng đầy kinh ngạc:
“Hi Hi, cậu khỏe thế cơ à?"
“Oa, lợi hại quá!
Tớ mà khỏe như thế thì ở khu nhà tớ chắc chắn sẽ làm đại ca."
“Ngưỡng mộ quá đi!"
Hi Hi phủi phủi tay:
“Chuyện nhỏ thôi, tớ còn chưa dùng hết sức đâu!"
Giọng điệu khiêm tốn giả trân khiến mọi người ngưỡng mộ không thôi.
Giáo viên đi tới, nhìn cái bàn nát bét, lên tiếng:
“Ở lớp ngoài cùng bên trái tầng một có bàn đấy, bạn nào đi bê một cái lên đây?"
Câu này vừa dứt, mọi người đồng loạt nhìn về phía Hi Hi.
Hi Hi lập tức lắc đầu:
“Lớp mình có bao nhiêu bạn nam thế này, các bạn nỡ để một đứa con gái đi bê bàn sao?"
“Cậu khỏe như thế, không đi bê bàn thì chẳng phải quá lãng phí sao!"
Có bạn lên tiếng.
Hi Hi vặn lại:
“Ai quy định người khỏe là phải đi bê bàn nào?"
Có người định cãi lý, An An kéo cậu bạn ngồi cạnh đứng dậy:
“Để bọn tớ đi."
Đợi hai người đi rồi, Hi Hi chỉ tay vào mấy bạn chưa nộp bài tập bắt đầu mách:
“Thầy ơi, mấy bạn này nợ bài tập hè ạ."
Giáo viên liếc nhìn mấy đứa một cái:
“Mấy em hôm nay ở lại lớp."
Ngày đầu tiên khai giảng.
Ngoài việc nộp bài tập hè thì chính là dọn dẹp vệ sinh.
Làm xong những việc này thì cơ bản là không còn việc gì khác.
Giáo viên cho cả lớp về trước.
Mấy đứa chưa nộp bài tập hè tưởng thầy quên mình, đang định lén lút chuồn mất thì bị thầy gọi lại:
“Các em định đi đâu đấy?"
Chương 435 Nhà ngoại của cô ấy là cả đất nước Trung Hoa
Mấy bạn nợ bài tập đồng loạt dừng bước, ấm ức nhìn giáo viên.
“Theo thầy lên văn phòng."
Mấy đứa lủi thủi theo thầy lên văn phòng.
Giáo viên ngồi xuống ghế, vắt chân chữ ngũ:
“Tại sao nợ bài tập?"
Mấy đứa cúi gầm mặt không dám nói năng gì.
Giáo viên đ-ập bàn, sa sầm mặt, ra vẻ rất nghiêm khắc:
“Nói đi, tại sao nợ bài tập?
Là bài tập quá nhiều, hay là cả mùa hè chỉ mải chơi rồi quên béng luôn chuyện viết bài tập?"
Một đứa trẻ hơi mập mạp, bạo dạn trả lời:
“Thầy ơi, mẹ em không cho em viết ạ."
Giáo viên nhíu mày, còn có phụ huynh không cho con làm bài tập sao:
“Tại sao?"
“Mẹ em bảo học sinh lớp năm mà đến bảng cửu chương còn không thuộc thì đi học cũng bằng thừa, làm bài tập cũng phí công, đã là phí công thì em viết làm cái gì nữa ạ!"
Giáo viên nghẹn lời, chỉ số thông minh của đứa trẻ này đúng là đáng lo ngại thật, nhưng chỉ số cảm xúc thì chẳng thấp chút nào, gan cũng lớn, học tập không được nhưng biết đâu các phương diện khác lại rất khá thì sao!
Giáo viên ôm hy vọng đó, bắt đầu hỏi đứa trẻ:
“Em thích cái gì?"
“Chơi ạ."
Đứa trẻ trả lời dứt khoát, không một chút do dự.
Giáo viên:
“..."
Ai mà chẳng thích chơi?
Thầy cũng thích vậy!
Nhưng cuộc sống không cho phép mà!
Giáo viên lại hỏi:
“Ngoài chơi ra thì còn thích gì nữa?"
“Chạy bộ ạ."
Giáo viên lập tức lấy lại tinh thần:
“Ngày nào cũng chạy sao?"
“Dạ chạy, lần nào đi học em cũng chạy tới trường đấy ạ."
Giáo viên đứng dậy:
“Đi theo thầy ra sân vận động, để thầy xem tốc độ của em nhanh đến mức nào."
Mấy đứa khác thấy thầy không thèm để ý đến mình, nhịn không được lên tiếng:
“Thầy ơi, còn bọn em thì sao ạ?
Không hỏi nữa ạ?"
Giáo viên nhìn bọn họ:
“Thế các em nói cho thầy biết, tại sao không hoàn thành bài tập hè?"
“Nhiều quá ạ."
“Khó quá ạ."
“Quên mất ạ."
Giáo viên nghe thấy những câu trả lời này thì tức muốn đ-ánh người, nghĩ đến việc đây đều là nhân tài tương lai nên lại nén cơn giận xuống:
“Trong vòng một tuần phải nộp bù cho thầy."
Mấy đứa nhìn thầy với vẻ mặt khổ sở, đồng thanh nói:
“Thầy ơi, nhiều thế này thì bù thế nào được ạ?
Thầy muốn bọn em mệt ch-ết sao?"
“Thầy ơi, không được đâu ạ, nhiều quá, tay bọn em sẽ gãy mất."
Giáo viên lườm mấy đứa:
“Lúc chơi sao không nghĩ đến chuyện tay sẽ gãy hả!
Dù thế nào đi nữa, chưa hoàn thành thì phải hoàn thành cho xong, một tuần sau thầy sẽ kiểm tra, bạn nào chưa xong thầy sẽ thông báo cho phụ huynh."
Mấy đứa mặt mày ủ rũ.
Đúng là sai lầm rồi, biết thế này thì đã không lười biếng!...
Tứ hợp viện.
Hi Hi đang trêu đùa Phi Hổ và Hắc Khuyển.
Con bé thấy Tống Lạc Anh về, lập tức chạy ra đón.
Định nói gì đó thì nhìn thấy một bà cụ phía sau Tống Lạc Anh đang va tới.
Hi Hi chạy với tốc độ như gió đến chắn trước mặt bà cụ.
“Ui da, bà đ-âm trúng cháu rồi!"
Hi Hi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nên khi bà cụ còn chưa kịp chạm vào, con bé đã cố tình ngã xuống đất.
Bà cụ ngẩn người, bà còn chưa đ-âm trúng mà sao con bé đã ngã rồi, hơn nữa đây cũng không phải mục tiêu của bà.
“Bà, bà không đ-âm trúng cháu, đừng có vu oan cho người tốt."
Hi Hi giả vờ như đang rất đau đớn, thậm chí còn nặn ra được hai giọt nước mắt, chỉ vào bà cụ tố cáo:
“Là bà, chính là bà, bà cố tình đ-âm vào cháu, bà muốn đ-âm ch-ết cháu!"
