Niên Đại: Gả Nhầm Trai Quê, Ai Ngờ Là Bảo Bối - Chương 20: Cậu Cố Và Mợ Cố
Cập nhật lúc: 09/01/2026 03:04
“Cô ấy thật sự bằng lòng sống t.ử tế với cháu à?”
Cậu Cố rất vui, ông cũng không để tâm việc cháu trai không đến báo tin vui ngay lập tức, ông chỉ canh cánh trong lòng chuyện này thôi.
Chu Dã gật đầu: “Thật mà cậu, cậu đừng không tin, cháu không thể lấy chuyện này ra dỗ cậu được. Đến Tết vợ chồng cháu cũng sẽ về thăm họ hàng.”
Nụ cười trên mặt Cậu Cố càng rạng rỡ hơn: “Được, đến lúc đó hai đứa về nhé!”
Ông lão thật sự rất thương người cháu trai này, năm đó cũng vì mẹ nó mà bán mình, thay người ta gánh tội rồi bị nhốt hai năm, tuy cuối cùng bệnh viện cũng không cứu được mẹ nó, nhưng đứa cháu này thật sự đã cố gắng hết sức rồi.
Sau khi ra tù lại bị thằng cháu lớn khốn nạn kia đuổi ra khỏi nhà, Cậu Cố làm sao có thể để cháu trai mình đến một chỗ ở cũng không có được chứ.
Thế là ông gọi hai đứa con trai qua giúp đóng gạch mộc, bên ông tuy cũng khó khăn nhưng vẫn cố gắng cho một ít tiền. Cũng vì nhớ cái ơn này của ông mà mỗi năm cháu trai đều đến thăm ông mấy lần, lần nào cũng không đi tay không.
Đây là một đứa trẻ tốt biết nhớ ơn mà.
Nhưng Cậu Cố vẫn luôn lo lắng, vì nó đã hai mươi hai tuổi rồi mà vẫn chưa cưới vợ, mắt thấy sắp thành trai già đến nơi, lại không phải trường hợp như con trai thứ hai của ông, không cưới được vợ sao không khiến ông sốt ruột cho được?
Lúc nó đến mời ăn tiệc cưới, thật ra ông đã bảo bà nhà bắt đầu lo liệu tìm mối cho nó rồi.
Nhưng cháu trai vẫn là cháu trai, quả nhiên là lợi hại, cưới được một cô vợ thanh niên trí thức, bây giờ con cũng có rồi, sang năm con chào đời là được làm bố rồi!
“Sau này không thể lông bông như trước nữa, lấy vợ sinh con làm bố rồi, trên vai là có một phần trách nhiệm đấy. Coi như mình không ăn thì vợ con cũng phải ăn, cháu phải làm ăn cho đàng hoàng vào!” Cậu Cố nói xong lời an ủi thì bắt đầu dặn dò.
Ông vẫn hiểu đứa cháu này của mình, không thích làm việc đồng áng, chỉ toàn bày ra mấy trò tà ma ngoại đạo, chỉ có điểm này là không tốt, không làm ăn chân chính!
Chu Dã cười nói: “Cậu ơi, cậu cứ hễ có cơ hội là lại giáo huấn cháu một trận nhỉ. Lão Đội Trưởng của chúng cháu cũng nói với cháu như vậy, hàng xóm cũng nói với cháu như vậy, giờ qua đây thăm cậu cũng bị cậu nói, làm như trước đây cháu lông bông lắm không bằng?”
“Chứ còn không lông bông à.” Cậu Cố hừ hừ: “Nếu không thì sao cháu phải đến tận năm nay mới cưới được vợ?”
“Đương nhiên là do mắt nhìn của cháu cao rồi, hạng xoàng sao lọt vào mắt cháu được? Cháu, Chu Dã này, muốn lấy vợ thì phải lấy người đẹp nhất!” Chu Dã bắt đầu huênh hoang.
Cậu Cố đã có tuổi, rất thích nhìn những người trẻ tuổi hăng hái thế này, đây lại còn là cháu trai của mình, ông cười ha hả nói: “Xinh đẹp đến thế thật à?”
Chu Dã đáp: “Chắc chắn rồi!”
Cậu Cố gật đầu, nói: “Vậy thì cháu càng phải chăm chỉ kiếm điểm công đấy. Con gái nhà người ta lúc còn là thiếu nữ thì như một đóa hoa, gả cho cháu rồi lại phải sống trong cảnh nhếch nhác, nếu sống thành ra như vậy, người ta sẽ nói cô ấy mắt mù số khổ mới gả cho một người như cháu. Cháu muốn người ta cảm thấy vợ cháu có mắt nhìn, chọn được một người chồng tốt như cháu, hay là muốn người ta nói một cô thanh niên trí thức tốt như vậy lại đi lấy một tên du thủ du thực như cháu?”
“Cậu đừng khích cháu nữa, vợ cháu là cả mạng sống của cháu, cháu có thể không đối xử tốt với cô ấy sao, cháu sẽ không để cô ấy phải chịu một chút ấm ức nào đâu. Nhưng bây giờ nói nhiều cũng là lời nói suông, cậu cứ chờ xem, xem vợ chồng trẻ chúng cháu sống sung túc thế nào.” Chu Dã nói.
Vợ của Chu Dã anh, nhất định phải sống thật xinh đẹp rạng rỡ!
Cậu Cố mỉm cười: “Cậu sẽ chờ xem.”
Lúc này Chu Dã mới hỏi thăm Mợ Cố, hai người anh họ và chị dâu, cùng với các cháu trai cháu gái sao không thấy đâu.
“Mọi người đi đâu hết rồi ạ? Trong nhà yên ắng quá.”
“Mợ Cố của cháu không biết đi nhà nào buôn chuyện rồi, Quảng Hạ tẩu thì đưa con về nhà ngoại thăm họ hàng. Còn Quảng Hạ ca với Quảng Thu ca của cháu thì hôm qua đã đi quăng lưới, sáng nay đi từ sớm để thu lưới bắt cá, chắc cũng sắp về rồi, cháu đừng vội đi, đợi bọn nó mang cá về thì lấy một ít về cho vợ cháu ăn.”
Vừa mới nói xong thì đã nghe thấy tiếng Mợ Cố ở bên ngoài: “Ông già, có phải Tiểu Dã đến không?”
“Chắc là nghe người ta nói cháu đến nên cũng về sớm đấy, mọi khi phải đến mười hai giờ mới về nhà.” Cậu Cố cười nói.
“Ối chà, Mợ Cố của cháu về rồi, người ăn gì mà sao cháu cảm thấy càng ngày càng trẻ ra thế?” Chu Dã đi ra thấy Mợ Cố của mình, liền cười nói.
“Cái thằng nhóc này, đã thành gia lập nghiệp rồi mà miệng vẫn dẻo quẹo.” Mợ Cố cười mắng: “Ta đang ở nhà lão Lâm thẩm bện dây gai với bà ấy, nghe con trai bà ấy bảo cháu đến nên ta về đây.”
Cậu Cố vừa hút t.h.u.ố.c tẩu vừa nói: “Nó còn xách một con thỏ béo ú đến đây nữa đấy, con thỏ béo lắm, phải được mấy cân thịt.”
“Chắc chắn là nó cố tình mang đến cho ông, cậu này, làm mồi nhậu rồi.” Mợ Cố cười nói, rồi lại hỏi Chu Dã: “Tiểu Dã à, vợ cháu đâu, sao không đưa con bé đến cùng?”
“Vợ cháu đang ở nhà ạ, cháu đang nghĩ đợi đến Tết sẽ đưa cô ấy đến, bây giờ cứ để cô ấy ở nhà dưỡng t.h.a.i đã.” Chu Dã cười nói.
Mợ Cố mừng rỡ ra mặt: “Vợ cháu có rồi à?”
“Vâng, được hơn ba tháng, sắp bốn tháng rồi ạ.” Chu Dã mỉm cười.
Mợ Cố kinh ngạc: “Đã lớn tháng thế rồi à? Sao không nói sớm một chút?”
“Thằng nhóc này sợ đến tay không nên mới đợi săn được con thỏ này rồi mới dám xách đến báo tin vui đấy.” Cậu Cố hừ cười.
Mợ Cố cũng không coi đứa cháu trai này là người ngoài, bèn nói nhỏ: “Mợ Cố có nghe con gái nhà họ Triệu đi thăm họ hàng về kể qua rồi.”
“Trong làng ta có không ít người đặt điều nói xấu cháu, vợ cháu cứ nghĩ cháu không phải người đàng hoàng. Nhưng sau này cô ấy biết cháu làm vậy là để chữa bệnh cho mẹ, cô ấy lại thấy cháu là người có hiếu, nói rằng đàn ông có hiếu thì sẽ không tệ, nên đương nhiên bằng lòng sống t.ử tế với cháu.” Chu Dã nói để thanh minh cho vợ mình.
Mợ Cố nghe vậy thì yên tâm, cũng nói với anh: “Cháu về nói với vợ cháu, đợi con bé sinh xong, Mợ Cố sẽ qua chăm ở cữ cho. Nó không có mẹ chồng, Mợ Cố sẽ thay bà ấy lo liệu, sẽ không để nó sinh con mà phải ăn cơm nguội canh lạnh, không có người chăm sóc đâu!”
Thật ra hôm nay Chu Dã xách con thỏ rừng này đến chính là có ý này!
Anh có chút ngượng ngùng cười nói: “Mợ Cố, vậy thì cháu không khách sáo với người nữa đâu ạ. Người cũng biết vợ cháu là thanh niên trí thức, trong nhà cháu lại không có bậc trưởng bối nào, đến lúc đó thật sự phải làm phiền Mợ Cố rồi.”
“Có gì đâu, đến lúc sinh thì cháu cứ qua đây, ta thu dọn đồ đạc rồi sẽ qua đó.” Mợ Cố nói.
Bà lại kéo Chu Dã dặn dò một vài chuyện cần chú ý khi mang thai, đồ sống đồ lạnh là cấm kỵ thì không nói, còn có một chuyện nữa: “Tụi bay là người trẻ cũng phải biết tiết chế, đang m.a.n.g t.h.a.i thì không được động phòng nữa đâu.”
Lời này khiến Chu Dã thoáng chốc ngượng ngùng, cũng vội vàng đồng ý với Mợ Cố của mình.
Nhưng mà chuyện này hôm qua anh cũng đã tranh thủ thời gian đặc biệt đến trạm y tế hỏi rồi, trạm y tế nói là ba tháng đầu và ba tháng cuối thì cấm, còn khoảng thời gian ở giữa đúng là có thể sinh hoạt vợ chồng một cách thích hợp, nhưng phải chú ý an toàn.
Thật ra Chu Dã có thể nhịn được, chỉ là người vợ vừa xinh đẹp vừa mềm mại của anh, mỗi khi cô mềm mỏng ngọt ngào đến gợi ý, anh làm sao mà chịu nổi?
Đừng nói là đòi “chuyện ấy”, cho dù cô muốn mạng của anh, anh cũng không hề do dự mà cho
--------------------
