Niên Đại: Gả Nhầm Trai Quê, Ai Ngờ Là Bảo Bối - Chương 407: Chuyện Yêu Sớm
Cập nhật lúc: 09/01/2026 06:28
Chu Dã cũng không quá bất ngờ, bèn để đồ lại chờ Ngô Nhị Gia về rồi giúp giám định sau, sau đó anh về nhà.
Anh chắc chắn biết căn nhà tam tiến viện của mình ở đâu, cách con ngõ cũ nơi anh từng ở chỉ chừng nửa tiếng đi đường.
Từ xa, anh đã thấy Lão Tứ, Niên Sinh, Lý Đa và mấy đứa trẻ khác đang đá bóng.
“Lão Tứ, ba cậu về rồi!” Niên Sinh vừa thấy người chú họ Chu Dã này thì vội nói.
Lão Tứ vừa định sút bóng đi, kết quả vừa nghe vậy thì vội quay người lại, cũng thấy ba mình, thế là mặc kệ quả bóng, chạy thẳng về phía ba.
Đã là một cậu bé mười tuổi rồi mà vẫn còn hay làm nũng, nhảy thẳng lên lưng ba mình.
“Ối chà, thằng con út của ba dạo này gầy đi rồi à, sao lại nhẹ hơn lần trước một chút thế này.” Chu Dã nhấc bổng con trai út lên, cười nói.
“Tại con vận động nhiều chứ bộ, không có gầy đâu!” Lão Tứ sửa lại một câu, rồi mới nói: “Ba ơi, người ba hơi có mùi nha.”
“Thì chả thế à, thời tiết này thì thơm vào đâu được.”
“Vậy mình đi tắm đi, con kỳ lưng cho ba.”
Lão Tứ vừa nói vừa vẫy tay với Niên Sinh, Lý Đa và những người khác: “Các cậu chơi tiếp đi, tớ đi tắm kỳ cọ với ba tớ rồi.”
“Đi đi, đi đi.” Niên Sinh, Lý Đa và mấy đứa trẻ xung quanh lại tiếp tục đá bóng.
Còn chuyện chúng có nhớ ba mình không, thì cũng không đến nỗi, vì ba của chúng mỗi tháng đều có thể về nhà ở vài ngày, không phải kiểu cả năm trời không thấy mặt.
Chúng vui vẻ đá bóng, còn Lão Tứ thì được ba bế suốt cả quãng đường.
Chu Dã cũng nuông chiều nó.
Cái tài làm nũng này của cậu con trai út là được anh chân truyền, hồi nhỏ anh cũng thích làm vậy.
Ba anh cưng chiều anh, giờ anh cũng cưng chiều cậu con trai út này, dù sao trong bốn đứa con trai, ba đứa lớn thật sự quá độc lập rồi.
Chuyện làm nũng gần như không bao giờ tồn tại, đặc biệt là Lão Đại, bị ảnh hưởng bởi ông bố nuôi chính khách của nó, Tết năm nay còn quay sang giảng đạo lý ngược lại cho anh…
Cho nên chỉ có mỗi cậu con trai út biết làm nũng này thôi, đương nhiên là phải cưng chiều rồi.
“Đại Ca với Nhị Ca của con đâu? Sao không ra ngoài đá bóng cùng?”
“Tháng sau hai anh ấy phải tham gia cuộc thi, giờ đang ở trường học thêm ạ.”
…
Về đến nhà, Lý Đại Ni đang hầm canh trong bếp, Cậu Cố thì đang bón phân ngoài sân.
Một nửa mảnh đất trong sân trồng toàn hoa cỏ của Bạch Nguyệt Quý, nhưng cũng có một khoảnh đất được dọn ra để Cậu Cố trồng dưa, trồng rau.
Còn Mợ thì đang thu dọn quần áo.
“Cậu, Mợ, con về rồi.” Chu Dã cõng Lão Tứ trên lưng, cười nói.
Cậu Cố và Mợ thấy cháu trai về, đương nhiên là vui mừng.
“Mau xuống đi, lớn tướng rồi mà còn để ba cõng.” Mợ cười mắng.
Lão Tứ hưởng thụ tình thương của ba suốt một quãng đường nên cũng thỏa mãn, cậu bé cười hì hì trèo xuống: “Con là con trai út mà, đương nhiên phải để ba cõng nhiều một chút, cũng chẳng cõng được mấy năm nữa đâu.”
“Có biết xấu hổ không, còn muốn được cõng mấy năm nữa? Đã mười tuổi, là thanh niên rồi đấy.” Mợ trêu cậu.
Nói mười tuổi thì đúng là mười tuổi thật, nhưng chiều cao thì đúng là tăng vùn vụt, giờ đã cao một mét rưỡi rồi. Mợ vốn không cao, cộng thêm tuổi tác nên người có phần teo lại, trông Lão Tứ cũng không thấp hơn bà là bao.
Lão Tứ cười nói: “Con có lớn hơn nữa thì trong mắt ba vẫn là trẻ con thôi ạ. Chỉ cần ba còn cõng nổi là ba vui rồi, ba nói có phải không ạ?”
“Phải, ba con bằng lòng.” Chu Dã nói.
“Mợ xem này, ba con cũng bằng lòng mà.”
Mợ bật cười.
“Vợ con vẫn chưa tan làm ạ?” Chu Dã xem giờ.
“Chưa đâu, còn một lúc nữa. Hai ba con đi tắm kỳ cọ đi, về là vừa kịp lúc đấy.” Mợ nói.
Chu Dã hỏi Cậu của mình: “Cậu, cậu có muốn đi kỳ cọ một chuyến không ạ?”
“Đi cùng đi.” Mợ liền nói.
Cậu Cố biết mình bị chê, bèn lẩm bẩm một tiếng: “Tôi mới đi kỳ cọ ba ngày trước, ngày nào cũng tắm rửa, rửa chân, người không có bẩn.”
Tắm kỳ cọ khác với tắm rửa, tắm rửa chỉ là tắm cho sạch, không kỳ cọ. Tắm kỳ cọ là chà sạch ghét từ đầu đến chân.
"Mang quần áo qua đây." Mợ không nghe lời thừa, trực tiếp xua tay.
Tuy rằng bị gọi qua kỳ lưng khiến Cậu có hơi không tình nguyện, nhưng khi đã ngâm mình trong bể rồi, Cậu Cố vẫn thoải mái thở phào một hơi.
"Qua đây ngâm mình một lát cũng sướng thật." Cậu Cố nói.
Chu Dã cũng khoan khoái lắm, ngâm mình xong liền để Lão Tứ kỳ lưng cho.
Dù sao cũng là từ Tây Bắc trở về, tuy đã tắm sạch sẽ rồi mới về, nhưng vì chưa kỳ cọ nên trên người vẫn ra không ít ghét.
Lão Tứ vô cùng có cảm giác thành tựu, "Nếu con không kỳ sạch cho ba, tối nay ba đừng hòng lên giường mẹ con, bẩn thế này cơ mà!"
Chu Dã bèn trò chuyện với cậu con út, hỏi về thành tích học tập.
"Ở lớp học hành thế nào?"
"Cái đó còn phải nói sao ạ, lần trước hạng nhất chính là con." Lão Tứ đắc ý nói: "Chẳng có áp lực gì cả."
Nói xong chuyện này, cậu còn bắt đầu bật mí, nói nhỏ: "Ba, Đại Ca của con yêu sớm rồi!"
"Hả?" Chu Dã sững sờ một lúc, "Yêu sớm?"
Lão Tứ gật đầu, "Chứ còn gì nữa ạ."
"Sao con biết?"
"Nhị Ca nói cho con biết."
Bởi vì Đại Ca luôn mang rất nhiều đồ ăn vặt về cho cậu, mà Đại Ca thì lại không thích ăn vặt, vậy số đồ ăn vặt này từ đâu ra?
Nhị Ca bèn lén nói cho cậu biết, là do bạn học nữ nhét vào hộc bàn của Lão Đại, cái loại mà đến bữa sáng cũng không cần tự mang đi luôn.
Đây đương nhiên là yêu sớm rồi.
Chu Dã bật cười, nhưng rồi lại nghiêm mặt nói: "Con bây giờ là học sinh, vẫn nên đặt việc học lên hàng đầu, không được nghĩ đến mấy chuyện này."
"Lời này ba nên nói với Đại Ca mới đúng. Anh ấy toàn được các bạn nữ yêu thích thôi." Lão Tứ nói.
"Đại Ca của cháu không có yêu sớm, Lão Nhị cũng không, nhưng cô bạn gái nhỏ của cháu thì nên nói cho ba cháu biết là chuyện thế nào đây nhỉ?" Cậu Cố thẳng thừng vạch trần cậu.
Lão Tứ chỉ muốn bịt miệng Ông cậu Cố của mình lại, nhưng lời Ông cậu Cố nói ra quá bất ngờ, khiến cậu không kịp trở tay.
Cậu bèn cười khan nhìn ba mình, "Ông cậu Cố lớn tuổi rồi, nên thích nói linh tinh, con đâu có yêu sớm gì đâu, con mới mười tuổi thôi mà."
Chu Dã hừ cười một tiếng, cậu con út này giỏi chiêu dụ đào hoa nhất.
Từ hồi còn học mẫu giáo, đã biết lấy kẹo dỗ dành bạn gái nhỏ thơm mình rồi, đúng là lanh ma hết biết.
"Học hành cho đàng hoàng, không được dính vào mấy chuyện vớ vẩn này." Chu Dã nói.
"Đó là đương nhiên rồi ạ, con là hạng nhất của lớp đấy!"
"Vậy trong khối thì xếp hạng mấy?"
"Trong khối xếp hạng năm ạ, bài văn của con bị trừ điểm, nếu không thì con đã là người giỏi nhất rồi."
"Lần sau được hạng nhất khối, ba sẽ mua cho con một đôi giày mới."
"Ba đặt mục tiêu cao quá rồi, dù sao cũng phải từ từ chứ ạ, cứ bắt đầu từ hạng tư của khối đã, đằng này lại bắt lên hạng nhất luôn." Lão Tứ bất mãn nói.
Chu Dã cười, "Cũng được, lần sau hạng tư khối ba mua cho."
Lão Tứ lúc này mới hài lòng, "Chuyện giày dép cũng không vội. Ba, ba phải sắp xếp vụ xe hơi nhà mình đi đấy ạ."
"Sắp xếp, vài ngày nữa sẽ sắp xếp."
Cậu Cố nói: "Thật sự muốn mua xe hơi à?"
Bây giờ người lớn tuổi như ông cũng biết một chiếc xe hơi giá bao nhiêu tiền rồi, mấy vạn lận.
"Mua ạ, dùng đến rồi." Chu Dã gật đầu.
Cậu Cố biết cháu trai mình bên ngoài có nhiều cửa tiệm, nên cũng không nói gì, dù sao thì cũng thật sự cần dùng đến.
--------------------
