Niên Đại: Gả Nhầm Trai Quê, Ai Ngờ Là Bảo Bối - Chương 47: Mỗi Nhà Đều Có Một Quyển Kinh Khó Niệm

Cập nhật lúc: 09/01/2026 03:08

Cố Quảng Hạ từ bên ngoài về thấy bọn họ đến thì cũng vui vẻ, đương nhiên là qua tụ tập một lúc.

Quảng Hạ Tức Phụ đang ở trong nhà, nhưng nghe thấy tiếng của Chu Dã, Cố Quảng Thu và Trương Xảo Muội thì không có ý định đi ra.

Chỉ sai hai đứa con chạy ra đòi lì xì.

Nhận được bốn bao lì xì tổng cộng bốn xu, tất cả đều bị Quảng Hạ Tức Phụ thu lại, khiến hai đứa trẻ gào khóc ầm ĩ.

"Tụi con muốn mua pháo, muốn mua pháo!"

Quảng Hạ Tức Phụ ở trong nhà đ.á.n.h con, làm bọn trẻ khóc lóc càng dữ dội hơn.

Cố Quảng Hạ không thể nhịn được nữa, quay vào nhà cãi nhau với cô ta: "Tết nhất mà cô làm cái gì vậy, không phải chỉ có mấy xu thôi sao, cho chúng nó đi mua pháo thì không được à, cô nhất định phải để bọn trẻ khóc mới chịu à? Cô không biết hôm nay là ngày gì sao?"

"Hôm nay là ngày gì? Có quan lớn đến nhà ta hay sao?" Quảng Hạ Tức Phụ cười lạnh.

Giọng cô ta không hề hạ thấp chút nào, phòng bên này nghe rõ mồn một.

Chu Dã cũng sững sờ một lúc, người chị dâu họ này tuy có hơi thực dụng, nhưng bao năm qua cũng không đến nỗi nào, chưa từng làm chuyện gì quá khó coi, sao hôm nay lại thế này?

Chu Dã không biết chuyện ầm ĩ lúc chia nhà bên này.

Nhưng Cố Quảng Thu và Trương Xảo Muội thì trong lòng lại hiểu rõ, đang định nói gì đó thì Mợ Cố đã không nhịn được nữa.

Bà đi thẳng ra ngoài, đứng ngay trước cửa nhà cô ta mà sa sả c.h.ử.i mắng: " Đồ ngu mất nết nhà mày, tao không dạy dỗ mày nên mày tưởng mình sắp lên trời rồi phải không? Nếu không ở nổi nhà họ Cố này nữa thì cút về cái ổ nhà mẹ đẻ quý báu của mày đi, mày vênh váo cái gì, ra vẻ ta đây với ai? Nhà họ Cố tao có chỗ nào không phải với mày mà khiến mày Tết nhất lại mặt nặng mày nhẹ như thế hả?"

"Người ta làm con dâu, có t.h.a.i sinh con, có được ăn thịt gà, ăn trứng gà, có được mẹ chồng hầu hạ không?"

"Mày có t.h.a.i tao g.i.ế.c gà, mày sinh con tao g.i.ế.c gà, tao hầm nấu xong xuôi bưng đến tận đầu giường cho mày, mấy cái mụ đàn bà nhiều chuyện hay ngồi lê đôi mách với mày, có đứa nào được đối đãi như mày không?"

"Tao chưa nói gì mày, mày đã thật sự muốn lên trời rồi phải không, tao nói cho mày biết, nếu mày không ở nổi nhà họ Cố nữa thì cút về nhà mẹ đẻ mày đi, đừng tưởng nhà họ Cố này hiếm lạ gì mày, ban đầu tao cũng là mắt mù mới cưới cho Quảng Hạ cái đồ sao chổi chuyên phá nhà như mày!"

"..."

Mợ Cố đứng ở cửa c.h.ử.i xối xả vào nhà con trai cả một trận.

Hôm nay bà thật sự không nén được cơn tức này nữa rồi, từ sau khi chia nhà cô ta đã cứ âm dương quái khí, nhưng hôm nay là ngày vợ chồng Lão Nhị và cháu ngoại đến nhà chúc Tết cơ mà, cái đồ ngu này đang làm loạn cho ai xem chứ? Còn chỉ dâu mắng hòe! Đúng là muốn lên trời thật rồi!

Chu Dã cũng kinh ngạc đến ngây người, không biết từ lúc nào mà mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu giữa Mợ Cố và chị dâu họ này lại lớn đến thế.

Anh vội vàng ra ngoài khuyên Mợ Cố vào nhà: "Mợ Cố, chúng ta vào nhà đi ạ, cháu còn phải học hỏi kinh nghiệm từ mợ nữa, tay nghề của mợ là tốt nhất, mợ phải dạy cháu thêm vài món ngon để về dỗ vợ cháu chứ."

"Tiểu Dã, con đừng cản mợ, hôm nay mợ mà không c.h.ử.i c.h.ế.t cái đồ ngu này thì nó không biết tại sao hoa lại có màu đỏ đâu!"

Mợ Cố vẫn còn muốn c.h.ử.i tiếp, bà tức không chịu nổi, nhưng cuối cùng vẫn bị Chu Dã khuyên vào nhà.

Nhưng bà còn chưa kịp nói gì, Quảng Hạ Tức Phụ đã thu dọn một cái tay nải, vừa khóc vừa chạy ra ngoài, dáng vẻ như thể phải chịu ấm ức ngút trời.

Cố Quảng Hạ lười cả đi đuổi theo.

Mợ Cố chĩa mũi dùi sang con trai cả: "Quảng Hạ, mẹ nói cho con biết, nếu con dám đi đón nó về thì chúng ta cắt đứt quan hệ!"

"Mẹ, mẹ nói những lời này làm gì chứ." Cố Quảng Hạ nói.

"Quảng Hạ ca, chị dâu em... sao lại ầm ĩ thành ra thế này?" Chu Dã không nhịn được hỏi.

"Cô ta cho rằng Quảng Thu sau này ở bên Lão Trương gia, không hiếu thuận với ba mẹ, thì không được chia tiền chia lương thực."

Tết nhất mà làm ầm ĩ như vậy, Quảng Hạ cũng đặc biệt chán ngán, không cần mẹ anh ta nói, anh ta cũng sẽ không đi đón mụ đàn bà kia về, cô ta thích về thì về, không về thì thôi, chiều cô ta quá rồi

Cố Quảng Thu và Trương Xảo Muội đã sớm đoán được chuyện này.

Trương Xảo Muội nói: “Anh cả, Quảng Thu đúng là ở nhà em, nhưng anh yên tâm, sau này chuyện phụng dưỡng ba mẹ, chúng ta cứ làm theo những gì đã định vào ngày chia nhà. Hàng năm thu hoạch lương thực xong, vợ chồng em sẽ lập tức mang phần của mình qua cho ba mẹ. Nếu ba mẹ có đau đầu sổ mũi cần dùng tiền, nhà em cũng sẽ chia đều.”

“Có điều, vợ chồng em đúng là đã chiếm phần hời của nhà anh cả, chuyện chăm sóc ba mẹ hàng ngày đều đổ lên vai chị dâu. Nhưng sau này khi ba mẹ già rồi, em và Quảng Thu cũng sẽ thay phiên nhau về chăm sóc, điểm này cũng mong anh cả yên tâm, sẽ không để mọi việc đổ hết lên nhà anh cả đâu.”

“Tôi với lão già nhà tôi đã già đến mức đó đâu cơ chứ! Cái thứ ngu xuẩn đó nó chăm sóc chúng tôi được cái gì?” Mợ Cố c.h.ử.i rủa: “Mấy con gà với mấy giỏ trứng gà hồi nó m.a.n.g t.h.a.i sinh con đều cho ch.ó ăn hết rồi, đúng là một con sói mắt trắng nuôi không quen! Sau này mà nó còn sinh nữa, xem nó có ăn được của tôi một quả trứng, một hạt gạo, có uống được của tôi một ngụm canh không. Tôi hầu hạ nó đến bưng bô đổ tiểu, thế mà lại chiều nó đến tận trời rồi!”

Tuy con dâu cả vốn chẳng phải người tốt bụng gì, nhưng Mợ Cố cũng tự cho rằng mình làm mẹ chồng đã làm tròn vai lắm rồi.

Lúc nó mang thai, bà đã hầm cho nó một con gà, trong nhà hết trứng, nó thèm ăn bà còn phải đi đổi của người ta một ít về cho nó. Sau khi sinh con xong, bà cũng hầm một con gà cho nó bồi bổ, trứng gà cũng ưu tiên cho nó ăn trước.

Ngày trước Mợ Cố từng bị chính mẹ chồng mình đày đoạ, nên bà không muốn con dâu mình cũng đi vào vết xe đổ của bà, vì vậy nhất định phải chăm sóc nó cho thật chu đáo trong tháng ở cữ.

Kết quả thì nhận lại được gì? Đúng là một con sói mắt trắng!

Cậu Cố sa sầm mặt không nói gì, nhưng ai cũng có thể nhìn ra, tâm trạng của ông thật sự không tốt chút nào!

Vốn dĩ Cố Quảng Thu, Trương Xảo Muội và cả Chu Dã đều tươi cười đến thăm họ hàng chúc Tết, kết quả lại vì chuyện này mà khiến cho ai nấy đều khó xử.

Chỉ là đối với chuyện này, Chu Dã không dám nói nhiều lời, vì cậu chỉ là cháu ngoại, chuyện nhà này không có chỗ cho cậu xen vào, chỉ có thể nói mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà thôi.

Nhưng dù vậy, Mợ Cố vẫn đi gom góp khắp nơi, gom được bảy tám quả trứng gà mang đến cho Chu Dã.

“Mợ Cố, người đừng làm vậy, ở nhà vẫn còn ạ, lần trước người mang qua cháu vẫn chưa ăn hết.” Chu Dã vội nói.

“Không phải cho cháu, cho vợ cháu, với mấy đứa cháu ngoại của ta ăn đấy.” Mợ Cố nói, bà cảm thấy số trứng này hơi ít, “Bây giờ thời tiết này gà mái cũng không đẻ mấy, đợi trời ấm lên, lúc đó sẽ có thôi.”

“Cầm về đi.” Cậu cũng nói.

Chu Dã khá ngại ngùng, nhưng cũng không từ chối tấm lòng của bậc trưởng bối, bèn nhận lấy.

Bạch Nguyệt Quý thấy anh trở về còn mang theo trứng gà, liền hỏi: “Ở đâu ra vậy?”

“Mợ Cố đi đổi của người trong thôn đấy, đặc biệt dặn anh mang về cho ba mẹ con em ăn.” Chu Dã mỉm cười.

Bạch Nguyệt Quý mỉm cười, tuy ba mẹ của Chu Dã đã mất, nhưng may mà Cậu và Mợ Cố thật lòng thương anh, đối với cô và các con đương nhiên cũng là yêu ai yêu cả đường đi lối về.

“Sau này anh làm nên sự nghiệp rồi, phải hiếu thuận với Cậu và Mợ Cố đấy nhé.” Bạch Nguyệt Quý cười nói.

“Đó là chuyện đương nhiên mà.” Chu Dã cười.

--------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại: Gả Nhầm Trai Quê, Ai Ngờ Là Bảo Bối - Chương 47: Chương 47: Mỗi Nhà Đều Có Một Quyển Kinh Khó Niệm | MonkeyD