Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Chương 103
Cập nhật lúc: 17/04/2026 15:02
Cứ nhìn cái điệu bộ dính lấy Ngu Lê của Lục Quan Sơn kia mà xem, anh không về thì chắc chắn là đi làm nhiệm vụ rồi, vậy thì lần này khả năng cao là sẽ xảy ra t.a.i n.ạ.n vì cứu người mà hy sinh!
Hạ Ngọc Oánh cảm thấy thật là hả dạ quá đi thôi!
Đồng thời lại vô cùng căm hận!
Cô ta và Ngô Quốc Hoa hiện tại không một xu dính túi, còn nợ nần chồng chất, con đĩ Tô Tình kia mà cũng dám mở miệng đòi tiền cô ta!
Hai mươi đồng đó nói hay là mượn, nhưng Hạ Ngọc Oánh cô ta đã từng cứu con trai của Tô Tình và Đoàn trưởng Trần, đòi hai mươi đồng thì đã làm sao?
Hạ Ngọc Oánh không dám nói không trả tiền, có chút kiêng kè Tô Tình, cho nên lần nào cũng giả nghèo giả khổ.
Bây giờ nghe thấy Tô Tình đưa con trai sang nhà Ngu Lê ăn sủi cảo, trong lòng cô ta càng thêm ghét Tô Tình!
Hồi còn ở quê, Ngu Lê có món gì ngon cũng đều mang sang cho Hạ Ngọc Oánh cô ta!
Mặc dù cô ta đã kết hôn với Ngô Quốc Hoa, nhưng cô ta chưa từng nghĩ đến việc cắt đứt quan hệ với Ngu Lê nha.
Là Ngu Lê hết lần này đến lần khác làm tổn thương cô ta, ép cô ta trả tiền, sỉ nhục cô ta giữa đám đông, cắt đứt tình chị em của họ!
Ngay lúc này đây, Ngu Lê còn mời kẻ mà cô ta ghét nhất là Tô Tình ăn sủi cảo.
Hai người đàn bà không biết xấu hổ này đúng là cá mè một lứa!
Hạ Ngọc Oánh thèm đến mức bụng đói cồn cào, trong lòng thầm tính toán kế hoạch.
Cô ta phải trả thù Tô Tình, cũng phải nhân lúc Lục Quan Sơn không có nhà, đuổi Ngu Lê ra khỏi khu tập thể quân đội!
Chỉ cần Ngu Lê rời đi, Ngô Quốc Hoa sẽ toàn tâm toàn ý đối xử với cô ta.
Ngày tháng của cô ta và Ngô Quốc Hoa chắc chắn sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Chỉ cần cô ta to gan nhẫn tâm một lần, không quá mấy ngày nữa, Lục Quan Sơn sẽ ch-ết, Ngu Lê bị đuổi khỏi khu tập thể, nhà Tô Tình gặp xui xẻo.
Nghĩ đến cảnh tượng đó là Hạ Ngọc Oánh đã thấy sướng rơn rồi!
Cô ta to gan nhân lúc Tô Tình không có nhà, lén lút tìm đến nhà Đoàn trưởng Trần.
Lúc này, Đoàn trưởng Trần cũng có việc ra ngoài, trong nhà vắng tanh không một bóng người.
Trời sập tối, Hạ Ngọc Oánh thuận lợi lẻn vào trong sân.
Chương 81 Là Hạ Ngọc Oánh đẩy Quốc Bảo xuống nước!
Hạ Ngọc Oánh tìm thẳng đến cái ấm trà mà cả nhà ba người Tô Tình hay uống nước.
Lôi từ trong túi ra một gói thu-ốc bột, đổ hết vào trong!
“Cho các người ăn sủi cảo, cho các người ăn!
Ăn ch-ết các người luôn đi!”
Thứ thu-ốc đó không phải thu-ốc độc gì, chỉ là thu-ốc kháng viêm thôi, nhưng dùng quá liều sẽ gây ra tác dụng phụ cho c-ơ th-ể con người, ù tai, hoa mắt ch.óng mặt, đau bụng, vân vân, tóm lại là vẫn sẽ xuất hiện triệu chứng trúng độc!
Cứ giày vò cả nhà ba người Tô Tình một trận, rồi đổ lỗi cho sủi cảo của Ngu Lê, để xem Tô Tình còn qua lại với Ngu Lê kiểu gì!
Ngoài ra, Hạ Ngọc Oánh cũng nhúng tay vào giếng nước ở khu tập thể.
Có nhà thì dẫn nước về tận nơi, nhưng có những chỗ ở chật hẹp, không có vòi nước, đều phải ra giếng công cộng gánh nước về dùng.
Đến lúc đó tất cả mọi người cùng bị đau bụng, có thể đổ thừa cho mớ thu-ốc đông y mà Ngu Lê bốc cho mọi người gần đây.
Khuôn mặt Hạ Ngọc Oánh đầy vẻ âm trầm, ra sức dốc hết sạch thu-ốc bột vào trong.
Phía Ngu Lê, cô và Tô Tình vừa ăn xong sủi cảo, đang đóng gói chỗ còn lại để Tô Tình mang về.
Bỗng nhiên ngoài cửa xuất hiện một người, thò đầu vào nhìn.
Tô Tình lập tức nhìn thấy, lớn tiếng hỏi:
“Ai đó?”
Ngu Lê cũng nhìn sang.
Tiểu Đàm lúc này mới có chút đờ đẫn gãi đầu đứng ở cửa, đứng thẳng tắp:
“Chào chị dâu!
Em là Tiểu Đàm người lần trước được chị dâu Ngu Lê cứu, hôm nay muốn đến cảm ơn Doanh trưởng Lục và vợ của anh ấy.”
Cậu ta xách theo một túi đồ hộp quýt, gương mặt đầy vẻ dè dặt, còn có chút suy nhược sau cơn bệnh.
Ngu Lê vội vàng bảo cậu ta vào nhà:
“Tiểu Đàm, cậu xuất viện rồi à?
Bây giờ cảm thấy thế nào?”
Tiểu Đàm sau khi vào nhà, gãi gãi đầu, cả người khá là câu nệ, nhưng cũng rất chân thành:
“Chị dâu, bây giờ em khỏe hơn nhiều rồi, cảm ơn ơn cứu mạng của chị, đơn thu-ốc chị cho em cũng đã gọi điện bảo người nhà bốc thu-ốc cho mẹ em uống rồi.
Lương em không nhiều, hộp đồ này chị nhận cho...”
Ngu Lê mỉm cười, không từ chối, xoay người vào phòng lấy ra một hộp sữa mạch nha:
“Bây giờ nền tảng sức khỏe của cậu thực sự quá kém rồi, đồ hộp này tôi nhận, còn sữa mạch nha cậu mang về uống đúng giờ để bồi bổ c-ơ th-ể!
Ngoài ra túi thu-ốc viên này tôi cũng tặng cậu, cũng là để bổ khí dưỡng vị, mỗi ngày cậu uống một viên cho đến khi hết thì thôi, người ta sống trên đời thì sức khỏe là vốn quý nhất, ngàn vạn lần không được bạc đãi bản thân, nhớ kỹ chưa?”
Tiểu Đàm ngơ ngác nhìn cô.
Người phụ nữ trước mắt dịu dàng rạng rỡ, tựa như tiên nữ, trước đây cậu ta cũng từng gặp những đồng chí nữ xinh đẹp, ví dụ như bác sĩ Bạch Linh Linh ở bệnh viện sư đoàn.
Nhưng bác sĩ Bạch Linh Linh vô cùng ghét bỏ bọn họ, mỗi lần gặp họ đều nhíu mày, chê họ nặc mùi nghèo hèn!
Trời đất ơi, đã lâu lắm rồi không có ai đối xử dịu dàng với cậu ta như vậy.
Vợ của Doanh trưởng Lục đúng là đại ân nhân tuyệt thế!
Trái tim vốn đã chai sạn của Tiểu Đàm dần dần như sống lại.
Tô Tình ở bên cạnh nhìn thấy, khóe môi cũng mang theo nụ cười, cô càng tiếp xúc với Ngu Lê, càng cảm thấy Ngu Lê thực sự rất dịu dàng!
Bỗng nhiên, mắt Tiểu Đàm nhấp nháy vài cái:
“Chị dâu Ngu, em có một chuyện, không biết nên làm thế nào, không biết có thể nói với chị không?”
Ngu Lê có chút ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu:
“Cậu nói đi!”
Tiểu Đàm căng thẳng nhìn quanh quất, cậu ta biết Tô Tình là vợ của Đoàn trưởng Trần, cho nên cũng không tránh né mà hổ thẹn nói:
“Tháng trước có một lần em đang gác ở bờ sông bên kia, nhìn xa xa thấy phía khu tập thể này có một người đẩy một đứa trẻ xuống, sau đó cô ta lại nhảy xuống cứu đứa trẻ lên.
Lúc đó em không hiểu, đồng nghiệp bên cạnh nói với em rằng, có một số việc không nên quản, nếu không sẽ rước họa vào thân, vả lại đứa trẻ đã được cứu lên thì chắc cũng chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.
Sau đó, Tiểu đội trưởng Ngô... vợ của Ngô Quốc Hoa tìm em mượn tiền, em phát hiện người đẩy đứa trẻ rồi lại cứu đứa trẻ chính là cô ta!
Chuyện này cứ chôn giấu trong lòng em, mặc dù lúc đó đứa trẻ đã được cứu, nhưng em luôn cảm thấy chuyện này dường như có gì đó không ổn.
Chuyện này, em không biết phải làm sao.”
Chưa đợi Ngu Lê nói gì, Tô Tình đ-ập mạnh xuống bàn một cái:
“Cái đồ không biết xấu hổ này!
Tao phải g-iết nó!”
Nói đoạn Tô Tình nắm c.h.ặ.t lấy tay Quốc Bảo đi thẳng về nhà!
Phải biết rằng lúc đó Quốc Bảo rơi xuống nước sốt cao mấy ngày, Tô Tình khóc sắp cạn nước mắt rồi!
Hai vợ chồng họ vì muốn cảm ơn ơn cứu mạng của Hạ Ngọc Oánh, vừa giúp sắp xếp công việc, vừa tặng đồ bổ, vừa cho Hạ Ngọc Oánh mượn tiền...
