Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Chương 310
Cập nhật lúc: 17/04/2026 15:37
Tại sao lại như vậy?
Làm sao có thể như vậy được!
Cô ta đã làm tài liệu nhỏ giấu kỹ như vậy rồi mà!
Chẳng lẽ ông trời lại hận cô ta đến thế sao?
Sống lại một lần nữa cô ta vẫn sống tệ hại như thế này!
Tiếng chuông vang lên, trán Ngu Lê cũng lấm tấm chút mồ hôi, cô kịp viết xong câu cuối cùng vào giây cuối cùng.
Kỳ thi đại học kết thúc!
Cũng may, toàn bộ quá trình làm bài khá khiến người ta hài lòng.
Không có gì bất ngờ thì cô chắc chắn có thể đậu đại học.
Ngu Lê không phải là tự tin mù quáng, mà cô tin chắc rằng nếu bạn bỏ ra một trăm hai mươi phần trăm sự nỗ lực thì cơ hội thành công sẽ càng cao hơn!
Cô muốn vào đại học học Trung y, phát huy rạng rỡ Trung y!
Không ngờ khi bước ra khỏi phòng thi, Lục Quan Sơn thế mà còn ôm hoa.
Đóa hoa hồng đỏ nở rộ rực rỡ, đại diện cho tình yêu nồng cháy nhất của anh!
Ngu Lê bước tới, rạng rỡ nhận lấy hoa:
“Đẹp quá, thơm quá!”
Lục Quan Sơn ôm cô vào lòng, Tô Tình và Tiết Khuynh Thành vội vàng lấy chiếc máy ảnh mang theo sẵn ra chụp ảnh cho hai người.
“Nào, kim chi!”
Ngu Lê ôm hoa tựa vào lòng Lục Quan Sơn, nụ cười ngọt ngào ghi lại bức ảnh vô cùng kỷ niệm này.
Sự kiện lớn thi đại học đã kết thúc, sau đó thì thảnh thơi hơn nhiều.
Nhưng vẫn còn một chuyện khác cũng khiến mọi người quan tâm không kém, đó chính là Ngu Lê sắp sinh rồi.
Vì trong nhà đã lắp điện thoại nên Tô Tình hầu như ngày nào cũng gọi một cuộc tới:
“Đợi cậu sinh tôi phải đến khu tập thể thăm cậu, cậu nhất định phải thông báo cho tôi đầu tiên đấy nhé, tốt nhất là vừa có dấu hiệu sinh là bảo lão Lục nhà cậu gọi điện cho tôi ngay, thêm một người đến cũng là thêm một phần sức lực cho cậu!”
Ngu Lê biết cô ấy quan tâm mình nên không ngừng gật đầu:
“Được được được nhất định tôi sẽ báo cho cậu!”
Cúp điện thoại, cô nhìn một đống quần áo mới liên tục được gửi đến nhà, sầu đến đau cả đầu!
Bà nội Lục vừa sắp xếp vừa cười nói:
“Lê à, bà sống đến ngần này tuổi đầu rồi mà cháu là người bà thấy có nhân duyên tốt nhất đấy, nhưng những người có nhân duyên tốt khác đều là dựa vào cái miệng mà nói ra, còn cháu là dựa vào cách sống thực thụ của mình.
Mấy ngày nay ngày nào cũng có người đến thăm cháu, tặng ít quần áo mới cho trẻ con, mọi người đều biết lòng tốt của cháu nên cũng đang nỗ lực đối xử tốt với cháu đấy.
Đứa trẻ ngoan, cháu hãy tin bà, lần này cháu sinh con nhất định sẽ thuận lợi thôi.”
Ngu Lê chống bụng đi đi lại lại:
“Bà ơi, yên tâm đi, cháu chắc chắn không vấn đề gì đâu.”
Nhưng bà nội Lục một mặt sắp xếp quần áo, một mặt trong lòng không tránh khỏi lo lắng.
Thực ra mấy đêm nay bà đều ngủ không ngon, cứ hay mơ thấy ác mộng, trong lòng cứ bồn chồn không yên.
Đang thầm phân vân không biết có chuyện gì thì ngoài cửa bỗng vang lên một hồi tiếng động và tiếng bước chân của một nhóm người.
“Lê à!”
“Em gái!”
“Cô ơi!”
Ngu Lê ngẩn người, ngay lập tức phản ứng lại, cô vịn khung cửa kinh hỉ nhìn ra ngoài, sau đó không kìm được bước chân đi ra phía ngoài.
Trần Ái Lan, Ngu Giải Phóng, hai anh em nhà họ Ngu, mấy người họ xách túi lớn túi nhỏ, hai tay đều đầy ắp đồ đạc!
Cùng với vợ của anh hai Vương Hạnh Hoa bế cậu con trai Đống Qua, Diệp Phương Phương đứng bên cạnh dắt tay Thạch Lựu.
Ngu Lê thấy mũi cay cay, Trần Ái Lan vứt cái túi trên tay xuống, bước tới nắm lấy hai cánh tay Ngu Lê nhìn lên nhìn xuống, sau đó ôm chầm lấy cô xót xa gọi:
“Con gái!
Mẹ nhớ con quá!”
Vốn tưởng rằng mình tuy cũng nhớ người nhà nhưng sẽ không có cảm xúc d.a.o động quá lớn, nhưng khoảnh khắc này nhìn cả gia đình phong trần mệt mỏi mang theo bao nhiêu hành lý đến thăm mình, vành mắt Ngu Lê đỏ hoe, cổ họng như bị bông gòn chặn lại.
Hồi lâu sau, cô mới mừng phát khóc gọi:
“Mẹ, bố, anh cả anh hai, chị dâu hai, Phương Phương, Thạch Lựu, cháu trai nhỏ!”
Cô nhìn từng người một, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi!
Bà nội Lục đón ra ngoài, cười đến mức không thấy mặt trời đâu:
“Ai chà, là thông gia, mau vào đi vào đi!
Tôi là bà nội của Quan Sơn, cứ mong ngóng mọi người đến mãi, dọc đường chắc vất vả lắm nhỉ?
Mọi người mau ngồi đi, để tôi đi bổ dưa hấu!
Trong tủ lạnh còn có nước ngọt đ-á nữa, để tôi đi lấy tôi đi lấy!”
Cả gia đình nhà họ Ngu đều không kìm được mà vây quanh Ngu Lê, nhìn cô, từng người một tranh nhau hỏi han.
“Lê à, con ở đây thế nào?
Có ai bắt nạt con không?
Có mệt không?
Mang t.h.a.i đôi này chắc chịu khổ nhiều rồi nhỉ?”
Ngu Lê giải thích cho từng người:
“Con không mệt, ở đây tốt lắm ạ, Quan Sơn anh ấy chăm sóc con rất chu đáo, bà nội cũng thương con, các chị các cô ở khu tập thể cũng giúp đỡ con nhiều lắm.”
Diệp Phương Phương nhanh ch.óng đi giúp bà nội Lục rửa dưa hấu, bổ dưa hấu, rót nước, lấy nước ngọt trong tủ lạnh ra, vân vân.
Một lát sau khi bận rộn xong, cô không khỏi thầm tán thưởng trong lòng, Ngu Lê thực sự quá đỉnh rồi!
Năng lực sống mạnh mẽ, ý chí tinh thần kiên cường, đi đến đâu thì ngày tháng cũng sẽ càng sống càng tốt lên!
Trong căn nhà này nào là ghế sofa, ghế da, tủ lạnh, tivi, điện thoại, thứ gì cũng có, cuộc sống này đúng là một giấc mơ mà!
Trần Ái Lan nhìn Ngu Lê vẫn trắng trẻo mịn màng như cũ, đôi mắt vẫn mang vẻ dịu dàng trong veo đó, không có cái vẻ u ám không còn ánh sáng và đầy toan tính như những người phụ nữ bình thường sau khi kết hôn, bà biết con gái sống không tệ, bà cũng coi như yên tâm rồi!
Cả gia đình bận rộn lấy những thứ mang theo ra, có những thứ thực phẩm không để được lâu, dễ bị biến chất.
Ngu Lê nhìn đống đồ đạc xếp đầy cả một khoảng sân, sốt ruột giậm chân:
“Mẹ!
Chẳng phải con đã bảo mẹ đừng mang nhiều đồ thế này rồi sao?
Dọc đường mọi người xách kiểu gì vậy?
Tay chắc mỏi nhừ hết cả rồi!”
Ngu Giải Phóng cười nói:
“Con đi mà hỏi mẹ con ấy!
Ai mà dám mang thiếu một thứ thôi là bà ấy có thể lật tung cả đoàn tàu lên đấy!”
Trần Ái Lan cười híp mắt nhìn Ngu Lê:
“Được được được, lần sau mẹ nghe lời con mang ít đi một chút!”
Rất nhanh sau đó Lục Quan Sơn cũng về tới.
Vì cũng đã đến giờ cơm rồi nên có nhiều lời muốn nói thì cũng phải đợi ăn cơm xong đã.
Sân nhà Lục Quan Sơn và Ngu Lê không ở hết được nhiều người như vậy, chỉ có thể để Trần Ái Lan và Ngu Giải Phóng ở lại khu tập thể, còn những người khác đều đến căn nhà ở thành phố ở.
Nhưng bất kể ở đâu thì cũng đều rất thoải mái.
Lục Quan Sơn đối mặt với bố mẹ vợ và hai anh vợ thì càng thêm ân cần:
“Bố mẹ, anh cả anh hai, hôm nay chúng ta khó khăn lắm mới tụ họp được đông đủ thế này, hay là mình ra tiệm ở thành phố ăn một bữa đi ạ!
Ăn một bữa thật ngon lành!
Vừa hay con cũng mang hành lý của anh cả anh hai đến căn nhà ở thành phố luôn.”
Trần Ái Lan xắn tay áo lên:
“Không được, đừng lãng phí số tiền đó, để mẹ nấu cho!”
