Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Chương 44
Cập nhật lúc: 17/04/2026 14:10
“Hạ Ngọc Oánh nhìn những tờ giấy nợ đó, trên mỗi tờ đều có bản tuyên bố vay tiền do chính tay cô ta viết!”
Đôi môi cô ta run lên bần bật vì tức giận:
“Ngu Lê!
Sao cậu lại thâm hiểm như vậy!
Những thứ này mà cậu vẫn còn giữ lại, cậu căn bản không hề coi mình là bạn bè!"
Ngu Lê cười ha hả:
“Tôi là người còn cô là ch.ó, tại sao tôi phải làm bạn với cô?
Đ-ánh chìa khóa mười đồng ba cái, cô có xứng (phối) không?
Hửm?
Vốn dĩ tôi không muốn để ý đến cô, cô cứ phải xông lên sủa vài tiếng, vậy thì đừng trách tôi không khách khí!
Có trả tiền hay không?
Không trả bây giờ tôi sẽ đi tuyên truyền cho cô một phen, tôi gọi điện thoại đến khu trú đóng của các người để tố cáo!"
Hạ Ngọc Oánh vốn dĩ hôm nay đến đây là để đòi tiền, không ngờ lại bị Ngu Lê phản kích một vố đau đớn, suýt chút nữa thì tức ch-ết!
Nhưng những tờ giấy nợ đó đều là thật, cô ta không thể chối cãi được!
Nếu muốn thuận lợi kết hôn với Ngô Quốc Hoa, giữ gìn danh tiếng của mình, thì chỉ có thể bỏ tiền ra để giải hạn!
Nhưng cô ta thực sự không có tiền...
Mẹ cô ta mất sớm, cha cô ta cũng mới đi cách đây vài tháng, bản thân cô ta đến nương nhờ chỗ bà dì bên kia, vẫn chưa tìm được việc làm, vẫn phải dựa vào việc dán hộp diêm cho người ta để kiếm chút tiền lẻ, lấy đâu ra tiền đưa cho Ngu Lê?
“Ngu Lê, nể tình chúng ta trước kia là bạn bè, cậu cho mình thêm chút thời gian được không?
Hiện tại trên người mình thực sự không có tiền!
Cầu xin cậu đó!"
Hạ Ngọc Oánh lại tung ra chiêu bài cũ, tỏ ra đáng thương và rơi lệ.
Ngu Lê cười tươi nhìn cô ta:
“Được thôi, cô quỳ xuống dập đầu với tôi một cái, tôi sẽ cho cô khất nợ."
Hạ Ngọc Oánh nghiến răng nhìn Ngu Lê.
Ngu Lê của hiện tại đã hoàn toàn khác xưa, dù cô ta có khóc lóc thế nào, Ngu Lê cũng không hề mủi lòng dù chỉ một chút!
Cuối cùng, Hạ Ngọc Oánh vì không muốn Ngu Lê làm loạn, để có thể khất nợ, chỉ có thể quỳ xuống dập đầu.
Lúc dập đầu, một sự sỉ nhục to lớn khiến móng tay cô ta cắm sâu vào lòng bàn tay, trong lòng không ngừng rủa xả Ngu Lê ch-ết t.h.ả.m!
Nhìn Hạ Ngọc Oánh quỳ xuống dập đầu với vẻ mặt nghẹn khuất và giận dữ đó, Ngu Lê cảm thấy nực cười vô cùng.
Trong lòng cũng vô cùng sảng khoái!
Nhưng điều sướng hơn còn ở phía sau.
Hạ Ngọc Oánh run rẩy đứng dậy, trong giọng nói đầy vẻ căm hận, nước mắt không ngừng rơi lã chã:
“Ngu Lê, cậu ép mình quỳ xuống dập đầu, mình đã quỳ rồi, cũng đã dập đầu rồi!
Cậu có thể hứa với mình là không làm loạn nữa chứ?
Tờ giấy nợ đó, mình muốn khất đến ba năm sau!"
Giỏi thật, cái này đúng là quá mặt dày rồi!
Ngu Lê cười nói:
“Không không, cô hiểu lầm rồi, sao có thể là ba năm sau được chứ!"
Hạ Ngọc Oánh nhìn chằm chằm vào cô, mong đợi Ngu Lê có thể chủ động nói ra lời không cần trả tiền nữa.
Nhưng Ngu Lê lại nhìn cô ta với nụ cười đầy ẩn ý:
“Ba năm?
Số tiền này nợ cũng không chỉ có ba năm đâu, loại nợ dai như cô mà ba năm sau sẽ trả sao?
Cô vừa mới dập một cái đầu, tôi sẽ cho cô khất thêm một ngày!
Nếu dập thêm vài cái nữa thì sẽ được khất thêm vài ngày, thấy sao?"
Hạ Ngọc Oánh ngay lập tức sụp đổ, không còn giữ nổi vẻ thanh cao giả tạo nữa, đỏ mắt lườm Ngu Lê.
“Cậu!
Cậu quả thực là đồ mặt dày!
Vô liêm sỉ!
Tiểu nhân thâm hiểm!"
Ngu Lê bỗng nhiên lạnh mặt:
“Xin lỗi!
Nếu không tôi lập tức cầm giấy nợ ra đầu thôn làm loạn ngay!"
Hạ Ngọc Oánh tức thì nín bặt, chỉ có thể run rẩy nhẫn nhục nói:
“Tôi sai rồi... cậu, cậu cho tôi khất nợ, tôi, tôi không cần khất ba năm nữa, cho tôi thời gian một tuần, tôi nhất định sẽ trả cậu!"
Ngu Lê nhìn cô ta với vẻ chán ghét, gật đầu:
“Được thôi, coi như tôi đại từ đại bi, một tuần lễ, nếu còn trì hoãn nữa thì đừng trách tôi không khách khí!"
Nói xong, thấy Hạ Ngọc Oánh vẫn chưa đi, cô mất kiên nhẫn bảo:
“Nói xong chưa?
Nói xong thì mau cút đi, lười nhìn thấy cô!"
Hạ Ngọc Oánh nhìn chằm chằm vào cô, nỗi nhục nhã và đau khổ phải chịu đựng ngày hôm nay khiến cô ta suốt đời không quên!
Ngu Lê chà đạp cô ta như vậy, cô ta nhất định sẽ báo thù lại!
Tuy nhiên, khóe môi Hạ Ngọc Oánh lại lộ ra nụ cười.
“Ngu Lê, mình biết cậu đã đính hôn với Lục Quan Sơn, còn chuẩn bị kết hôn nữa.
Nhưng có một chuyện có lẽ cậu vẫn chưa biết, Lục Quan Sơn sẽ không đến cưới cậu nữa đâu, anh ta... có lẽ đã ch-ết rồi đấy."
Chương 35 Vợ ơi anh nhớ em!
Sự nhẫn nại của Ngu Lê đối với Hạ Ngọc Oánh đã lên đến đỉnh điểm.
Vốn dĩ cô không muốn ra tay.
Nhưng Hạ Ngọc Oánh này thực sự quá ghê tởm!
Không chỉ mượn tiền không trả, khiêu khích khoe khoang hết lần này đến lần khác, mà còn rủa sả Lục Quan Sơn ch-ết!
Cô xông lên tát Hạ Ngọc Oánh một cái tát cháy má!
“Cô mới ch-ết ấy, cả nhà cô đều ch-ết hết đi, cô sống một lần ch-ết một lần, cái mồm ch.ó của cô thích nói bậy bạ, có tin tôi đ-ánh gãy răng cô không!"
Hạ Ngọc Oánh thấy phản ứng của Ngu Lê lớn như vậy, càng thêm hưng phấn.
Cô ta ôm mặt, gằn từng chữ một:
“Cậu có đ-ánh mình cũng vô ích thôi!
Anh ta ch-ết thật rồi!
Lúc mình với Quốc Hoa quay về có gặp liên trưởng của đại đội khác, nói Lục Quan Sơn trong lúc làm nhiệm vụ đã bị thương nặng, hôn mê bất tỉnh, e là không tỉnh lại được nữa đâu!"
Thực lòng mà nói, lúc Ngu Lê nghe thấy lời này, giống như bị sét đ-ánh ngang tai!
Nhưng ngay sau đó, cô lại cảm thấy chắc chắn là Hạ Ngọc Oánh nói xằng nói bậy, cố ý làm vậy!
Vì thế cô không tin:
“Mau cút ngay, nếu không tôi đ-ánh ch-ết cô!
Đừng có đến đây mà làm trò!"
Nói rồi cô ném cái gậy trong tay ra.
Hạ Ngọc Oánh vội vàng bỏ chạy.
Trong lòng lại hưng phấn vô cùng!
Mấy ngày nay cô ta đều nghe nói rồi, nhà họ Ngu đang chuẩn bị làm tiệc cưới đấy, giấy đỏ pháo nổ các thứ đều đã mua xong cả rồi.
Đáng tiếc thật là đáng tiếc, Lục Quan Sơn không về được nữa rồi!
Đây chính là quả báo của Ngu Lê!
Người vị hôn phu đầu tiên không thích cô ta, người vị hôn phu thứ hai thì ch-ết t.h.ả.m!
Ha ha ha.
Hạ Ngọc Oánh càng nghĩ càng thấy sảng khoái!
Ngu Lê lòng rối như tơ vò, cô không tin Hạ Ngọc Oánh, nhưng lại thực sự lo lắng cho Lục Quan Sơn.
Không nói hai lời, cô chạy ngay đến bốt điện thoại bên kia gọi điện đến đơn vị của Lục Quan Sơn.
Không ngờ đối phương phản ứng rất lớn.
“Là đồng chí Ngu Lê phải không?
Liên trưởng Lục quả thực vẫn chưa tỉnh lại!
Nhưng lãnh đạo của chúng tôi đã dặn dò rồi, nếu cô gọi điện đến thì bảo cô gọi vào s-ố đ-iện th-oại của bệnh viện, phiền cô ghi lại s-ố đ-iện th-oại!"
Trong một khoảnh khắc, Ngu Lê chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, mũi cay xè, cô cưỡng ép bản thân phải bình tĩnh, ghi lại s-ố đ-iện th-oại rồi nhanh ch.óng gọi đi.
Bệnh viện.
Lục Quan Sơn đã hôn mê hơn một tuần rồi.
Trên người anh không có vết thương nào khác, nhưng cứ hôn mê không tỉnh.
