Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Chương 69
Cập nhật lúc: 17/04/2026 14:14
Từ khi quay lại khu tập thể, Hạ Ngọc Oánh ngày càng g-ầy đi.
Tâm trạng không tốt, ăn uống cũng không ngon, lại cãi nhau dữ dội với Ngô Quốc Hoa mấy ngày liền, tức giận đến mức cả đêm không ngủ được, làm sao mà b-éo lên nổi?
Trái lại Ngu Lê sắc mặt trắng hồng hào, trên mặt tràn ngập nụ cười, nhìn một cái là biết không chỉ ăn ngon miệng mà c-ơ th-ể cũng được chăm sóc rất tốt.
Hạ Ngọc Oánh nghiến răng nghiến lợi đến mức sắp nát cả răng hàm!
Bản thân cô ta từ năm giờ sáng đã dậy bắt đầu quét dọn, cả người hôi hám, mồ hôi nhễ nhại, tóc mái bết bát cả vào nhau!
Ngu Lê dựa vào cái gì mà lại có thể sạch sẽ nhẹ nhàng đứng ngoài cuộc như vậy?
Cái chổi trong tay cô ta bị nắm c.h.ặ.t cứng, nhưng chỉ có thể tạm thời tránh né Ngu Lê.
Sự phẫn nộ và ấm ức vẫn khiến nước mắt cô ta lăn dài!
Người bên cạnh đến giúp cô ta là vợ của Chính ủy Tiêu, cũng chính là dì họ của Hạ Ngọc Oánh, không nhịn được mà liếc xéo Lục Quan Sơn và Ngu Lê một cái.
Xót xa nắm lấy cánh tay Hạ Ngọc Oánh:
“Ngọc Oánh, ngày tháng còn dài, chỉ là vấp ngã một cái thôi mà, cháu sợ cái gì?
Dì lúc trẻ trải qua những chuyện còn nghiêm trọng hơn thế này nhiều mà chẳng phải vẫn vượt qua được để làm phu nhân chính ủy sao?"
Hạ Ngọc Oánh nghẹn ngào lau nước mắt:
“Dì ơi, cháu chỉ thấy không cam lòng, nếu cháu thực sự làm sai điều gì thì cũng đành, nhưng cháu đâu có làm gì sai đâu, người sai không phải là cháu!
Người ích kỷ tư lợi, độc ác tuyệt tình không phải là cháu, sao cô ta lại không bị báo ứng chứ?"
Dì họ cũng đỏ hoe vành mắt, thấp giọng khuyên nhủ:
“Ngày tháng còn dài, còn nhiều cơ hội lắm, thiện có thiện báo, ác có ác báo, không phải không báo mà là chưa đến lúc thôi!"
Hạ Ngọc Oánh tuyệt vọng lắng nghe lời dì họ nói, tuy quả thực rất khích lệ tinh thần, nhưng hiện tại cô ta phải làm sao đây?
Ngô Quốc Hoa cãi nhau với cô ta dữ dội như vậy, nhìn qua giống như đã trở thành kẻ thù!
Thậm chí Chính ủy Tiêu cũng vì chuyện này mà giận lây sang dì họ, cãi nhau một trận lớn với dì!
Khó khăn nhất là mấy tháng tới Ngô Quốc Hoa không nhận được lương, cô ta lấy gì mà ăn mà uống?
Ngu Lê - kẻ đầu sỏ gây tội này vậy mà còn ăn mặc lộng lẫy không biết là đi đâu!
Cô ta dựa vào cái gì chứ!
Kẻ đê tiện nhất, đáng ch-ết nhất chính là Ngu Lê!
Ngu Lê và Lục Quan Sơn chỉ liếc nhìn một cái chứ không chú ý nhiều đến Hạ Ngọc Oánh và dì họ của cô ta.
Nhưng Ngu Lê vừa đi cùng Lục Quan Sơn vừa hỏi một câu:
“Chính ủy Tiêu dường như đối xử rất tốt với Hạ Ngọc Oánh?"
Thực ra rất lâu trước kia cô và Hạ Ngọc Oánh còn là bạn thân, nhưng chưa từng nghe Hạ Ngọc Oánh nhắc đến đôi dì dượng họ này.
Nếu dì họ thực sự quan tâm đến cô ta như vậy, tại sao trước đây chưa từng quản đến?
Nhưng nếu không quan tâm thì từ khi Hạ Ngọc Oánh đến nương nhờ dì họ, những người dì này đối với cô ta thực sự là rất tốt nha.
Trong nguyên tác dì họ còn thân thiết với Hạ Ngọc Oánh như mẹ con ruột vậy!
Lục Quan Sơn nghĩ một lát rồi nói:
“Chính ủy Tiêu không phải là người thích quản chuyện bao đồng, phỏng chừng là vợ ông ấy rất quan tâm đến đứa cháu họ này.
Nhưng theo anh được biết, Chính ủy Tiêu rất ít khi dùng quan hệ để đi nói đỡ cho ai, ngay cả con trai mình phạm lỗi cũng đ-ánh cho thừa sống thiếu ch-ết."
Ngu Lê có chút kinh ngạc, bỗng nhiên trong lòng nảy sinh một chút nghi ngờ!
Nếu sau này Hạ Ngọc Oánh cứ dựa vào Chính ủy Tiêu để tiếp tục gây chuyện thì thật là kinh tởm.
Cô đến thành phố liền cùng Lục Quan Sơn đi mua giấy viết thư, phong bì và tem, ngay tại chỗ viết một bức thư gửi cho anh cả Ngu Đoàn Kết.
Hy vọng anh ấy có thể tìm thời gian đi thăm dò xem chuyện giữa người dì họ này của Hạ Ngọc Oánh và mẹ của Hạ Ngọc Oánh là như thế nào!
Sau đó hai người bắt đầu đi dạo phố, vui vẻ sắm sửa những món đồ cho gia đình nhỏ.
Món đồ đầu tiên Lục Quan Sơn muốn mua chính là đồng hồ đeo tay.
“Kết hôn thì đều phải mua đồng hồ, anh không thể để em thiệt thòi được."
Thực ra Ngu Lê cảm thấy không cần thiết, nhưng Lục Quan Sơn trong những chuyện như thế này luôn rất kiên trì, cô còn định tranh luận vài câu thì anh kề sát tai cô nói:
“Hoặc là buổi tối làm thêm một lần nữa, hoặc là ngoan ngoãn nghe lời mua đồng hồ, tự chọn đi."
Ngu Lê sợ hãi hạ ý chí nói ngay:
“Mua đồng hồ!"
Nhân viên bán hàng nhìn cặp trai tài gái sắc này giống như những ngôi sao bước ra từ tranh vẽ vậy, cười tươi rói nói:
“Đây là mấy mẫu cửa hàng chúng tôi vừa mới nhập về, Hoa Mai, Seiko, còn có mẫu đồng hồ Song Sư đắt nhất này nữa, các bạn trẻ thế này chắc chắn là biết rồi, đồng hồ Song Sư rất khó nhập hàng đấy, chiếc này chúng tôi cũng phải đợi mãi mới có hàng về.
Vừa hay hôm nay hai bạn may mắn thật đấy, gặp đúng lúc luôn."
Lục Quan Sơn nhìn mẫu đồng hồ Song Sư đó rất thích:
“Vậy lấy mẫu này, đeo thử lên cho vợ tôi xem trước đã."
Nhìn chiếc đồng hồ Song Sư tinh tế lại sang trọng đó Ngu Lê cũng khá thích.
Nhưng không ngờ bỗng nhiên có một bàn tay đưa ra giật lấy chiếc đồng hồ.
Bạch Linh Linh cùng cô là Bạch Hồng Miên ra ngoài dạo phố, không ngờ lại bắt gặp Lục Quan Sơn đang đưa Ngu Lê đi cùng.
Cô ta không thèm suy nghĩ liền giật lấy chiếc đồng hồ Song Sư.
“Cô ơi, chiếc đồng hồ này cháu thích quá!"
Chương 55 Bạch Linh Linh cướp đồng hồ của Ngu Lê
Bạch Linh Linh thực sự rất thích đồng hồ Song Sư.
Sau khi chiếc trước đó của cô ta bị hỏng, mãi mà vẫn chưa đợi được hàng mới về.
Khó khăn lắm mới bắt được cơ hội, lại còn là cướp từ tay Ngu Lê, tâm trạng cô ta hưng phấn biết bao!
Cơn giận dữ vì bị Ngu Lê và Lục Quan Sơn hợp sức làm nhục mấy ngày trước cũng tan biến đi không ít.
Ngu Lê không còn lời nào để nói, chỉ muốn đảo mắt một cái thật dài!
Sắc mặt Lục Quan Sơn lập tức sa sầm xuống.
Bạch Hồng Miên nhìn Lục Quan Sơn rồi đoán được cô gái xinh đẹp quyến rũ bên cạnh anh ta chắc hẳn chính là Ngu Lê đó!
Một cô gái như vậy ngoài việc có nhan sắc ra thì chẳng được tích sự gì, gia thế không có, công việc đàng hoàng cũng không, Lục Quan Sơn đúng là một kẻ hám sắc nông cạn.
Bà ta giữ nụ cười hiền hòa đúng mực, nhìn Bạch Linh Linh bằng ánh mắt nuông chiều, cười nói:
“Tiểu Lục cũng đi dạo phố sao?
Vết thương của cháu đã đỡ nhiều chưa?
Linh Linh vốn dĩ luôn thích đồng hồ Song Sư, cứ rảnh rỗi là lại chạy lên thành phố đấy.
Có điều chiếc đồng hồ Song Sư này không hề rẻ đâu, lương mỗi tháng của Tiểu Lục cũng chỉ có bấy nhiêu, cháu lại không có gia sản, không thể giống như con cái nhà giàu khác mà vung tay quá trán được, nếu không sau này ngày tháng trôi qua thế nào?
Phụ nữ muốn cái gì là cho cái đó thì sau này sống sao nổi?
Hai vợ chồng có một người không hiểu chuyện thì người kia phải hiểu chuyện lo toan gia đình.
Dì cũng là nể mặt thủ trưởng của các cháu nên mới dùng thân phận bề trên mà nói với hai cháu vài câu tâm huyết, nếu là người khác dì còn chẳng buồn mở lời đâu.
Hai vợ chồng cháu chắc không chê dì nói nhiều chứ?"
