Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu - Chương 71
Cập nhật lúc: 17/04/2026 14:14
Ai có thể đảm bảo giữ được mạng sống?
Nhưng Ngu Lê không hề nghĩ ngợi quá nhiều, cô bình tĩnh quỳ trên mặt đất, nhân lúc các huyệt vị được kích thích khiến tốc độ chảy m-áu tạm thời chậm lại, cô vội vàng xé nhẹ lớp gạc mà Bạch Hồng Miên đã quấn lên, đó chỉ là một cách băng bó thông thường, không có gì sai sót cả.
Nhưng trong tình trạng nghiêm trọng như của người bị thương này, rõ ràng có thể thấy Trưởng khoa Bạch y thuật không tinh, căn bản không xứng với danh xưng trưởng khoa, cùng lắm chỉ là một bác sĩ tầm thường làm việc theo sách vở mà thôi!
Cô nhanh nhẹn nghiền một viên thu-ốc mang theo bên người thành bột rồi rắc lên vết thương, sau đó nhanh ch.óng dùng cách băng vòng để ép cầm m-áu.
M-áu có lúc b-ắn cả lên khuôn mặt trắng trẻo của cô, những người đứng xem đều thót tim kinh hãi!
Lục Quan Sơn đứng bên cạnh bảo vệ cô, trong lòng cũng chấn động vô cùng!
Vợ anh quả nhiên không phải là người bình thường.
Ngu Lê xử lý xong, người nhà cũng tìm được một chiếc xe kéo, vội vàng đưa bệnh nhân đến bệnh viện.
Cô và Lục Quan Sơn cũng đi theo sau.
Bạch Linh Linh vốn dĩ cũng muốn đi, nhưng Trưởng khoa Bạch mặt xanh mét kéo cô ta lại:
“Nhìn mức độ chảy m-áu của bệnh nhân này thì chắc chắn sẽ ch-ết!
Ngay từ đầu cô chỉ định băng bó sơ qua để người nhà đưa đi bệnh viện thôi.
Nếu không anh ta mà ch-ết trên tay chúng ta thì người nhà chắc chắn sẽ tìm chúng ta tính sổ.
Vợ của Lục Quan Sơn này đúng là ngu ngốc lại còn thích thể hiện, cứ để cô ta đi đi, xem sau đó cô ta xử lý thế nào!"
Bạch Linh Linh cũng có chút sợ hãi, không nói gì thêm, đi theo cô mình về nhà.
Nhưng hai cô cháu hôm nay đi dạo phố quả thực đều không vui vẻ gì.
Thậm chí sau khi về nhà người giúp việc dọn cơm lên Bạch Linh Linh cũng ăn không trôi.
Bạch Hồng Miên hừ một tiếng, gắp một miếng cá cho cô ta:
“Chút chuyện nhỏ thế này mà đã khiến cháu tức giận thế sao?
Cái anh Lục Quan Sơn đó dưới phạm thượng, giữa đường giữa chợ dám túm lấy cánh tay cô không buông, làm lỡ việc cứu người của cô mà cô còn chưa thèm tức giận đây này."
Bạch Linh Linh xị mặt ra:
“Cô ơi!
Chuyện này cháu phải kể cho chú dượng nghe!
Dù sao chú dượng vốn dĩ đã rất nghiêm khắc với Lục Quan Sơn, ông ấy chắc chắn sẽ dạy cho Lục Quan Sơn một bài học!"
Bạch Hồng Miên nhíu mày:
“Gặp chuyện là đi mách lẻo thì có ích gì sao?"
Thủ trưởng Phó có phải là người hay nghe người khác mách lẻo không?
Nếu mà nghe thì bà ta đã dùng chiêu này từ lâu rồi.
Bạch Hồng Miên trầm ngâm nói:
“Con gái nhà họ Bạch chúng ta đi ra, nếu thích một người thì không cần phải thấp hèn mà đi theo đuổi, cháu chỉ cần đợi thôi, đợi anh ta ngã xuống hố bùn thì tự nhiên sẽ biết phân tích lợi hại, biết trân trọng cái tốt của cháu thôi.
Lục Quan Sơn tính là cái gì?
Một doanh trưởng mới lên chưa có gốc rễ gì cả, chỉ giỏi cãi vã nhất thời thôi, đâu cần phải làm phiền đến chú dượng cháu chứ?"
Bà ta đứng dậy, trực tiếp gọi điện thoại cho vợ của Đoàn trưởng Trần - cấp trên trực tiếp của Lục Quan Sơn, hẹn đối phương chiều nay đi uống cà phê.
Sau đó ngay trước mặt Bạch Linh Linh, bà ta ám chỉ trước mặt bà Trần rằng Thủ trưởng Phó có ý kiến rất lớn đối với Lục Quan Sơn đó, cảm thấy người này phẩm hạnh không đoan chính, hy vọng Đoàn trưởng Trần hãy giáo huấn cho ra trò!
Bà Trần ngẩn ra, nhưng nghĩ đến việc Bạch Hồng Miên là vợ của Thủ trưởng Phó nên cũng không nghi ngờ gì khác, tối đó về liền đem chuyện này kể lại cho chồng mình nghe.
Đoàn trưởng Trần xoa xoa mặt:
“Thủ trưởng đối với Tiểu Lục đúng là rất nghiêm khắc, nhưng lúc Tiểu Lục bị thương Thủ trưởng cũng đích thân qua đó, rất quan tâm Tiểu Lục mà.
Chuyện này đúng là mẹ nó làm người ta không hiểu nổi."
Nhưng để không đắc tội với Thủ trưởng và Trưởng khoa Bạch, ông vẫn quyết định phải giáo huấn Lục Quan Sơn một trận!
Ngoài ra Trưởng khoa Bạch cũng tìm đến chủ nhiệm Hội phụ nữ của khu tập thể, nêu rõ quan điểm tuyệt đối nghiêm cấm những người không thuộc bệnh viện bộ sư đoàn dùng mấy cái phương thu-ốc dân gian trong khu tập thể làm lỡ bệnh tình của người khác!
Chủ nhiệm Hội phụ nữ bên đó bị khiển trách đến mức run rẩy, quay đầu liền đi thăm dò một lượt thì mới biết là vợ của Lục Quan Sơn - Ngu Lê đã chữa bệnh cho người ta trong khu tập thể!
Bà ta đau đầu hết sức, quyết định sớm tìm Ngu Lê nói chuyện.
Bạch Linh Linh khâm phục không thôi, vẫn là cô mình lợi hại!
Căn bản không cần dùng đến chú dượng, chỉ cần khẽ động môi một chút thôi cũng đủ để Lục Quan Sơn và cái cô Ngu Lê kia phải khốn đốn rồi!
Cô ta tâm trạng vui vẻ hẳn lên, đợi Lục Quan Sơn và Ngu Lê đến xin lỗi mình.
Sau khi Ngu Lê và Lục Quan Sơn đưa người bị thương đó đến bệnh viện, bác sĩ cấp cứu lập tức tiến hành cấp cứu cho người bị thương.
May quá, nhờ Ngu Lê cầm m-áu kịp thời nên bệnh nhân không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.
Trước khi đi Ngu Lê còn để lại một đơn thu-ốc cùng vài viên thu-ốc.
“Nếu sau khi phẫu thuật ở bệnh viện mà người bị thương bị sốt nhẹ kéo dài hoặc hôn mê thì có thể sắc một thang thu-ốc này cho uống.
Viên thu-ốc này là để giảm đau, nếu người bị thương tỉnh dậy mà đau quá thì cho uống một viên."
Người nhà bệnh nhân ngàn ân vạn tạ:
“Ân nhân, cô đúng là ân nhân của gia đình chúng tôi!
Ân nhân hãy để lại họ tên địa chỉ nhà, sau này chúng tôi sẽ đích thân đến tận nơi tạ ơn!"
Ngu Lê cong môi cười:
“Không cần đâu, tôi cũng chẳng làm được gì nhiều, mọi người hãy chăm sóc anh ấy cho tốt là được."
Đang nói chuyện thì Lục Quan Sơn đến đón Ngu Lê, hai người liền cáo từ.
Vừa đi xuống lầu Ngu Lê vừa nhìn Lục Quan Sơn.
“Vừa rồi anh đi mua thu-ốc sao?
Anh định mua thu-ốc gì?
Có chỗ nào không khỏe có thể tìm em trước."
Lục Quan Sơn mỉm cười một cái.
Sau đó nói nhỏ điều gì đó, Ngu Lê lập tức đ-ánh anh một cái để ngăn anh lại.
Thấy vợ thẹn thùng rồi Lục Quan Sơn khẽ cười hai tiếng:
“Anh sai rồi.
Đi thôi, chúng ta đi mua giường."
Ngu Lê:
...
Nhưng quả thực là phải mua giường, phải mua một chiếc giường mới thật chắc chắn!
Hai người đến chợ đồ nội thất dạo một vòng, cuối cùng chọn mẫu đệm lò xo mới nhất, cái giường này nằm thoải mái hơn nhiều so với giường gỗ hay giường sắt!
Ngoại trừ việc đắt ra thì không có nhược điểm nào cả.
Ban đầu Ngu Lê hơi tiếc tiền, hiện tại tuy trong túi họ cũng có chút tiền tiết kiệm nhưng một lúc tiêu nhiều tiền như vậy cô vẫn thấy xót ruột!
Lục Quan Sơn thì cảm thấy nên mua:
“Nếu không nhỡ đâu sau này lại sập tiếp..."
Ngu Lê hoàn toàn câm nín, cũng bị thuyết phục luôn.
Hai người mua đệm lò xo, một chiếc máy khâu, một chiếc tủ quần áo và một chiếc bàn viết.
Tính tổng cộng lại hết năm trăm tệ.
Ngu Lê thầm hạ quyết tâm nhất định phải tranh thủ thời gian kiếm tiền!
Vì ở khu tập thể không thể quá phô trương, Lục Quan Sơn đã bàn bạc với ông chủ bán đồ nội thất để họ chuyển đến vào buổi tối, như vậy sẽ đỡ bị mọi người dòm ngó.
Hai người lại ăn một bữa ở trên thành phố, sau đó mới quay về khu tập thể sớm.
