[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 237

Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:36

Lần này không chỉ trên người có tro đen mà trên mặt trên đầu cũng bẩn thỉu luôn.

Bảo Châu chỉ vào mặt Thủy Sinh cười lớn, Thủy Sinh "không chấp nhặt" giúp cô lau tro trên mặt, kết quả càng lau càng nhiều, tro đen bị "nghiền nát" phủ kín mặt Bảo Châu.

Thủy Sinh "phác họa" lông mày, gò má, mũi, miệng của Bảo Châu, thậm chí ngay cả tai cô cũng không tha, Bảo Châu lập tức nắm lấy tay anh hét lớn: "Hay lắm! Lương Thủy Sinh, anh cố ý! Anh đang trả thù em vì cười nhạo anh!"

Giữa vợ chồng là không có hận thù qua đêm, bởi vì có thù là báo ngay tại chỗ.

Bảo Châu làm cho tới cùng, hai tay vơ một nắm tro đen bên đống lửa, vừa hét "Nóng nóng nóng!", vừa không chút lưu tình bôi lên mặt Thủy Sinh.

Sợ cô giơ tay mỏi, Thủy Sinh còn rất "chu đáo" cúi người xuống đưa mặt đến bên tay cô.

Một khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú bị bôi thành mặt Bao Công, Bảo Châu lúc này mới thỏa mãn.

Chơi mệt rồi, Bảo Châu liền tựa vào gốc cây nhãn lớn nghỉ ngơi, Thủy Sinh thì xúc ít đất vây quanh đống lửa tạo thành một "vành đai phòng hỏa" đơn giản.

Hướng gió đã cố định thổi vào trong công viên nhưng thỉnh thoảng cũng lệch vài cái, thế là Thủy Sinh nghiêng con diều lớn xuống bốn mươi lăm độ buộc lên cây nhãn để che chắn tro đen cho Bảo Châu, ít nhất là đầu không bị thổi trúng.

Bên đống lửa rực cháy, con diều chim én ngũ sắc cực kỳ bắt mắt, giống như một con yêu tinh đêm tối liều mình bảo vệ chủ nhân trong lửa đỏ.

Rác rưởi không quá nhiều, đốt thêm nửa tiếng nữa là xong, thế là Bảo Châu gọi Thủy Sinh cùng ngồi xuống, lại cảm thấy không đủ thoải mái nên kéo anh nằm xuống.

Thủy Sinh da dày thịt béo, nằm trên nền đất có sỏi đá nhỏ và cành cây đ.â.m người mà không thấy có gì khó chịu.

Bảo Châu thì nằm chưa đầy nửa phút đã chịu không nổi, sỏi đá và cành cây nhỏ xuyên qua lớp áo len dày vẫn có thể nhắm trúng khe hở để đ.â.m, khiến cô đau ba phần ngứa bảy phần.

Cô như một con sâu róm lớn, nhanh ch.óng nhích lên người Thủy Sinh, ôm lấy anh như ôm một chiếc gối ôm khổng lồ.

"..." Thủy Sinh nuốt nước bọt, "Đừng nghịch, có người đấy."

Bảo Châu ngẩng đầu, dùng ngón trỏ ấn mạnh vào trán Thủy Sinh, nghiêm túc chỉ trích: "Cổ ngữ có câu, người nhân đức thấy điều nhân đức, chính là tư tưởng của anh không trong sáng! Em chỉ muốn tìm anh nói chuyện thôi!"

"..." Thủy Sinh đầu hàng nói, "Được. Vậy em... đừng có động đậy lung tung..."

Bảo Châu chê cơ bắp của Thủy Sinh quá cứng làm đau người, lại thử vài lần cuối cùng mới đổi được tư thế thoải mái hơn ôm lấy anh.

Thủy Sinh không dám động đậy, sợ bị "kết tội" cũng không dám có ý kiến gì thêm, khi thực sự không nhịn được nữa mới phát ra tiếng hừ trầm thấp, đợi đến khi Bảo Châu cuối cùng cũng yên phận anh mới đặt hai tay lên lưng cô.

Trăng sao tỏa sáng, muôn vì tinh tú đầy trời cũng không bằng một nửa người trong lòng.

Bảo Châu: "Ngọn lửa này không làm c.h.ế.t cây nhãn chứ?"

Thủy Sinh: "Không đâu, hơn một năm rồi rễ của chúng đã cắm rất sâu, đống lửa cách chúng hai ba mét không cháy tới được."

Bảo Châu: "Lúc anh làm việc ở Hòa Thái có nhớ em không?"

Thủy Sinh: "Có. Còn em?"

Bảo Châu: "Hi hi hi, không có... mới lạ đấy! Này, nói thật lòng nhé, thỉnh thoảng em vẫn có nhớ Thủy Sinh nhà mình đấy. Chẳng phải chúng mình cách dăm ba ngày đều gọi điện thoại tâm sự sao? Em ấy mà, phải cho cô con gái rượu của anh b.ú sữa, lại phải thay tã cho nó, từ khi hết ở cữ còn phải bế nó lên phố dạo chơi.

Cái ông người nước ngoài gì ấy nhỉ, tên là gì em quên rồi, chính là một nhà tâm lý học đã nói: 'Khoảng cách tạo nên vẻ đẹp', trong đầu cũng vậy, phải có chút khoảng cách, phải nghĩ đến những chuyện khác. Nếu không toàn là anh thì sẽ không đẹp nữa, chúng mình phải tạo ra cảm giác bất ngờ."

Thủy Sinh: "Cho nên em vẫn là không nhớ anh."

Bảo Châu dùng đầu cọ cọ vào n.g.ự.c Thủy Sinh, dùng giọng điệu nũng nịu chuyển chủ đề một cách gượng ép: "Ở Hòa Thái anh toàn ăn gì thế?"

Thủy Sinh ấn cái đầu nghịch ngợm của cô lại, hít sâu vài hơi để dằn xuống sự xao động sắp tràn ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cả người cứng đờ nóng hổi như một miếng sắt nung.

Bảo Châu còn hoàn toàn không hay biết gì mà vỗ vỗ vào m.ô.n.g anh, oán trách: "Thả lỏng đi, cứng quá làm đau người đấy."

Thủy Sinh vì thế mà ôm lấy cô gặm nhấm hồi lâu mới thôi, lúc gần xong còn cố ý dùng ngón tay đen thui véo vào tai cô một cái.

Bảo Châu lập tức rùng mình một cái, giơ hai tay lên cao làm tư thế "giơ cờ trắng đầu hàng".

Ngọn lửa này cháy lâu hơn hai người dự tính, hai người ôm nhau nói không ít những lời sáo rỗng vô thưởng vô phạt.

Sau đó còn nói đến chuyện tình cảm của Tiểu Lệ.

Bảo Châu: "Mẹ em từ nhỏ đã thiên vị, chị cả em chính là báu vật trong lòng bà. Không giấu gì anh, những năm Tiểu Kiệt mới sinh ra mẹ em quả thực cưng chiều nó vô cùng, nhưng càng về sau em càng phát hiện ra người mẹ em cưng nhất vẫn là chị cả. Ngay như lần này chị cả mới bắt đầu yêu đương thôi mà bà đã bắt đầu tính toán đến sính lễ và của hồi môn rồi đấy."

"Cha mẹ em ấy mà, coi như là những người có tiền ở mức trung thượng ở hai thôn chúng ta rồi đúng không? Kết quả anh đoán xem, họ cộng tiền trong nhà lại thấy vẫn không đủ dùng đâu!"

"Tiểu Dương chẳng phải sắp đi Mỹ du học sao? Chi tiêu bên ngoài lớn lắm, năm đồng mới đổi được một đồng để dùng. Tuy miễn học phí và tiền vé máy bay đi lại nhưng sinh hoạt phí vẫn phải tự túc.

Tiểu Dương nói muốn vừa học vừa làm để kiếm sinh hoạt phí nhưng cha mẹ em sao mà đồng ý được? Chúng ta đi ra ngoài là để học hành chứ không phải đi làm thuê. Việc quan trọng nhất của du học là phải học cho tốt, sau này học thành tài trở về rồi có khối thời gian để làm việc! Lúc đó tiền lương làm sao có thể so được với lúc vừa học vừa làm chứ, không cần thiết vì tiết kiệm chút tiền đó mà làm lỡ dở việc học.

Tiểu Dương phải học đại học, cao học, còn có thể học thêm tiến sĩ nữa ở bên ngoài, thế là cha mẹ em tính toán tiền tiết kiệm trong nhà phần lớn phải để dành làm sinh hoạt phí du học cho Tiểu Dương rồi.

Tiểu Lệ sắp kết hôn, vài năm nữa Tiểu Kiệt và Chiêu Đệ cũng đều phải kết hôn... Tiền tiết kiệm tính thế nào cũng thấy không đủ dùng, nhưng tính cách cha mẹ em ấy mà, có thắt lưng buộc bụng thì cũng phải giải quyết cho bằng được."

Thủy Sinh: "Chúng mình cho cha mẹ mượn ít tiền nhé?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 237: Chương 237 | MonkeyD