[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 239
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:36
Chú ấy dùng d.a.o rọc giấy rạch thùng giấy ra, bê máy nước nóng bên trong ra, sau đó kéo túi thắt lưng lấy công cụ thích hợp trong mớ linh kiện đầy ắp, chú ấy dẫm lên chiếc ghế làm việc gấp mang theo, cầm máy khoan điện bắt đầu khoan lỗ trên bốn điểm đã vẽ sẵn.
Chú ấy vừa làm vừa giới thiệu: "Đây gọi là 'máy nước nóng dùng gas', đốt bằng khí dầu mỏ, cũng chính là bình gas."
Máy nước nóng hình chữ nhật không lớn, to bằng nửa người, chú thợ một tay ép máy nước nóng lên mặt tường, tay kia thành thạo vặn vít cố định.
Chỉ trong mười lăm phút, chú ấy đã lắp xong máy nước nóng.
Việc lắp đặt vòi sen và các thứ khác càng đơn giản hơn, nhìn có vẻ lẻ tẻ vụn vặt nhưng chỉ mất năm phút đã xong xuôi.
Chú thợ khoan một cái lỗ xuyên qua tường nhà vệ sinh, một đầu ống nhựa mềm nối với máy nước nóng, đầu kia xuyên qua lỗ hổng, sau đó chú ấy bê từ trên xe ba gác xuống một bình gas đặt sát vào bức tường ngoài của nhà vệ sinh, nối ống nhựa mềm vào đó cố định lại.
"Bình gas cần lắp đặt tách biệt với máy nước nóng, tôi nối cho cô ở đây, vừa hay khá thoáng mát và thông gió.
Khí dầu mỏ có độc, lại dễ cháy nổ, trong nhà mà có mùi trứng thối thì chắc chắn là chưa vặn c.h.ặ.t bếp gas, bị rò rỉ khí rồi.
Lúc đó phải kịp thời mở cửa sổ thông gió, trước khi mùi tan hết đặc biệt chú ý không được bật đèn, nếu không dễ gây nổ.
Bình gas dùng hết thì cô tìm người đổi bình gas là được."
Chú thợ xé một trang giấy từ cuốn sổ nhỏ mang theo, điêu luyện viết xuống một dãy số điện thoại bàn: "Gọi vào số này là được, trên trấn Hưng An chỉ có một nhà này bán bếp gas thôi, cái bếp gas này tôi cũng đặt hộ cô từ chỗ họ đấy."
Lắp đặt xong xuôi, chú thợ dẫn Bảo Châu quay lại nhà vệ sinh, khi mở vòi sen đồng thời chỉ nghe một tiếng "cạch", bên hông máy nước nóng bùng lên ngọn lửa xanh lục.
Chỉ trong ba giây, nước lạnh xả ra từ vòi sen đã hoàn toàn thành nước nóng, nhà vệ sinh nhỏ bé lập tức nghi ngút hơi nóng.
Bảo Châu bị dọa cho giật mình, cô chỉ vào nơi có lửa hỏi: "Cái này còn bốc lửa nữa à? Lúc em tắm có cần phải trông chừng nó không? Nếu không trông thì nhà em có bị nó thiêu rụi không ạ?"
Chú thợ chỉ vào một ô cửa sổ nhỏ hình vuông phía trên vòi hoa sen, cười nói: "Yên tâm đi cô em, nếu mà dễ cháy thì cái nghề này của chúng tôi đều đi húp cháo hết rồi. Cô cứ chú ý nhé, lúc tắm dù lạnh đến đâu cũng phải mở hé ô cửa sổ phía trên kia ra một chút để thông gió, nếu không dễ xảy ra nguy hiểm đấy."
"Rất thuận tiện đúng không? Mở ra là dùng được ngay, bất kể khi nào cô về đến nhà cũng đều có thể tắm được nước nóng hổi."
Thử xong chú thợ liền tắt vòi hoa sen, chú ấy khoe khoang: "Người tỉnh ngoài mười năm trước đã dùng cái này rồi. Tỉnh Phúc Bình chúng ta năm năm trước mới du nhập vào nhưng cũng toàn là người thành phố dùng thôi.
Gần một hai năm nay các huyện lớn mới bắt đầu thịnh hành. Cửa hàng chúng tôi cũng mới mở được nửa năm ở huyện Thường Bình, cả huyện Thường Bình chỉ có một mình cửa hàng chúng tôi thôi. Cô em dùng thấy tốt thì giới thiệu giúp chúng tôi nhé ~"
Thấy Bảo Châu vẫn lo lắng, chú thợ vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Yên tâm đi cô em, xác suất xảy ra những t.a.i n.ạ.n này nhỏ lắm! Tôi làm thợ lắp đặt bao nhiêu năm rồi chưa từng gặp nhà nào vì cái này mà bị nổ cả, cô cứ theo lời chúng tôi nói sử dụng đúng quy cách thì sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
"Nếu thực sự xảy ra chuyện thì tôi thấy cô cũng có thể đi mua một tờ vé số được rồi đấy, chắc chắn trúng thưởng!"
Câu nói này của chú thợ lắp đặt đã chọc Bảo Châu cười.
Nếu chú thợ không nói giá cho cô biết thì có lẽ nụ cười sẽ ở lại trên mặt cô lâu hơn một chút.
Tiếp theo được đưa vào nhà còn có bếp gas, máy khâu, VCD, nồi cơm điện, v.v.
Chỉ trong hai giờ ngắn ngủi, Bảo Châu đã giao thiệp với mấy người thợ.
Đều là những món đồ rất thực dụng, Bảo Châu nhìn đống máy móc hiện đại mà rơi vào trầm tư. Thủy Sinh đã trả tiền hết rồi, không còn nghi ngờ gì nữa, mấy nghìn tệ này chắc chắn là anh đã ứng trước từ chỗ Quyền Hội Nho.
Điểm xuất phát thì tốt đấy, nhưng mà, cái này cũng tốn tiền quá đi chứ?!!!
Số tiền kiếm được từ chuyến đi Hòa Thái lần này lập tức bị vơi đi đáng kể.
Như thế, càng làm kiên định thêm ý muốn "tiền đẻ ra tiền" của Bảo Châu, qua một thời gian nữa cô vẫn phải tìm hiểu kỹ về chuyện "chơi họ".
Sau mười hai giờ trưa, trong nhà cuối cùng cũng yên tĩnh lại, bữa sáng vẫn chưa ăn, bụng kêu ọc ọc, Bảo Châu định tùy ý luộc hai củ khoai lang ăn tạm, kết quả vừa mới bước vào bếp đã bất ngờ ngửi thấy mùi khét.
Phản ứng đầu tiên của cô là lao vào nhà vệ sinh, thấy máy nước nóng không tự động đ.á.n.h lửa, mùi khét ở đây cũng rất nhạt, cô quay người lao vào bếp, lúc này mới phát hiện trên bếp lò đang đun nồi, cô mở nắp nồi ra, mùi khét lẹt lập tức xộc vào mũi, nước trong nồi đã sớm cạn khô, bát cháo khoai lang hầm bên trong đã đen cứng thành một cục rồi.
Trên bàn ăn còn đè một tờ giấy—
Việc gấp về Hòa Thái
Cháo bữa sáng
Thủy Sinh chắc hẳn còn muốn dặn dò thêm gì đó, đã xuống dòng viết thêm một chữ nhưng kết quả vừa viết xong một chữ đã bị anh gạch đen kịt cả mảng.
Chữ viết rất to, nắn nót một cách gượng gạo, điển hình là chữ của học sinh tiểu học.
Tưởng tượng ra dáng vẻ Thủy Sinh vò đầu bứt tai viết chữ, Bảo Châu lập tức chẳng còn chút giận dỗi nào nữa.
Bốn giờ chiều, Thủy Sinh chủ động gọi điện thoại về.
Anh vừa ra khỏi bến xe đã không ngừng nghỉ mà chạy ngay về công trường gọi điện cho cô.
Khu thực nghiệm này phát triển rất nhanh, đặc biệt là khu "nhà giàu" của khu tái định cư, nhà nào nhà nấy các loại đồ điện gia dụng đều đầy đủ cả.
Có thứ giá cả đắt đỏ khiến người ta chùn bước, có thứ thì khá dễ chấp nhận, Thủy Sinh đặc biệt thỉnh giáo Quyền Hội Nho mới quyết định mua mấy món đồ điện này.
Quyền Hội Nho thuận tiện giới thiệu nhãn hiệu đồ điện gia dụng, điều khiến người ta bất ngờ là ông ta không chỉ có số điện thoại của các công ty lớn mà ngay cả số điện thoại của các ông chủ đồ điện nhỏ ở huyện Thường Bình như thế này cũng có.
Nói tóm lại, dựa vào Quyền Hội Nho, Thủy Sinh không cần phải cất công chạy lên huyện chọn mua.
Cái gọi là việc gấp chính là thanh gỗ đóng trên cầu thang gác lửng bị nứt.
Dù là thanh gỗ nhập khẩu thì cũng khó tránh khỏi vấn đề về kiểm soát chất lượng.
Cốt thép đã đóng vào rồi, nếu thanh gỗ bị nứt thì tháo ra đóng một thanh mới vào là được, nhưng Quyền Hội Nho cứ khăng khăng yêu cầu đình công, chủ động gọi điện gọi Thủy Sinh về, hơn nữa trong điện thoại còn không nói rõ nguyên nhân vấn đề.
