[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 265
Cập nhật lúc: 16/01/2026 05:42
Bảo Châu ôm cổ Thủy Sinh, trao cho anh một nụ hôn sâu.
Bảo Châu không cảm thấy đom đóm làm ch.ói mắt, không cho Thủy Sinh đem ra ban công mà còn chỉ huy anh dùng băng dính dán nó cạnh chiếc đồng hồ.
Trên tủ tivi dưới đồng hồ là bó hoa hồng xanh tinh tế kia, dưới ánh sáng bạc rực rỡ phản chiếu sắc xanh thẫm u buồn và sâu thẳm, khi nằm trên giường chỉ cần mở mắt ra là có thể nhìn thấy.
Cùng với cảnh đẹp lộng lẫy và rực rỡ, hai vợ chồng ôm nhau cùng chìm vào giấc mộng...
Quyền Hội Nho đã đồng ý cho Thủy Sinh nghỉ ngơi, ít nhất là khi Bảo Châu đến chất vấn anh ta thì là như vậy.
Nhưng hôm nay là ngày quan trọng để cất nóc, Thủy Sinh dù thế nào cũng không chịu nghỉ.
Thế là Bảo Châu dùng gạc quấn c.h.ặ.t lòng bàn chân anh lại, quấn kỹ đến mức không lộ ra một ngón chân nào, chỉ sợ vết thương lại bị va chạm ở đâu đó.
Chân của Thủy Sinh vốn đã sưng to gấp đôi, giờ lại bị quấn ba lớp trong ba lớp ngoài như thế, đừng nói là cả bàn chân, ngay cả nửa bàn chân trước cũng khó mà nhét nổi vào trong giày.
Thủy Sinh đành nhân lúc Bảo Châu không chú ý mà tháo lớp gạc ra, xé bỏ phần lớn những thứ vướng víu, chỉ để lại một đoạn dài mười centimet đã được cắt sẵn, quấn một vòng quanh vết thương, cuối cùng đơn giản thắt một nút c.h.ế.t rồi thần không biết quỷ không hay xỏ vào đôi giày vải trắng chuyên dụng để làm việc.
Ân Ân ôm bình sữa chạy tới, ôm chầm lấy đùi Thủy Sinh: "Ba ba, con đi làm công với ba."
Thủy Sinh một tay nhấc bổng con bé lên đặt lên đùi: "Bẩn lắm, nguy hiểm, con đi chơi với mẹ đi."
Ân Ân lắc đầu: "Ân Ân cứ muốn đi với ba ba cơ."
Lúc vừa ngủ dậy Bảo Châu đã lén dạy con bé lời này, đồng thời hứa rằng chỉ cần hôm nay con bé bám c.h.ặ.t lấy ba nó thành công, cô sẽ mua cho con bé một cây kẹo mút siêu to khổng lồ.
Nói cho cùng, có con gái cần trông nom, Thủy Sinh sẽ không đến mức bị thương mà còn dốc sức làm việc bán mạng. Công trường thi công nguy hiểm, anh luôn phải dành tâm trí để chăm sóc đứa con gái vẫn còn đang uống sữa của mình, thỉnh thoảng còn phải lo chuyện vệ sinh cho nó, việc đó có thể làm lãng phí không ít thời gian của anh.
Thủy Sinh vừa khó xử lại vừa có chút vui mừng. Trong số ít những ngày Thủy Sinh về nhà, Bảo Châu và vợ chồng người thọt luôn dốc sức tạo ra cho anh một Ân Ân dính người như kẹo mạch nha.
Nào ngờ Ân Ân lại là một đứa "đa tình", anh chị em, cô dì chú bác nào đối xử tốt với con bé là con bé đều tốt lại.
Thường thì hôm nay mới vừa nói: "Con tốt với người nhất thế giới luôn", ngày mai đã đổi sang một người khác tốt nhất rồi.
Đặc biệt là với những người lạ chưa từng gặp, Ân Ân đặc biệt có lòng hiếu kỳ với họ.
Hồi còn quấn tã, Ân Ân bám lấy vợ chồng người thọt, sau này biết đi rồi thì thường xuyên dắt họ ra ngoài dạo mát. Thỉnh thoảng khi họ có việc đi ra ngoài, Ân Ân cũng chẳng có chút ý định thương nhớ nào, quay sang dắt Bảo Châu đi dạo.
Ngược lại, Bảo Châu là mẹ ruột nhưng từ đầu đến cuối chưa bao giờ biết cảm giác bị con gái ruột bám lấy là như thế nào.
Thường thì ngày đầu tiên Thủy Sinh về nhà, Ân Ân thật lòng thật dạ bám lấy anh.
Thời gian sau đó, không phải là thèm ăn vặt thì cũng là thèm đồ chơi... Tóm lại, luận về tâm cơ và chiêu trò, cái con bé chưa mọc đủ lông đủ cánh như nó chắc chắn không chơi lại được mẹ ruột của mình.
"Anh cứ để con bé đi theo đi, lúc ở nhà nó cứ mở miệng ra là ba, ngậm miệng lại cũng là ba, mấy tháng không gặp chắc sắp quên mặt anh rồi. Hôm qua lúc mới đến Hòa Thái, nó còn nhận nhầm họ Quyền kia là ba nó đấy." Bảo Châu xúi giục: "Anh mà không cho nó theo nhìn thêm mấy lần nữa, nó lại coi người khác là ba ruột thật đấy."
"Chỉ là một lễ cất nóc thôi mà, anh cứ để con bé ở căn phòng tầng dưới là được, hồi nhỏ nhà em xây nhà chẳng phải em cũng hay lảng vảng quanh công trường đó sao? Không xảy ra chuyện gì đâu, huống chi còn có người ba ruột là anh ở đó canh chừng."
Ân Ân gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, đúng vậy."
Hai mẹ con dựng sẵn một sân khấu kịch tại chỗ, người tung kẻ hứng, Thủy Sinh đơn thương độc mã, cô quân phấn đấu, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp dưới sự uy h.i.ế.p của hai mẹ con.
Bảo Châu thì kéo theo Quyền Hội Nho đi cùng, dạo quanh khu thí nghiệm sắp mở cửa.
Khu thí nghiệm chiếm một nửa diện tích đất của Hòa Thái, bao gồm năm khu vực lớn: công nghiệp, thương mại, hậu cần, du lịch và công nghệ đã được xây dựng xong.
Mỗi khu vực có sự phân chia sở hữu riêng, vừa ngăn nắp trật tự, vừa có thể giao lưu hỗ trợ lẫn nhau.
Cả năm khu vực đều có cổng chính, khác với lối kiến trúc hoàn toàn phương Tây bên trong, những cánh cổng đồ sộ lại mang nét cổ kính và thâm trầm.
Năm vị thánh thú trong thần thoại cổ đại là: Đông Thanh Long, Tây Bạch Hổ, Nam Chu Tước, Bắc Huyền Vũ và Trung Hoàng Long, do những bậc thầy điêu khắc hàng đầu trong nước điêu khắc trên gỗ Kim Ti Phẩm, cuối cùng đặt ở năm phương vị.
Dân gian vốn quen thuộc với "Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ" thuộc bốn phương đông tây nam bắc, đại diện cho bốn hành kim mộc thủy hỏa, "Chính giữa" Hoàng Long là hành thổ.
Người xưa có câu, dân dĩ thực vi thiên (dân lấy cái ăn làm trọng), thức ăn do đất hóa ra, có thể thấy địa vị siêu phàm của hành Thổ trong năm linh vật.
Thậm chí còn có thuyết nói rằng Hoàng Long chính là hiện thân của Hoàng Đế hoặc Đại Vũ.
Kiến trúc phương Tây lộng lẫy bên trong bị năm cánh cổng kiểu Trung Quốc bao bọc lấy, tuy không đến mức bị lấn át đến mờ nhạt nhưng lại rất giống cảnh tượng khi hoàng đế thời xưa tuyển phi tần, vô số tiểu thư con nhà danh gia vọng tộc trang điểm lộng lẫy, đua nhau khoe sắc dưới khán đài chỉ để đổi lấy một cái nhìn xanh mắt của quân vương.
Cổng Trung Hoàng Long được đặt ở khu công nghệ, đủ thấy đây là khu vực được quốc gia dốc sức phát triển và hết sức coi trọng.
Nghe nói trong đó còn có quân đội đóng quân lâu dài.
Chỉ có những người sở hữu thẻ thông hành như một trong những đối tác góp vốn là Quyền Hội Nho mới có tư cách đặt chân vào khu thí nghiệm trước khi nó mở cửa.
Hai người dạo quanh khu thương mại, cửa hàng đại lý rượu Mao Đài của Quyền Hội Nho nằm ở trong đó.
Chiếc Audi dừng trước cổng lớn khu thương mại, những nhân viên bảo vệ trẻ tuổi vạm vỡ và cao ráo được huấn luyện bài bản sau khi kiểm tra thẻ thông hành Quyền Hội Nho đưa ra mới mở cổng cho đi qua.
Khu thương mại chủ yếu tập trung vào các sản phẩm cao cấp, nhằm kết nối với ngành du lịch, quảng bá đặc sản địa phương và văn hóa dân gian của tỉnh.
Giá cả không nhất định là cao ngất ngưởng, nhưng phong cách nhất định phải rất cao sang.
Cổ ngữ có câu: Rượu hưng khởi từ thời Thượng Hoàng, hoặc nói là do Nghi Địch, có người lại nói là Đỗ Khang.
Câu thơ mà dân gian biết đến nhiều nhất là câu trong "Kinh Thi": "Lấy gì để giải sầu? Chỉ có rượu Đỗ Khang".
Đỗ Khang và Nghi Địch, với tư cách là tổ nghề rượu của Hoa Hạ, được vô số văn nhân thi sĩ sùng bái và kính ngưỡng, vì thế họ đã để lại vô số bài văn và vần thơ tuyệt mỹ bất hủ trong dòng chảy lịch sử.
