[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 29
Cập nhật lúc: 16/01/2026 02:08
Ngay khi Cao Bảo Châu đang suy nghĩ xem nên tiếp tục đi tìm ở hạ lưu hay quay lại thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu đứt quãng.
“Cứu… ùng ục ùng ục… cứu… ùng ục ùng ục ùng ục… cứu…”
Giọng nói hơi yếu ớt, ở vị trí cách mặt sông khoảng mười mét, Bảo Châu nhìn theo tiếng gọi thấy có người c.h.ế.t đuối, là một cậu bé khoảng mười tuổi. Đối phương đang cởi trần, trên bãi cỏ bên bờ quần áo cậu ta cởi ra vứt lung tung. Hai tay cậu ta quơ quào loạn xạ, nhưng đôi chân lại cứng đờ không nhúc nhích, chắc là bị chuột rút rồi.
Trời lạnh thế này còn cởi sạch quần áo bơi dưới sông, chắc hẳn là đang “bơi mùa đông” rồi. Cha đã kể cho con bé nghe, những người không sợ lạnh lại ham mê bơi lội mùa đông vẫn sẽ xuống nước bơi.
Trong làng cũng có mấy cụ già như vậy, đã ngoài bảy mươi tuổi đầu mùa đông xuống sông vẫn “như cá gặp nước”. Bảo Châu lúc đó hoàn toàn không hiểu nổi, nghe xong là rùng mình, thế này chẳng phải sẽ đông thành kem que sao?
Một đống ý nghĩ tranh nhau hiện lên trong đầu, nhưng hành động nhanh hơn não, Bảo Châu hỏa tốc cởi áo bông và áo len quần len ra, chỉ để lại bộ quần áo lót thu đông sát người. Gió xuân thổi qua một cái lập tức lạnh đến mức răng đ.á.n.h vào nhau lập cập, thấy đối phương đang dần chìm xuống con bé nghiến răng nhảy xuống sông.
Nước sông lạnh giá lập tức đ.â.m vào người làm con bé giật nảy mình, suýt chút nữa thì bị chuột rút cùng với cậu bé đen đủi kia. Chỉ là động tác vẫn rất cứng nhắc, con bé ra sức bơi về phía cậu bé, vốn định từ phía sau cậu bé giúp một tay đưa cậu ta hơi nhô lên trên một chút, sau đó dẫn cậu ta bơi vào bờ, nhưng không ngờ con bé vừa mới lại gần, cậu bé đã giống như tóm được cọng rơm cứu mạng, hai tay siết c.h.ặ.t lấy con bé!
Tuổi của cậu bé gấp đôi con bé là ít, chiều cao cũng vậy, sức mạnh bộc phát khi cận kề cái c.h.ế.t lại càng kinh người, Bảo Châu bị cậu ta làm cho hai tay không vẫy ra được, liên tục sặc mấy ngụm nước sông.
“Ngươi… khụ khụ khụ… ngươi… thả… ra…”
Cha dạy con bé cứu người c.h.ế.t đuối phải cứu từ phía sau, thông thường những người chơi dưới sông đều biết bơi, chỉ cần hơi nhấc lên, dẫn đi là có thể cứu được, nếu không để họ nhìn thấy thì lúc hoảng loạn họ chỉ biết vớ được gì là bám nấy, lúc đó không những cứu không thành công mà còn bị lôi kéo c.h.ế.t chìm cùng.
Nhưng con bé đã tiếp cận từ phía sau cậu ta rồi, sao cậu ta giống như Hoa Hoa thế, mũi ch.ó có thể ngửi thấy mùi người hay sao? Đây là lần đầu tiên Bảo Châu cứu người, bị thất bại ngay bước đầu tiên, không khỏi nảy sinh nghi ngờ sâu sắc đối với những kiến thức lý thuyết mà chồng thọt truyền thụ.
Mũi sặc không ít nước, cực kỳ đau nhức, uống đầy một bụng nước bẩn, toàn thân lại lạnh lẽo, cậu bé lại không nghe lọt tai lời người nói, Bảo Châu nhất thời nổi giận, co hai chân lại đạp mạnh vào người cậu bé.
Chỉ nghe thấy một tiếng “bốp” thịt chạm thịt trầm đục, cậu bé giống như một quả bóng bị đá xuống hạ lưu. Thoát được thân, Bảo Châu vội vàng bơi vào bờ, cởi bỏ bộ quần áo lót ướt sũng ra rồi mặc quần áo trên bờ vào. Đôi môi con bé trắng bệch, không kiểm soát được mà run rẩy liên hồi, ngồi thụp xuống đất hai tay ôm lấy chân một hồi lâu mới hồi lại được sức.
Lúc này từ đằng xa truyền đến tiếng kinh hô—
“Trời đất ơi, cháu ngoan của ông, cháu làm sao thế này, đừng dọa ông nhé!”
Tiếp sau đó là tiếng “tõm” nhảy xuống nước cùng một loạt tiếng động cứu hộ.
Bảo Châu không dám nhìn sang, sợ đến mức mặt không còn giọt m.á.u, cũng không dám xuống hạ lưu tìm cha nữa, ôm lấy bộ quần áo lót hăm hở chạy về.
Trên đường gặp đội trưởng Uông đang đạp xe đạp đi tuần ruộng.
“Anh Tử, sao cháu vẫn còn ở đây thế? Gặp cha cháu trên đường, dượng đã gọi ông ấy về nhà rồi.” Đội trưởng Uông nhìn Bảo Châu ngạc nhiên nói: “Cháu bị ngã xuống nước à? Sao tóc lại ướt nhẹp thế này? Đi nào, dượng chở cháu về nhà, trời lạnh thế này đừng để bị cảm.”
“Dạ, dạ thôi ạ dượng, con… con tự về nhà được ạ…”
Bảo Châu sợ hãi lắc đầu như trống bỏi, cũng không nghe rõ đội trưởng Uông nói thêm câu gì nữa đã chạy trốn về nhà.
Đội trưởng Uông nghi hoặc nhìn con đường Bảo Châu vừa đi tới, không thấy có gì bất thường, trong lòng thắc mắc đứa trẻ này đang sợ cái gì vậy?
Khi Bảo Châu về đến nhà trời đã tối mịt, trong nhà hiếm khi thắp nến, ánh nến xuyên qua cánh cửa góc đang mở toang hắt ra một mảng.
Bảo Châu thất thần đứng ở cửa, thấy Trịnh Ngọc Lan nước mắt đầy mặt, đầu tóc rối bời ngồi bệt dưới đất, không dám vào trong.
Trịnh Ngọc Lan nghe thấy động tĩnh mừng rỡ nhìn sang, khi thấy là Bảo Châu biểu cảm trên khuôn mặt rõ ràng lạnh lùng hẳn đi, sau đó đột ngột đứng dậy, dùng sức túm lấy cổ áo Bảo Châu nhấc con bé vào trong.
Cô sụp đổ chất vấn: “Con chạy đi đâu rồi hả?! Hả??? Mẹ bảo con đi gọi cha con, con có đi không? Đi lâu như thế đủ để đi đi về về trên huyện một chuyến rồi, con có tâm địa gì vậy? Nếu không phải đội trưởng Uông gọi cha con về, có phải con định cả đêm không về nhà luôn không?
Hả? Con chính là không muốn anh trai con được tốt đẹp có đúng không? Con đúng là cái thứ sói con bạc nghĩa, từ nhỏ con đã không hợp với Tiểu Đông, con chính là cố ý, con mong anh ấy bị bắt đi, bây giờ con toại nguyện rồi có đúng không? Sao không nói một câu nào? Con nói đi! Con nói đi! Con nói cho mẹ biết, có phải con nghĩ như vậy không!”
Bảo Châu sợ hãi không dám nói một lời nào, nhất thời cũng không cảm thấy lạnh nữa, chỉ thấy đầu óc trống rỗng, tai ong ong.
Từ đầu đến cuối Tiểu Lệ đều ngồi trên bàn gỗ viết bài tập, đã lâu như thế trôi qua rồi mà cuốn vở bài tập vẫn chưa lật được lấy một trang.
Tiểu Lệ cầm chiếc b.út máy, ra sức viết chữ “đệ” (em trai) vào ô vuông, hàng này qua hàng khác. Nước mắt con bé lặng lẽ rơi xuống, tí tách tí tách làm ướt nhẹp mặt giấy, viết được mấy hàng xong lại cực kỳ không hài lòng lấy cục tẩy tẩy đi viết lại, qua lại mấy lần trang giấy mỏng manh đã rách nát t.h.ả.m hại.
Bảo Châu càng không trả lời Trịnh Ngọc Lan càng phẫn nộ, như bị ma xui quỷ khiến cô dùng sức đẩy một cái, đẩy Bảo Châu ngã xuống đất.
Một tiếng “bộp” lớn vang lên, gáy Bảo Châu đập mạnh vào tấm cửa, con bé hiếm khi không khóc, chỉ mở to đôi mắt to tròn, c.ắ.n môi, nhìn Trịnh Ngọc Lan với vẻ tủi thân và ngẩn ngơ.
Bên ngoài không biết từ khi nào đã đổ cơn mưa xuân lất phất, đúng lúc này chồng thọt hai tay ôm đầu, đội mưa trở về.
