[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 296
Cập nhật lúc: 16/01/2026 06:43
Chiêu Đệ nhận lấy cái túi, gượng gạo nói: "Nói cứ như tôi không đi chăm bệnh vậy. Nhưng tôi cũng nghĩ thoáng rồi, là Cao Chiêu Đệ tôi không có bản lĩnh, Cao Hướng Kiệt là người tinh ranh thế nào? Từ nhỏ đã vậy rồi, nó chính là coi thường nhà tôi, cảm thấy sau này đều không nhờ vả được gì nên mới không thèm lấy lòng đấy."
Bảo Châu vỗ vai Chiêu Đệ: "Được rồi mà Cao Chiêu Đệ, bớt bớt lại đi, đều là người một nhà cả, làm như đấu đá trong hậu cung ngày xưa không bằng."
Chiêu Đệ: "Tôi chẳng phải đã báo trước với cô rồi sao, đừng cho nó mượn tiền. Nhà tôi vẫn còn ở cái nhà cũ dột nát đây này! Mấy năm trước cô chẳng phải cũng nói muốn lên Hòa Thái mua một căn sao?
Nhà mới của chính mình còn chưa đâu vào đâu, nó một người không thiếu nhà ở còn đi mượn tiền chúng ta, muốn mua thêm một căn ở Kinh Đô, nhà ở Kinh Đô đắt biết bao nhiêu chứ? Mua một căn ở đó đủ mua bốn năm căn ở chỗ mình rồi!
Đều là tại cô và chị cả khơi mào, hại tôi cũng phải bỏ tiền ra. Mẹ cứ nói với tôi mỗi câu đó: 'Chị cả và chị hai cô đều bỏ tiền ra rồi đấy'."
"Nó chẳng phải rất giỏi giang, rất bản lĩnh, lái tàu viễn dương một năm kiếm được rất nhiều tiền sao? Đi làm ba bốn năm rồi chắc phải để dành được khối tiền chứ? Sao còn đi mượn tiền mấy bà chị này nhỉ?"
"Cha mẹ đúng là trọng nam khinh nữ, mẹ không nói đi, từ nhỏ đã vậy rồi. Cha chẳng phải từ nhỏ đến lớn thương cô nhất sao? Sao lần này cũng không nói giúp cô lời nào? Một vạn tệ đấy, nhà chúng tôi mấy năm cũng không tiêu hết bằng đó tiền!"
Bảo Châu xoa trán nói: "Không sao đâu mà, Tiểu Kiệt lương năm cao thế, mấy năm là trả được tiền thôi. Đều là anh chị em ruột thịt, đừng có tính toán nhiều quá, tránh làm sứt mẻ tình cảm."
"Chị mà thực sự thấy không thoải mái, em trả trước cho chị một nghìn đó, một nghìn đó coi như là em cho Tiểu Kiệt mượn."
"Cái này... thế này không hay lắm nhỉ?" Chiêu Đệ rõ ràng là vui ra mặt, nhưng vì vừa rồi nói không ít lời xấu nên lập tức đổi giọng cũng thấy hơi ngại.
Bảo Châu: "Cao Chiêu Đệ, đừng có giở trò 'khẩu thị tâm phi' đó ra, không lấy thì biến ngay đi, cũng đỡ cho em phải đóng cửa tiệm chạy về nhà lấy tiền cho chị."
Chiêu Đệ cười nói: "Cải thảo mới lớn đấy, hôm qua tôi nếm thử rồi, vừa giòn vừa ngon, để ở nhà cô rồi nhé. Còn gà mái già cha mẹ bảo mang cho cô để bồi bổ cơ thể vì cô cả ngày trông tiệm đấy. Tôi buộc ở gốc cây nhãn trước nhà rồi. Nếu cô không vội ăn thì cứ nuôi đó đã."
"Biết rồi."
Công phu trồng rau của Chiêu Đệ đúng là không tồi, mấy loại cải thảo, cần tây, xà lách, súp lơ các thứ cô trồng đều không thua kém gì rau ngoài chợ, vừa to vừa đẹp, vị cũng ngon.
Bảo Châu không chỉ một lần khuyên Chiêu Đệ: "Cứ mang đến tiệm cho em là được rồi, ngày nào em chẳng nấu cơm ở tiệm, lần nào chị mang rau đến em cũng phải mất công mang từ nhà ra, nặng lắm."
Bảo Châu hay quên trước quên sau, có một lần đóng cửa xong mới nhớ ra quên mang chìa khóa.
Cửa sổ tầng hai tuy mở nhưng Thủy Sinh không có nhà, Bảo Châu cũng chẳng có bản lĩnh trèo lên.
Vốn định tìm thợ mở khóa, lúc đang hỏi trên phố Tam Thạch thì một trong những tên lêu lổng thân thiết với cô là Linh Linh Tam đã tự nguyện trèo vào nhà lấy chìa khóa giúp cô.
Từ đó về sau, Bảo Châu để một chiếc chìa khóa dự phòng ở cửa hành lang, giấu dưới t.h.ả.m chùi chân.
Chiêu Đệ: "Bị đám người ngoài phố nhìn thấy chẳng phải sẽ chia chác sạch sao? Đi bộ mấy bước mà c.h.ế.t được cô chắc."
Thấy Chiêu Đệ kiên trì nên Bảo Châu nói cho cô vị trí chiếc chìa khóa dự phòng.
Chìa khóa tầng trên tầng dưới đều ở đó, lần nào Chiêu Đệ mang đồ đến cũng tự giác mang vào tầng dưới, sau đó đạp xe ra phố chào Bảo Châu một tiếng.
Mở cửa ra, Bảo Châu liếc nhìn mớ cải thảo, quả nhiên đúng như Chiêu Đệ tự khoe, lần này mang đến cũng rất tốt.
Bảo Châu thuận miệng khen Chiêu Đệ một câu rồi lên lầu lấy tiền.
Bảo Châu thò tay vào khe hở của ghế sofa, lôi ra một cái túi màu đen.
Cô lấy từ trong đó ra một xấp tiền, nhanh ch.óng đếm lại.
"Lạ thật, mình chẳng phải xếp thành mười một xấp sao? Cái này sao chỉ có bốn mươi lăm tờ nhỉ?"
Bảo Châu nghi hoặc lẩm bẩm, đếm lại lần nữa, đúng là bốn mươi lăm tờ không sai. Lúc lấy tiền cô sẽ đếm lại xấp tiền định lấy này một lần.
Bảo Châu khi giấu tiền có một thói quen, bất kể tiền nhiều hay ít đều phải thu theo bội số của mười.
Tổng số thì cô chỉ nhớ đại khái thôi.
Cô lại đếm mấy xấp tiền cao thấp không đều khác, chỉ có một xấp là tròn chục, những xấp còn lại số lẻ ở hàng đơn vị đều không được làm tròn.
"Chẳng lẽ có trộm vào nhà?"
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Bảo Châu lập tức phủ nhận ngay. Nếu có trộm thì chắc chắn số tiền này phải bị mang đi cả túi, không để lại tờ nào đâu.
Chắc là đếm nhầm thôi, có bài học trước đó nên sau khi đếm ra một nghìn tệ, Bảo Châu đếm đi đếm lại ba lần, xác định số tiền không sai mới bỏ vào một cái phong bì giấy xi măng mang xuống lầu.
Chiêu Đệ: "Sao lên lâu thế mới xuống? Không phải là giấu tiền kỹ quá rồi chính mình cũng quên giấu ở đâu đấy chứ?"
Bảo Châu lắc đầu: "Thời tiết không tốt, em ra ban công thu quần áo."
Lấy được tiền xong Chiêu Đệ liền đạp xe rời đi.
Sau khi đi hết đoạn đường trước cửa, Chiêu Đệ lùi lại mấy mét về phía cổng chính của công viên, vị trí này vừa hay có thể nhìn thấy một góc ban công nhà Bảo Châu.
Quần áo treo trên sào trúc đang khẽ đung đưa theo gió.
Chiêu Đệ nhìn thêm mấy cái rồi ra khỏi làng.
Còn sớm mới đến giờ Ân Ân tan học, Bảo Châu bỗng nhiên lười biếng nên định lên lầu ngủ một lát, kết quả vừa mới ngủ chưa được bao lâu, lúc nửa tỉnh nửa mê còn chưa kịp vào giấc thì cô đã bị một trận ồn ào đ.á.n.h thức.
"Bảo Châu, có nhà không đấy? Còn không mau ra đây, gà nhà cô sắp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi kìa!"
"Cao Bảo Châu, Cao Bảo Châu, thanh thiên bạch nhật thế này không lẽ lại đang ngủ đấy chứ?"
...
Bảo Châu lấy chăn trùm kín đầu mà vẫn không ngăn được tiếng ồn lọt vào tai, cuối cùng cô đành cam chịu hất chăn ra, khoác thêm áo khoác đứng ngoài hành lang nhìn xuống.
Cái giọng nói quen thuộc này, quả nhiên là Vương Đại Cương.
Vương Đại Cương một tay xách một con gà, đang ngẩng đầu nhìn cô, đồng thời vẫy tay ra hiệu cô mau xuống lầu.
Bảo Châu nghe theo đi xuống lầu, trêu chọc: "Đại Cương, anh xách con gà làm gì thế? Tết qua rồi, cuối cùng anh cũng nhớ ra là phải tặng quà năm mới cho người anh em sắt đá này à?"
---
