[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 387

Cập nhật lúc: 16/01/2026 07:06

Đầu xe của chiếc xe gây t.a.i n.ạ.n cũng bị móp vào, nó c.h.ế.t máy ngay tại chỗ, cửa xe mở ra, từ bên trong bước xuống hai người say khướt...

Cùng lúc đó, từ chiếc xe Jetta màu bạc bước xuống năm thanh niên thuộc “gia tộc chôn vùi tình yêu”.

Dẫn đầu là Linh Linh Tam, bốn người còn lại đều là đàn em của cậu ta.

“Đứa rùa rụt cổ nào tông lão t.ử đấy, cút ra đây cho tao!”

“Là mày không? Là mày không? Có phải hai thằng rùa rụt cổ các mày không?”

Từ lúc mở cửa xe chân trái vừa bước ra, cho đến tiếng “rầm” đóng cửa xe thật mạnh, rồi đến hành động đầy uy lực khi giẫm một gã say xuống dưới chân, một tay lại túm lấy cổ áo gã say còn lại, Linh Linh Tam đã thể hiện hoàn hảo hình ảnh một kẻ lưu manh vô học.

Hai kẻ vốn dĩ định giả vờ say khướt giờ hai chân run như cầy sấy, không dám nói một câu nào, ánh mắt sợ hãi né tránh.

“Lão t.ử đã thấy chúng mày lén lút bám theo m.ô.n.g tao lâu rồi, béo như lợn thế này lão t.ử cũng chẳng quen biết gì chúng mày. Nói, là đứa nào sai chúng mày đến?!”

Linh Linh Tam đá văng gã say đang nằm dưới đất đang lén lút lấy chiếc điện thoại nhỏ trong túi quần ra, mắng:

“Thằng rùa rụt cổ này, lấy điện thoại ra làm gì? Định báo tin cho đứa nào hả?! Lão t.ử đang hỏi chúng mày đấy, có tai không hả?”

Chiếc điện thoại nhỏ lập tức bị đá bay xa năm sáu mét, nắp gập gãy ngay tại chỗ, thân máy đập mạnh vào lề đường rồi lập tức vỡ tan tành thành bốn mảnh.

Gã say nằm dưới đất ôm lấy bàn tay bị đá gãy, vừa gào khóc vừa xin tha, còn gã say bị Linh Linh Tam túm cổ áo thì đứng im re, hai chân run rẩy dữ dội hơn, như thể giây tiếp theo sẽ tè ra quần đến nơi.

Đám đàn em huýt sáo cổ vũ cho đại ca nhà mình, thấy hai kẻ đó không chịu khai thật, một người lại bồi thêm cho mỗi đứa một đạp:

“Đại ca chúng tao đang hỏi bọn mày đấy!”

“Nói đi!”

“Dám đòi mạng của các ông nội à? Diêm Vương còn chẳng thèm thu đâu, bọn mày tính là cái thá gì?”

...

Linh Linh Tam tùy tiện lấy một cái ghế tre thấp của người bán hàng rong ngồi xuống, vắt chéo chân, lặng lẽ nhìn đám đàn em thể hiện.

Chẳng mấy chốc, hai gã say đã bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập.

Tuy nhiên, những kẻ dám làm những việc hại người mờ ám như thế này cũng có chút bản lĩnh, chúng nhất quyết không hé răng nửa lời, ngoài việc gào khóc xin tha thì không nói thêm gì khác.

Đám đàn em như không tốn tiền vậy, hết cú đạp này đến cú đạp khác giáng xuống người chúng.

Thấy cũng hòm hòm rồi, Linh Linh Tam phẩy tay ra hiệu cho bọn chúng lùi xuống.

Linh Linh Tam lấy hai cái tăm không biết từ đâu ra, cũng không biết từ lúc nào đã nhét vào kẽ răng hai bên, ném chuẩn xác từng cái một lên đầu hai gã say:

“Không khai cũng được, đã chuẩn bị sẵn ví tiền chưa? Chiếc xe này hơn mười vạn tệ đấy, xe mới mua được một tuần, thế nào cũng phải đền chín mươi chín phần trăm giá trị.”

Nghe vậy, sắc mặt hai gã say thay đổi hẳn.

Linh Linh Tam gọi ông lão lúc nãy bị hất tung sạp hàng, người cũng suýt bị tông trúng đến, giọng điệu rõ ràng ôn hòa hơn:

“Ông cụ ơi, ông tính xem đống rau bị tông hỏng hết bao nhiêu tiền, để chúng đền cho ông.”

Ông lão là người hiền lành chất phác, thấy mấy thanh niên tóc nhuộm đủ màu xanh đỏ, kiểu tóc kỳ quặc, quần áo rách nát thì cảm thấy họ không phải người tốt.

Nhưng dường như đối phương đang đòi lại công bằng cho mình?

Thế là ông lão miễn cưỡng nén lại thành kiến cố hữu, sau khi nhanh ch.óng thống kê thiệt hại, ông ngập ngừng báo ra một con số.

...

Ngay vừa nãy, lúc hai chiếc xe “tông đuôi” nhau, một chiếc xe Audi màu xanh cực quang đi từ con phố khác tới, đi tắt qua chợ trước một bước, đang chuẩn bị rẽ góc đi sang phố khác đã dừng lại.

Cửa kính xe vừa mới kéo lên lại từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Bảo Châu và Thủy Sinh.

Nguyên do là, sau khi vào thị trấn Hưng An, Bảo Châu càng nghĩ càng thấy không ổn, sau khi bàn bạc ngắn gọn với Thủy Sinh, hai người đi vòng vèo đến khu chung cư nhà Bàn Bàn.

Lúc này, Lương Kim Sinh đang ngủ say như c.h.ế.t ở nhà.

Sau khi bị tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức, Lương Kim Sinh mang khuôn mặt ngái ngủ, theo yêu cầu của Bảo Châu trong điện thoại, lái chiếc Audi của nhà mình chờ sẵn bên ngoài Công viên Nhân dân.

Phía bên kia, Linh Linh Tam nhận được điện thoại của Bảo Châu, lập tức dẫn theo bốn đàn em, nhét chung trên một chiếc xe máy, phóng như bay đi đường tắt đến Công viên Nhân dân.

May mắn là thị trấn Hưng An thuộc kiểu thị trấn cũ, đường hẹp, bên cạnh đường công lộ là những ngôi nhà sát vách nhau, lề đường trước cửa mỗi nhà thường để đầy những đồ đạc lặt vặt, xe kéo và bếp than tổ ong có thể thấy ở khắp nơi.

Người đi lại trên đường cũng đông, xe hơi nhét vào đây gần như choán hết cả con đường.

Thủy Sinh dựa vào tấm bằng lái xe mới học được, trong thời gian cấp bách, miễn cưỡng lái với tốc độ trung bình qua con phố này, lần lượt lách qua ba con phố tương tự giao nhau, cuối cùng cũng thành công ra tới con đường rộng rãi mới xây gần đây.

Gọi là thành công là vì không tông trúng một ai, không hất đổ một thứ gì, việc lúc rẽ có quệt vào góc tường để lại ba vết xước mới tinh trên thân xe đương nhiên là không được tính vào rồi.

Chính những con phố cũ này đã kéo dài thời gian cho Thủy Sinh, người có kỹ năng lái xe không mấy điêu luyện.

Mỗi khi hai người rẽ qua một con phố, Bảo Châu ngoái nhìn lại đều có thể thấy chiếc xe màu đen quen thuộc bám đuôi ở đằng xa, từ đó xác nhận hoàn toàn phỏng đoán của bà.

Thời gian qua, để chuẩn bị cho vụ kiện, hai vợ chồng nếu không dẫn nhóm người này chạy chỗ này thì cũng dẫn nhóm người kia chạy chỗ nọ.

Lần duy nhất đi riêng là hôm qua Trương Khắc Sách quay về tỉnh.

Vì máy bay bị trễ nên đã hẹn lại tạm thời với hai vợ chồng gặp nhau vào buổi tối tại một tòa nhà văn phòng trong huyện để bàn bạc các vấn đề liên quan đến vụ kiện.

Lúc đông người, đám người Ủy ban làng không tiện ra tay, lần này hẹn lại tạm thời đối phương lại không ngờ tới.

Vì vậy, họ chỉ có thể nhắm vào ngày hôm nay.

Khi hai vợ chồng đến Công viên Nhân dân, Lương Kim Sinh và đám Linh Linh Tam đã chờ sẵn ở đó.

Hai vợ chồng đổi sang chiếc Audi do Lương Kim Sinh “đóng góp”, năm người Linh Linh Tam thì ngồi lên chiếc Jetta bạc.

Hai vợ chồng chọn đi con đường công lộ cũ nát ít người đi đến huyện Thường Bình cần phải đi đường vòng, năm người Linh Linh Tam thì đứng chờ tại chỗ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.