[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 39

Cập nhật lúc: 16/01/2026 02:10

Vì khóc quá dữ dội, lại cộng thêm uống quá nhiều nước biển, chẳng mấy chốc cô bé đã nôn đầy lên mặt Bảo Châu, nước chua lẫn với nước biển mặn, mùi hôi thối nồng nặc. Bảo Châu buồn nôn một cái, sau đó cũng phun đầy lên mặt Chiêu Đệ, trên đường cõng em ba trở về cô bé cũng đã uống không ít nước biển.

Lúc này nôn ra được không ít, cái bụng căng phồng cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn.

Nỗi sợ hãi về cái c.h.ế.t và bị c.h.ế.t một lần nữa xâm chiếm Bảo Châu, nhớ lại cảnh tượng gia đình đứa trẻ béo ú kia tìm đến tận cửa đòi nợ ngày hôm đó, Bảo Châu liền dặn đi dặn lại Chiêu Đệ: "Không được nói với cha mẹ nghe chưa? Nếu không em cũng sẽ bị bán đi đấy!"

Cô bé không nghĩ ra được lý do nào êm đẹp hơn nên đã lấy điều mà Chiêu Đệ sợ hãi nhất ra để đe dọa cô bé. Chiêu Đệ nghe vậy cũng không dám khóc nữa, một mực gật đầu, chỉ là khuôn mặt sau khi c.h.ế.t đuối hụt ngày càng tái mét. Bảo Châu vẫn không yên tâm nên đã cùng cô bé dùng ngón tay út móc ngoéo: "Móc ngoéo thề thốt, một trăm năm không được đổi, ai đổi là phải ăn phân!"

Cuối cùng dùng ngón tay cái "đóng dấu", coi như là xong xuôi!

Tiểu Lệ làm việc rất tập trung, sau khi dẫn Chiêu Đệ đến chỗ bức tường đá liền tự mình bắt cua. Chiêu Đệ thấp quá, chỉ có thể với tới phần chân tường là nơi chẳng có c.o.n c.ua nào trú ngụ. Bảo Châu lại chưa bao giờ dẫn cô bé đi chơi cùng, khắp nơi đều là tiếng cười nói vui vẻ, náo nhiệt vô cùng, Chiêu Đệ bị thu hút nên đã xách xô và xẻng chạy đến bãi cát chơi.

Chiêu Đệ nhanh ch.óng chơi đùa cùng một vài đứa trẻ lớn và trẻ nhỏ khác, thế nhưng vì chơi quá hăng say nên khi cô bé hoàn hồn lại thì đã chạy đi quá xa, không nhìn thấy bóng dáng của người nhà đâu nữa. Cô bé sợ hãi vô cùng nên cũng không còn tâm trí đâu mà chơi tiếp, cứ chạy loạn xạ với hy vọng có thể tìm thấy dáng vẻ quen thuộc, cứ thế đi mãi đi mãi đến tận cái nơi hẻo lánh này.

Què rất hiếm khi đưa cô bé ra khỏi cửa, cô bé mới chỉ vừa tròn một tuổi cũng chưa từng xuống sông, trong lúc hoảng loạn cô bé vừa khóc vừa đi xuống biển, cuối cùng bị sóng biển cuốn ra xa mười mấy mét.

Trong vòng mấy trăm mét phân bố rải rác vài ba người đều không chú ý tới ở đây có một đứa trẻ nhỏ đang bị đuối nước.

Bảo Châu cũng không hỏi lý do Chiêu Đệ bị đuối nước ở đây, lúc thì lo lắng cuống cuồng, lúc thì lo sợ hãi hùng, trong lòng chỉ muốn che giấu chuyện này.

Thế là cô bé rủ Chiêu Đệ cùng nằm xuống, giống như phơi cá mặn phơi mặt trước xong phơi mặt sau, phơi ròng rã nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng phơi khô được một nửa, cả người không còn ướt sũng nước biển nữa. Xong xuôi cô bé lại giúp mình và Chiêu Đệ phủi sạch phần lớn số "muối" trên người.

Mặt trời dần dần lên đến chính giữa, treo lơ lửng trên đỉnh đầu, Bảo Châu tìm lại được chiếc xô gỗ và xẻng mà Chiêu Đệ đã đ.á.n.h rơi rồi dắt cô bé đi trở về.

Đã là mười hai giờ trưa rồi, hai vợ chồng tìm khắp nơi không thấy hai đứa đâu, hỏi thăm một vòng mới tìm ra chút manh mối, theo sự chỉ dẫn của mọi người dọc đường tìm đến nơi thì ở giữa đường đã bắt gặp hai đứa đang đi trên đường.

Hai đứa không sao, vì thế không tránh khỏi một trận mắng. Hai vợ chồng đều không phát hiện ra điều gì bất thường ở hai đứa, chỉ nghĩ là trẻ con ham chơi chạy đi xa, vì thế sau khi ăn xong lương khô đơn giản, họ định chơi đến bốn giờ chiều rồi mới "cuốn gói" đi về.

Tất nhiên suốt cả buổi chiều Bảo Châu và Chiêu Đệ đều chơi đùa một cách lơ đãng, nếu không phải cha mẹ cứ nhìn chằm chằm nên chúng muốn giả vờ cho giống một chút thì ngay cả chơi chúng cũng chẳng muốn chơi. Tiểu Lệ ngày thường vốn ít nghịch ngợm nên buổi chiều cũng không tránh khỏi vẻ uể oải. Vì thế hai vợ chồng đã quyết định ra về sớm hơn nửa tiếng đồng hồ.

Kết quả là lớp vảy kết trên hai bàn tay của Chiêu Đệ bị nước biển ngâm cho mềm nhũn ra, vừa đau vừa ngứa, thậm chí còn mưng mủ một chút và rỉ ra một ít m.á.u. Mười ngón tay của cô bé có sáu ngón để lại những vết sẹo dài ngoằn ngoèo như con rết bò do ngày trước vết thương quá sâu dẫn đến lớp thịt mới mọc lên hơi lồi lên phía trên. Lúc này vết thương lại hở ra một chút, lại bị nước biển ngâm đến trắng bệch nhăn nheo, trông còn đáng sợ hơn cả một tháng trước!

Mãi đến khi về đến nhà Chiêu Đệ mới kêu đau thì hai vợ chồng mới phát hiện ra chuyện này. Nhưng trời đã tối đen như mực rồi, bác sĩ Mã chắc chắn đã đóng cửa phòng khám rồi. Nhìn qua thì cũng chỉ là bị viêm một chút thôi chứ không nghiêm trọng lắm, t.h.u.ố.c tiêu viêm trong nhà vẫn còn dư, vì thế Trịnh Ngọc Lan chỉ rửa sạch vết thương đơn giản bằng cồn i-ốt rồi rắc t.h.u.ố.c bột tiêu viêm lên sau đó mới băng bó lại hai bàn tay cho Chiêu Đệ bằng gạc sạch.

Mệt mỏi bôn ba cả một ngày, bữa tối cả gia đình chỉ ăn uống đơn giản một chút rồi nhanh ch.óng tắm rửa qua loa rồi leo lên giường đi ngủ.

Kết quả là vừa mới nằm xuống, Què vì không yên tâm về ruộng mạ nên lại bò dậy, mặc kệ lời khuyên ngăn của Trịnh Ngọc Lan mà mặc quần áo đi đến đội.

Dù sao cũng mới chín giờ tối, chèo thuyền đi tuần một vòng cùng lắm cũng chỉ mất hai ba tiếng đồng hồ, ngủ muộn một chút cũng không sao, nếu không ông khó lòng mà ngủ yên giấc được.

Chỉ có Chiêu Đệ là đau đến mức không ngủ được, cứ mở to đôi mắt nhìn lên mái nhà, lúc thực sự đau quá thì lại hít hà một hơi khí lạnh, dường như làm như vậy có thể giảm bớt được cơn đau.

Chỉ có điều hai người chị của cô bé đều đã ngủ say nên chẳng có ai nghe thấy tiếng rên rỉ của cô bé cả.

Bảo Châu bị lay tỉnh, trong mơ cô bé liên tục gặp phải những chuyện rắc rối, sau đó lại biến thành một con lật đật bị một đám trẻ con ngày thường vẫn hay đối đầu lay qua lay lại một cách đáng ghét. Bảo Châu lầm bầm mắng một câu sau đó vung chân đạp ra một cái làm Tiểu Lệ tỉnh giấc.

Bảo Châu mơ mơ màng màng mở mắt ra, cái đầu nhỏ lắc qua lắc lại vẫn chưa tỉnh táo hẳn.

Chiêu Đệ ngồi ở đầu giường thấy Tiểu Lệ đã tỉnh thì như tìm thấy chỗ dựa, vừa dùng chân tay vừa giải thích: "Chị cả, rung, nhà đang rung."

Tiểu Lệ nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy ngôi nhà đang rung chuyển ở biên độ nhỏ, khung gỗ của ngôi nhà cũ họ Cao thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng "kẽo kẹt" ghê răng, cảm giác choáng váng muộn màng khiến Tiểu Lệ có chút đứng không vững nhưng cô bé lập tức xuống giường, chân trần chạy sang phòng bên cạnh vỗ tỉnh Trịnh Ngọc Lan.

Chiêu Đệ như một cái đuôi nhỏ bám sát theo sau.

Ngày thường Trịnh Ngọc Lan ngủ rất thính, thường thì chỉ một chút động tĩnh nhỏ thôi là bà đã tỉnh rồi, nhưng hôm nay chơi đùa mệt quá nên không khỏi ngủ say một chút, khi tỉnh dậy thấy động đất bà kinh hãi tột độ lập tức dẫn theo hai đứa nhỏ xông ra ngoài.

Bà một tay dắt Tiểu Lệ, một tay bế Chiêu Đệ, lúc bước qua ngưỡng cửa thấy Bảo Châu đang ngồi ở ngưỡng cửa phòng bên cạnh nên đã gọi cô bé cùng chạy, vừa chạy bà vừa lặp đi lặp lại tiếng hô lớn: "Động đất rồi! Mọi người mau dậy đi! Động đất rồi!"

Những hàng xóm trong ngôi nhà cũ họ Cao lần lượt tỉnh giấc, khắp nơi đều là tiếng bước chân thình thịch, Trịnh Ngọc Lan dẫn theo hai đứa con chạy đến cửa ngách thì mới cảm nhận được Bảo Châu không hề đi theo.

Khi quay đầu lại, quả nhiên thấy Bảo Châu vẫn đang ngồi ở ngưỡng cửa!

Cô bé mở to mắt nhìn về phía này, một khuôn mặt đầy vẻ sững sờ và lạc lõng, rõ ràng là đã tỉnh táo hẳn rồi!

Biên độ rung chuyển của ngôi nhà ngày càng lớn, ngay cả những viên ngói trên mái nhà cũng bắt đầu lỏng lẻo, thỉnh thoảng lại truyền đến âm thanh "tách tách" rơi xuống. Ngay phía trên đỉnh đầu Bảo Châu, những viên ngói cũng bắt đầu lung lay sắp đổ, dường như chỉ cần một cơn gió trợ lực thôi là có thể lập tức rơi xuống rào rào một mảng lớn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.