[niên Đại] Tôi Là Bảo Bối Của Cha Tôi - Chương 78
Cập nhật lúc: 16/01/2026 03:02
Chương 22 Cải cách mở cửa tốt, cải cách mở cửa hay!
Điền Xuân Hoa gây ra náo động không nhỏ, sau khi Quyền Hội Nho đi, trong thôn liền lan truyền "tin đồn" phiên bản chính thức, nói rằng người đàn ông mà Điền Xuân Hoa ngoại tình suốt mấy năm qua chính là Quyền Hội Nho.
Nhưng nam chính đã lái xe sang rời đi, thật giả thế nào cũng đều thuộc phạm vi tin đồn.
Điền Xuân Hoa chiếm được hời, Vân mẫu cũng báo được thù gậy gộc.
Một tháng sau đó, Điền Xuân Hoa ly hôn với Từ Cường, cô ta dường như vơ vét được không ít lợi lộc từ chỗ Quyền Hội Nho, nửa tháng sau đã kết hôn với Vương Hồng Quân – người bán thịt lợn cùng thôn.
Thị trấn Hưng An chỉ có một tiệm thịt lợn, tên là Tiệm thịt lợn quốc doanh Hưng An. Những năm đầu do thợ mổ lợn Lão Vương của thôn Ngọc Hà bán, hai năm trước tay chân ông bắt đầu không còn linh hoạt nữa nên đổi cho cậu con trai vừa tròn mười tám tuổi tiếp quản.
Công việc được chia làm ba bảy loại, làm việc ở cửa hàng quốc doanh thuộc loại thứ tám, trong đó làm việc ở tiệm thịt lợn lại đứng đầu loại thứ tám.
Ở những vùng nông thôn hẻo lánh lạc hậu, người không được ăn đến hai lạng thịt trong một năm đầy rẫy, trong bụng ai nấy đều không có chút mỡ màng gì, thế nên khi hiếm hoi mua được thịt, ai cũng thích chọn mua thịt mỡ, thịt mỡ có thể rán lấy dầu, chỗ tóp mỡ còn lại ăn với cơm thì cực kỳ thơm.
Mua thịt cũng có một môn học vấn, nếu thợ mổ lợn có quan hệ tốt với bạn, khi hạ d.a.o sẽ nghiêng về phía thịt mỡ nhiều hơn một chút, hoặc cắt dư cho bạn nửa lạng một lạng cũng không thành vấn đề, ngược lại nếu có thâm thù với người ta, tuyệt đối không cho thêm một mẩu thịt vụn nào, mà toàn bộ đều là thịt nạc.
Trên trấn chỉ có một tiệm thịt lợn duy nhất, nếu muốn đi chỗ khác mua thịt thì chỉ có thể lặn lội đường xa lên huyện.
Do đó, nhà thợ mổ lợn lúc nào cũng mỡ màng, trên bàn ăn ba bữa thì hai bữa rưỡi có bát thịt lợn là chuyện thường tình.
Bất kể nam hay nữ, nếu có được công việc này tuyệt đối là điều phi thường. Nếu còn độc thân thì trên thị trường xem mắt của bà con lối xóm càng là một miếng mồi thơm, hàng tá đối tượng cho bạn tha hồ chọn lựa.
Điền Xuân Hoa đã qua một đời chồng, cô ta vốn không có cơ hội được giới thiệu cho Vương Hồng Quân, nhưng không nỡ bỏ con săn sắt sao bắt được con cá rô, cô ta nhét cho bà mai Trương một ít tiền, thế là được như ý nguyện gặp mặt Vương Hồng Quân.
Điền Xuân Hoa vốn có nhan sắc chim sa cá lặn, lại là cao thủ tình trường, chỉ ba câu hai lời đã khiến Vương Hồng Quân say mê đến mức mê muội, thế là Vương Hồng Quân bất chấp sự phản đối quyết liệt của cha mình, quen nhau chưa đầy nửa tháng đã kết hôn chớp nhoáng với cô ta.
Điền Xuân Hoa mang theo không ít của hồi môn, sính lễ nhà họ Vương đưa cũng không thấp, thế nên dù là kết hôn lần hai, mức độ long trọng của đám cưới hoàn toàn đ.á.n.h bại phần lớn những người kết hôn lần đầu.
Hơn nửa số dân thôn Ngọc Hà được mời tiệc, còn có không ít đồng nghiệp trên trấn, trên huyện của Lão Vương, quy mô chưa từng thấy. Nhà họ Từ vì thế mà lại một lần nữa bị bêu riếu.
Hai cuộc hôn nhân của Điền Xuân Hoa đầy ly kỳ và đặc sắc, vì thế trong một thời gian dài, cô ta lại trở thành chủ đề bàn tán lúc trà dư t.ửu hậu của dân làng, số người phỉ báng hạ thấp chiếm đa số, nhưng cũng có một số ít người ghen tị thèm muốn, song đều chỉ dám giấu kín trong lòng.
Hành động vượt thời đại này có thể coi là đại nghịch bất đạo.
Nhưng người trong cuộc là Vương Hồng Quân lại chìm đắm trong sự dịu dàng của vợ, không những làm ngơ trước những lời đàm tiếu mà còn hết mực yêu chiều người vợ mềm mại, bảo sao nghe vậy, có cầu ắt ứng.
Cuối tháng 11, mười ba thanh niên trí thức bao gồm cả Lâm Tiểu Cần đều thành công trở về thành phố, nhưng có một người vì lý do thành phần gia đình nên bị trì hoãn. Anh ta đã nhiều lần khiếu nại nhưng đều bị bác bỏ, hỏi han về thời hạn thì mãi không nhận được phản hồi, sau đó vì quá tức giận nên anh ta đã cưới vợ ở thôn Ngọc Hà.
Kết quả năm sau, tức ngày 18 tháng 12 năm 1978, Kinh Đô tổ chức Hội nghị Trung ương 3 khóa XI của Đảng. Chính sách "Cải cách trong nước, mở cửa ra bên ngoài" chính thức được ban hành, Hoa Hạ từ đó bước lên con đường cải cách mở cửa xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc.
Điều kiện về thành phố được nới lỏng, nhưng người thanh niên trí thức đó vì đã kết hôn ở nông thôn nên bị tước tư cách về thành phố.
Cải cách trong nước bắt đầu từ nông thôn, chế độ khoán sản phẩm đến hộ gia đình "chia ruộng đến hộ, tự chịu lỗ lãi" lần đầu tiên được thí điểm tại thôn Tiểu Cương, huyện Phượng Dương, tỉnh An Huy.
Mười tám người nông dân đã ký vào bản cam kết sinh t.ử, hừng hực khí thế mở ra tiền lệ của việc khoán sản phẩm, tháng 10 năm sau, sản lượng lương thực thôn Tiểu Cương đón đợt bội thu lớn, tổng sản lượng đạt sáu mươi sáu tấn, tương đương với tổng sản lượng lương thực của năm năm từ năm 66 đến năm 70.
Hành động này gây chấn động cả nước.
Đội trưởng Uông là người thuộc phái thực lực có gan làm giàu, ngay lập tức tập hợp cả thôn tổ chức một cuộc họp động viên. Dân làng chữ nghĩa không đầy lá mít, lại không quan tâm đến thời sự, vì mấy năm nay nhờ có phân bón thúc rễ mà cuộc sống khấm khá hơn nên đều không mấy mặn mà với việc bước ra khỏi vùng an toàn.
Đội trưởng Uông vẫn như mọi khi cầm chiếc loa, khí thế hừng hực gào khản cả giọng: "Sáu mươi sáu tấn lương thực, bằng tổng sản lượng của năm năm! Tiền lệ thành công rạng rỡ của thôn Tiểu Cương tỉnh An Huy đang bày ra trước mắt đây, chúng ta chỉ cần chịu làm, chịu khổ là có thể chép lại bản bài tập đạt điểm tuyệt đối này, có thể trở thành 'thôn Tiểu Cương' tiếp theo của huyện Thường Bình!"
Một năm bằng năm năm, tất cả mọi người đều xao động, nhưng cũng khó tránh khỏi lo lắng và dè dặt.
"Đội trưởng, tôi thấy chúng ta cứ đợi thêm xem sao đi? Đừng nói là trong huyện, ngay cả trong thành phố, trong tỉnh cũng chưa có nơi nào dám chia ruộng đâu, mình chỉ là một cái xó xỉnh, bước đi quá nhanh vạn nhất ngã lộn nhào thì chẳng phải cả lũ đều c.h.ế.t đói sao?"
"Đúng đấy, cái này không giống như thời kỳ phân bón thúc rễ đâu, mình có chuyện gì thì trên thành phố còn đứng ra lo cho mình, thâu đêm đưa mạ đến bổ sung cho mình. Hai năm nay cuộc sống khó khăn lắm mới ổn định được một chút, chúng tôi không muốn lại phải chịu đói đâu."
Cũng có những tiếng nói ủng hộ phát ra.
"Các người đúng là gan bé như chuột, cái nhìn thiển cận, nếu không có đội trưởng Uông dẫn dắt chúng ta đưa phân bón thúc rễ về thì mấy năm nay chúng ta có được sống tốt không? Đội trưởng Uông có học thức, chẳng lẽ không có kiến thức hơn chúng ta sao? Một lũ nhà quê, không biết mà cứ hay nói chữ, nói mấy lời thừa thãi đó có tác dụng gì? Tôi thấy chúng ta cứ nhắm mắt đi theo đội trưởng đi, sang năm cùng nhau làm giàu!"
"Đúng thế, đúng thế, đi theo đội trưởng!"
...
Hiện trường ồn ào náo nhiệt, người một câu ta một lời, suýt chút nữa thì đ.á.n.h nhau. Đội trưởng Uông ra hiệu dừng lại.
"Được rồi, im lặng một chút đã. Sự lo lắng của mọi người tôi đều hiểu rõ, nhưng mà, kẻ có gan thì ăn no, kẻ nhát gan thì c.h.ế.t đói! Đợi người ta bám sát chính sách, làm giàu trước rồi thì lúc đó xôi hỏng bỏng không hết.
'Cải cách mở cửa' nghĩa là gì? Nghĩa là đang khuyến khích chúng ta thả tay ra mà làm, dũng cảm mà làm đấy! Tiếng gió cho phép kinh doanh cá thể đã lộ ra rồi, lúc sóng to gió lớn, con lợn cũng có thể bay lên được!
Đến lúc chúng ta chia ruộng đến hộ kiếm được tiền rồi thì sẽ có vốn để mở nhà máy, mở cửa hàng, làm buôn bán. Túi tiền rủng rỉnh, chính sách lại tốt, phút mốt là có thể giàu lên ngay!
Nếu ai cũng giống như các người cứ sợ đầu sợ đuôi thì 'cùng nhau làm giàu' đương nhiên là giấc mộng hão huyền, đến lúc đó đừng nói là lợn, ngay cả một mẩu tóp mỡ chúng ta cũng chẳng có mà húp đâu!"
Lại có người đặt ra nghi vấn: "Đội trưởng, chúng tôi cũng chẳng hiểu gì về phân bón thúc rễ, đều là do anh và anh Què phụ trách, nếu không có hai người thì lúa của chúng tôi sao mà tốt được?"
"Cứ yên tâm đi, điều này tôi cũng đã tính đến rồi. Công nghệ phân bón thúc rễ không phải là kỹ thuật bí mật gì, đến lúc đó tôi sẽ mở lớp giảng bài trong nửa tháng, do tôi và anh Què luân phiên giảng giải kỹ thuật này cho mọi người. Chia thành mười mấy nhóm, luân phiên xuống đồng thực hành, đảm bảo dạy cho bằng được từng người một!
Hồi đầu không phổ biến phân bón thúc rễ cho mọi người cũng là vì kỹ thuật này yêu cầu sự tinh vi, ruộng của thôn mình hàng mấy trăm mẫu, người đông tay tạp, sợ ảnh hưởng đến hiệu quả bón phân. Đợi đến khi chia ruộng đến hộ chính thức được thực hiện, mọi người có bất kỳ chỗ nào không hiểu đều có thể đến hỏi chúng tôi."
Dứt lời, lập tức lại hiện lên những tiếng nói khác nhau.
"Đội trưởng, thôn mình hơn ba trăm mẫu đất, có mảnh đất tốt mảnh đất xấu, chia thế nào đây."
"Đúng thế, tôi không muốn lấy mảnh đất xấu đâu."
"Thôn mình những sáu trăm nhân khẩu cơ mà!"
...
