Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 110

Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:19

Ông định hỏi xem sức lực này luyện tập thế nào, nhưng thấy cô đang tựa lưng vào cây nhắm mắt dưỡng thần nên cũng không qua làm phiền nữa.

Khương Bội Dao tựa vào cây chán nản không có việc gì làm, liền dùng tinh thần lực thu hết nấm xung quanh vào không gian, thấy có d.ư.ợ.c liệu tốt cũng thu luôn.

Dùng tinh thần lực dạo quanh núi một vòng, đột nhiên cô nhớ ra số tài liệu lấy được hôm nay lát nữa phải trả lại chỗ cũ để quân đội mang đi, bản thân cô cũng phải giữ lại một bản phòng hờ.

Ý thức tiến vào không gian, cô tìm máy in trong thư phòng ở nhà cũ, cắm điện rồi sao chép từng quyển một. Khương Bội Dao bận rộn gần một tiếng đồng hồ.

Rốt cuộc cũng nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ truyền đến từ cách đó không xa, chắc là người của quân đội đến rồi. Khương Bội Dao tranh thủ thời gian sao chép, đợi họ đi đến trước mặt thì vừa vặn quyển cuối cùng cũng sao chép xong.

Khương Bội Dao rút ý thức về, mở mắt nhìn những người mới đến. Có khoảng ba bốn mươi người, người đang giao tiếp với Hồ Hữu Đức chắc là người phụ trách của bộ đội lần này.

Trông anh ta rất trẻ, nhưng khí thế toát ra lại khiến người ta khó lòng phớt lờ, nhìn qua là biết một kẻ đáng gờm.

Khương Bội Dao ngồi im không nhúc nhích, chỉ nhìn họ. Hai người phía trước trao đổi xong, Liễu Cảnh Cùng xoay người định cho các chiến sĩ phía sau nghỉ ngơi tại chỗ.

Vừa quay đầu lại liền thấy Khương Bội Dao đang ngồi dưới gốc cây. Anh ta nhíu c.h.ặ.t mày, tình huống gì thế này, sao lại có một nữ đồng chí ở đây? Nơi nguy hiểm như vậy sao lại mang theo nữ đồng chí tới, thế này chẳng phải là làm càn sao.

Anh ta quay sang hỏi Hồ Hữu Đức: “Cục trưởng Hồ, sao ở đây lại có nữ đồng chí vậy? Để cô ấy ở lại đây quá nguy hiểm.”

“Đoàn trưởng Liễu, đây là thanh niên trí thức Khương, người dẫn đường cho chúng tôi. Chính cô ấy là người đầu tiên phát hiện ra đám đặc vụ địch này. Tôi thấy trời tối rồi, để một nữ đồng chí tự về một mình sợ đi đường không an toàn.” Hồ Hữu Đức giải thích.

Nghe Hồ Hữu Đức nói vậy, anh ta cũng không tiện nói gì thêm, chỉ dặn lát nữa bảo cô trốn xa một chút. Hai bên giao tranh khó tránh khỏi có lúc không lo được cho cô.

Khương Bội Dao nghe vậy thầm lườm nguýt trong lòng. Cô đâu có ngốc, gặp nguy hiểm mà không biết trốn sao, huống hồ những người đó chưa chắc đã là đối thủ của cô.

Hừ, lát nữa cô nhất định sẽ trốn thật xa.

Liễu Cảnh Cùng nói chuyện với Hồ Hữu Đức xong liền đi sắp xếp cho lính của mình.

Hồ Hữu Đức đi về phía Khương Bội Dao, nhìn cô dặn dò: “Đồng chí Khương, lát nữa cô tìm một bụi cỏ kín đáo trốn cho kỹ, tuyệt đối đừng ra ngoài, biết chưa?”

“Yên tâm đi Cục trưởng Hồ, lát nữa tôi nhất định sẽ trốn thật xa, tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho mọi người đâu.” Khương Bội Dao nghiêm túc đáp.

Hồ Hữu Đức dặn dò xong liền đi lên phía trước bàn bạc kế hoạch bố trí đêm nay. Khương Bội Dao tiếp tục nhàn rỗi tựa lưng vào gốc cây, trong đầu suy đoán kế hoạch đêm nay của họ.

Đột nhiên trong đầu vang lên tiếng nói chuyện, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Là giọng của Thanh Yến: “Dao Dao, bọn anh đang nhặt hạt dẻ ở rừng hạt dẻ phía trước.”

Khương Bội Dao lập tức phóng tinh thần lực nhìn qua. Hai người họ còn nhặt được một đống hạt dẻ nhỏ, đang ngồi nướng hạt dẻ ở đó, đúng là nhàn nhã thật.

“Tổ Tổ, anh nghe được em nói không?”

“Nghe được.”

“Chỗ em chắc còn phải đợi một lúc nữa. Anh dẫn An An đi giao dịch trước đi. Anh dặn Vân Xuyên bọn họ cứ đến thẳng khu rừng nhỏ là được, bảo An An lái xe đến khu rừng nhỏ bên đó. Anh để hàng ở khu rừng nhỏ rồi để lại cho họ tờ giấy nhắn. An An đợi ở ngoài bìa rừng, chờ nhóm Vân Xuyên đến là có thể rời đi.” Khương Bội Dao nói kế hoạch giao dịch đêm nay cho anh nghe.

Má ơi, đúng là đau não thật. Vì không muốn bị phát hiện mà phải đi đường vòng nhiều như vậy, kiếm được chút tiền này đúng là chẳng bõ bèn gì.

Không được, vẫn phải tìm một căn nhà chuyên để xuất hàng. Chỉ cần vứt hàng ở đó là không cần phải bận tâm nữa.

“Được, nhưng chỗ anh không có nhiều đồ ăn thế đâu.” Thanh Yến nói.

Nghe vậy, Khương Bội Dao muốn tự đập nát đầu mình. Ngu quá đi mất, lần sau nhất định phải nhét thêm nhiều lương thực và rau củ vào tiểu thế giới của Thanh Yến mới được.

Cô vội vàng dùng ý thức tiến vào không gian, chia sẵn số đồ ăn đã định trước rồi bỏ vào nhẫn không gian.

“Tổ Tổ, anh qua đây đi, em đưa nhẫn không gian cho anh.”

“Được, tới ngay.”

Khương Bội Dao đứng dậy giả vờ đi vệ sinh, đi ra xa một chút. Vừa đến nơi thì Thanh Yến cũng xuất hiện, Khương Bội Dao lập tức lấy nhẫn đưa cho anh.

Thanh Yến dặn một câu: “Chú ý an toàn.” Rồi vội vàng rời đi.

Khương Bội Dao mới lững thững đi về. Đi ngang qua chỗ Liễu Cảnh Cùng đang ngồi, anh ta liếc nhìn cô một cái nhưng không nói gì.

Khương Bội Dao về lại vị trí của mình, tiếp tục tựa lưng vào gốc cây. Cô thầm nghĩ đã 7 giờ rồi, rốt cuộc có hành động không đây, cô sắp ngồi không yên rồi.

Đêm hôm khuya khoắt thế này họ không thấy lạnh sao? Phàn nàn thì phàn nàn vậy thôi chứ cô cũng không thực sự mất kiên nhẫn.

Chỉ là cảm thấy làm bộ đội đúng là vất vả thật, nội cái việc nằm vùng thôi cũng đòi hỏi sự kiên nhẫn và sức chịu đựng rồi.

Chưa kể đến việc phải đối mặt với những kẻ có v.ũ k.h.í trong tay. Người chỉ huy cần phải bình tĩnh phân tích mọi tình huống để giảm thiểu thương vong cho nhân sự.

Nhớ tới hạt giống linh trà và linh gạo mà Thanh Yến đưa, Khương Bội Dao dùng ý thức tìm kiếm, lấy ra hơn một nửa rồi tùy ý rải lên linh điền.

Làm xong, cô lại đi thu hoạch lúa mì trên ruộng bình thường rồi gieo hạt mới, tiện tay hái luôn những loại rau đã chín trên luống.

Đợi cô bận rộn xong, bọn họ cuối cùng cũng có động tĩnh. Khương Bội Dao rút ý thức về, thấy họ chia thành mấy tiểu đội, có vẻ chuẩn bị bao vây đám đặc vụ địch kia.

Trước khi đi, Hồ Hữu Đức dặn cô trốn xa một chút, Khương Bội Dao phối hợp gật đầu.

Vì là ban đêm khá yên tĩnh nên mọi người đều di chuyển rất cẩn thận. Thấy họ đã đi xa, Khương Bội Dao dán ẩn thân phù lên người rồi bám theo. Nếu cô đã đi theo thì không muốn đêm nay có ai phải thương vong.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 110: Chương 110 | MonkeyD