Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 142
Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:24
“Xin lỗi nhé Vân Xuyên, hôm qua tôi và anh trai có chút việc nên lên thị trấn, hơi muộn nên không về. Ở nhà người thân, sáng nay mới vội về.” Khương Bội Dao giải thích.
“Không có việc gì là tốt rồi, tôi còn tưởng các cô xảy ra chuyện gì.” Liễu Vân Xuyên nói, trong lòng cũng nhẹ nhõm.
“Cảm ơn nhé Vân Xuyên, làm anh lo lắng. Tôi cứ nghĩ chúng tôi tối là có thể về, nên chỉ dặn Như Nguyệt không nấu bữa trưa và bữa tối cho ba chúng tôi.”
Khương Bội Dao có chút ngượng ngùng nói, chủ yếu là vì ngày nào cô cũng có Thanh Yến và Giản An đi cùng, nên đã quên mất ở Điểm Thanh Niên Trí Thức là sinh hoạt tập thể.
Mối quan hệ của mọi người cũng không tệ, đôi khi ra ngoài không nói một tiếng quả thật không tốt lắm.
“Không sao, Tề Như Nguyệt đã nói với chúng tôi rồi, chỉ là không ngờ buổi tối các cô không về. Không khỏi có chút lo lắng, về là tốt rồi, các cô về phòng nghỉ ngơi một lát đi, tôi đi xách hai thùng nước.”
Nói xong anh ta gật đầu chào Giản An và Thanh Yến ở phía sau, rồi quay người đi đến bên giếng tiếp tục múc nước, xách vào bếp.
“Ây, đây đâu phải lo cho chúng ta, đây là lo cho Dao Dao thì có, lo cho chúng ta chỉ là tiện thể thôi.” Giản An nói giọng chua lè.
Cậu ta cuối cùng cũng đã nhìn ra, cái tên Liễu Vân Xuyên này đã để ý Dao Dao nhà họ, xem bộ dạng của Thanh Yến chắc là đã biết từ lâu.
Giản An thầm oán trong lòng, cái tên Thanh Yến này biết mà không nói cho mình, hại mình lần nào cũng cảm thấy Liễu Vân Xuyên này là người không tệ, cần cù, rất có mắt nhìn.
Mỗi lần có việc gì cần giúp đỡ đều chạy lên trước, hóa ra là có ý đồ bất chính.
Đang nhòm ngó bắp cải nhà họ.
“Thôi đi, anh bớt nói lại đi, về phòng thôi.” Cô kéo Thanh Yến đi về phía cửa phòng.
Quay đầu lại, anh ta nói với Khương Bội Dao: “Dao Dao, em cũng về phòng nghỉ một lát đi, đi cả buổi sáng chắc cũng mệt rồi.”
Khương Bội Dao không nhìn ra hai người bọn họ đang liếc mắt đưa tình cái gì, chỉ gật gật đầu rồi đi về phía phòng mình.
“Tổ Tổ, anh làm gì mà không cho tôi nói thế? Thằng nhãi đó rắp tâm bất lương, tôi còn chưa kịp nhắc nhở Dao Dao một tiếng.” Vừa về đến phòng, Giản An liền khó hiểu lên tiếng.
“Cậu có bị ngốc không? Dao Dao hiện tại còn chưa thông suốt đâu, căn bản không hề biết Liễu Vân Xuyên thích cô ấy. Cô ấy chỉ nghĩ mọi người đều là thanh niên trí thức, quan hệ lại không tồi nên cậu ta mới lo lắng chuyện cô ấy đêm không về ngủ. Cậu mà trực tiếp vạch trần, Dao Dao biết được chắc chắn sẽ suy nghĩ. Liễu Vân Xuyên lại dẻo miệng, lỡ đâu cô ấy thông suốt rồi bị người ta lừa gạt chạy mất thì sao?” Ngoài miệng thì nói như vậy.
Nhưng trong lòng Thanh Yến lại nghĩ: Có ta ở đây, sao có thể để kẻ khác cướp mất Dao Dao? Ta ở ngay bên cạnh mà lại để kẻ khác nẫng tay trên, thế thì mấy vạn năm tuổi thọ của ta chẳng phải sống uổng phí sao? Nói ra còn để người ta chê cười cho. Xem ra sau này phải trông chừng Dao Dao cẩn thận hơn, tuyệt đối không thể để thằng nhãi Liễu Vân Xuyên kia có cơ hội thừa nước đục thả câu.
“À, tôi hiểu rồi! Tổ Tổ, anh yên tâm, sau này tôi chắc chắn sẽ giám sát Dao Dao thật c.h.ặ.t. Tuyệt đối không cho thằng nhãi Liễu Vân Xuyên kia lại gần Dao Dao, tránh để bắp cải nhà mình bị heo ủi mất. Dao Dao nhà chúng ta còn nhỏ, không vội tìm đối tượng đâu.” Giản An bừng tỉnh đại ngộ nói.
Nghe cậu ta nói vậy, Thanh Yến mới thở phào nhẹ nhõm. Không vội là tốt, quá vội vàng thì anh làm sao có thể từ từ xâm nhập vào cuộc sống của cô được? Phải làm cho cô quen với việc anh luôn ở bên cạnh, làm cho cô quen ỷ lại vào anh, không thể rời xa anh, đến lúc đó anh mới ôm cô về nhà.
Nếu Giản An mà biết được suy nghĩ này của anh, chắc chắn sẽ mắng anh là "đồ ch.ó", hóa ra đề phòng người ta là vì chính anh cũng đang có ý đồ đen tối! Đúng là phòng trộm phòng cướp chứ ai phòng được người nhà.
Bên kia, Khương Bội Dao lại chẳng có nhiều tâm tư loanh quanh như bọn họ.
Trở về phòng, cô liền nằm ịch xuống giường đất, thả lỏng bản thân. Nằm một lúc lâu, khi lấy lại tinh thần mới cảm nhận được sự lạnh lẽo truyền lên từ mặt giường. Cô đành đứng dậy ra ngoài lấy củi, nhóm lửa sưởi ấm giường đất.
Đốt một lúc lâu, trong phòng mới có chút hơi ấm, Khương Bội Dao cởi chiếc áo bông dày cộp bên ngoài ra.
Lúc này cũng đang rảnh rỗi, nghĩ lại thì căn phòng này từ trước đến nay chưa từng được dọn dẹp t.ử tế. Thừa dịp rảnh rỗi, cô lau sạch lớp bụi bám trên bề mặt đồ đạc, bưng một chậu nước, cầm chiếc khăn lông rồi bắt đầu làm việc.
Lau dọn từ trong ra ngoài, từ tủ đến kệ, vừa mới quét tước xong thì bên ngoài đã truyền đến tiếng Liễu Vân Xuyên gọi ăn cơm.
Cô giặt sạch khăn lông, vắt lên giá rửa tay, mặc lại áo khoác rồi đi tới phòng bếp.
Nhìn thức ăn trong nồi, cô kinh ngạc nhìn Liễu Vân Xuyên hỏi: “Vân Xuyên, hôm nay là ngày gì vậy, sao bữa trưa lại phong phú thế này?”
“Không phải ngày gì cả, chỉ là mấy miếng thịt này để vài ngày rồi, không ăn sẽ mất ngon, nên hôm nay tôi dứt khoát làm hết luôn.”
Khương Bội Dao hiểu rõ gật gật đầu, lấy ba hộp cơm của nhóm mình từ trên giá xuống, đặt lên bệ bếp.
Liễu Vân Xuyên xới cho Khương Bội Dao một hộp cơm đầy ắp, còn nói: “Dao Dao, cô ăn nhiều một chút, dạo này cô gầy đi rồi đấy.”
Đầu Khương Bội Dao đầy dấu chấm hỏi. Cô gầy á? Sao cô không hề cảm thấy nhỉ?
Cô còn chưa kịp lên tiếng thì Giản An vừa bước vào phòng bếp đã nghe thấy câu này, lập tức mở miệng: “Đúng vậy, Dao Dao nhà chúng ta quả thật có hơi gầy. Ngày mai anh sẽ dẫn em đi ăn một bữa ra trò để bồi bổ.”
Khương Bội Dao trừng mắt lườm cậu ta một cái, rồi quay sang nhìn Liễu Vân Xuyên nói: “Cảm ơn nhé. Vân Xuyên, anh cũng mau ăn cơm đi, tôi về phòng trước đây.”
Nói xong, cô kéo Giản An một cái, bảo cậu ta bưng phần cơm của cô đi theo. Suốt ngày chỉ giỏi thêm phiền!
Liễu Vân Xuyên mỉm cười gật đầu, nhìn theo bóng lưng bọn họ rời khỏi phòng bếp. Cho đến khi không còn thấy bóng dáng họ đâu nữa, nụ cười trên mặt Liễu Vân Xuyên nháy mắt biến mất không còn tăm hơi, áp suất xung quanh cũng trở nên vô cùng thấp.
Mãi cho đến khi nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài phòng bếp, anh ta mới khôi phục lại dáng vẻ bình thường.
