Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 193
Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:34
“Được rồi, đừng kích động nữa, em có việc giao cho anh làm đây.” Nói rồi Khương Bội Dao giơ tay lấy 30 bộ quần áo đã chọn sẵn trong Không Gian ra.
Thanh Yến dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cô. Không phải chứ, vừa mới chính thức yêu nhau, còn chưa kịp bồi đắp tình cảm mà.
Đã giao việc cho anh rồi, sao anh chẳng thấy có chút cảm giác nào của hai người đang yêu nhau vậy.
“Đi thôi, đem đống quần áo trên giường bóc bao bì ra, sắp xếp lại theo size, lát nữa đưa cho An An và A Hành.” Khương Bội Dao chỉ vào đống quần áo trên giường nói.
Thanh Yến ngẩng đầu nhìn trần nhà. Thử hỏi bạn gái trong lòng chỉ nhớ thương anh trai và thằng nhóc tì, phải làm sao để phá giải đây!
“Còn anh thì sao?”
“Anh đợi sau này em đưa cho, anh cứ sắp xếp đống này trước đi.” Thanh Yến cam chịu bước về phía giường.
Còn biết làm sao được, làm thôi, bạn gái đã phân phó thì sao dám phản kháng.
Lúc chưa yêu nhau đã không dám ho he, yêu nhau rồi lại càng không có tiếng nói.
Thanh Yến cặm cụi sắp xếp quần áo, Khương Bội Dao đứng cạnh bàn bóc vải và nhãn.
Bưng đĩa trái cây đã bóc vỏ đi đến cạnh Thanh Yến: “Há miệng ra.”
Thanh Yến ngoan ngoãn há miệng, Khương Bội Dao nhét quả vải đã bóc vỏ vào miệng anh.
Đợi anh ăn xong, Khương Bội Dao đưa tay đến bên miệng anh, Thanh Yến lại ngoan ngoãn nhả hạt vải ra.
Khương Bội Dao lại lấy một quả nhãn nhét vào miệng anh. Một người sắp xếp quần áo, một người đứng bên cạnh đút trái cây.
Hai người cứ lặp đi lặp lại động tác này, trong lòng Thanh Yến vui sướng vô cùng.
Hóa ra làm việc nhà còn có phúc lợi thế này, sau này anh nhất định phải làm việc nhiều hơn.
Nghĩ vậy, tay bóc bao bì càng nhanh hơn, bóc xong lại xếp gọn gàng theo size.
Bên này Thanh Yến vừa làm xong, Khương Bội Dao đi đến thùng rác vứt hạt, rồi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Đi đến cạnh bàn, cô cất chỗ trái cây còn lại vào hộp, định lát nữa cho Giản An và Quý Hành ăn.
Vừa mới dọn dẹp xong thì có tiếng gõ cửa. Thanh Yến ra mở cửa.
Giản An đứng ngoài cửa, thấy Thanh Yến ra mở thì tò mò hỏi: “Sao anh lại ở đây? Dao Dao đâu?”
“Dao Dao đang đóng hộp trái cây cho hai người, xong ngay đây.” Thanh Yến tâm trạng cực kỳ tốt nhìn Giản An.
Giản An bị nụ cười rạng rỡ của anh làm cho khó hiểu. Trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ, cậu ta trừng mắt nhìn Thanh Yến.
“Anh... anh... anh, không phải anh tỏ tình với Dao Dao rồi chứ.” Ngoài chuyện đó ra, cậu ta thực sự không nghĩ ra chuyện gì có thể khiến anh vui vẻ đến thế.
Thanh Yến nhướng mày, không trả lời. Rõ ràng thế cơ à?
Giản An nhìn biểu cảm của Thanh Yến, còn gì mà không hiểu nữa, cải trắng nhà mình bị heo ủi mất rồi.
Cậu ta còn tưởng Thanh Yến không ra tay nhanh thế, đang định nhắc nhở Dao Dao một tiếng, rồi tìm Thanh Yến nói chuyện cơ.
Kết quả chỉ lơ là một chút, nhà đã bị trộm mất. Tên cáo già này ra tay nhanh thật.
Giản An vừa định mở miệng nói gì đó thì Khương Bội Dao cầm hộp trái cây đi tới.
“An An, mau vào đi. Vừa nãy em bảo Thanh Yến sắp xếp quần áo, anh xem cái nào vừa thì tự chọn nhé. Anh chọn thêm vài cái cho A Hành mặc tạm bây giờ nữa.” Giản An đứng ở cửa đắc ý nhìn Thanh Yến.
Thấy chưa, hai người yêu nhau thì sao, em gái tôi vẫn nhớ đến tôi.
Giản An vênh váo lướt qua Thanh Yến đi vào phòng. Cậu ta vừa vào, Khương Bội Dao liền đưa hộp trái cây cho cậu ta.
“Ăn chút trái cây trước đi, ăn xong rồi hẵng chọn.” Cô bảo cậu ta ăn trái cây trước.
Chủ yếu là mấy ngày nay mọi người toàn ăn cơm ngoài, ngày thường cũng không tụ tập cùng nhau.
Đã mấy ngày không ăn trái cây rồi, cơ thể con người cũng cần trái cây để bổ sung đường, vitamin và chất xơ.
Hấp thụ một lượng vừa phải rất có lợi cho sức khỏe. Thấy cậu ta ăn xong quả cherry, cô lại đưa cho Giản An một quả cam.
Giản An cầm quả cam, vẫy vẫy tay với Thanh Yến. Nhìn xem, Dao Dao lấy cam cho tôi này, anh thì không có đâu.
Thanh Yến không thèm để ý đến cậu ta, nhưng trong lòng lại thầm đảo mắt. Lấy trái cây cho thì có gì lạ, Dao Dao còn đút cho tôi ăn cơ.
Tôi còn chưa khoe khoang, cậu ở đây khoe khoang cái gì.
Khương Bội Dao nhìn hai người tương tác, trong lòng thầm oán thán: Có cần ấu trĩ thế không, chuyện này có gì mà phải so đo.
Cô cũng phục luôn!
“Mau ăn đi, ăn xong lấy quần áo rồi mang đi. Thu dọn xong chúng ta đi ăn cơm.” Cô giục Giản An, bảo cậu ta đừng khoe khoang nữa.
Cũng không biết hai người có gì mà phải so đo, đều là người lớn cả rồi, còn không bằng học sinh mẫu giáo.
Khương Bội Dao đã lên tiếng, Giản An cũng không dám chậm trễ. Ăn xong quả cam, cậu ta vào nhà vệ sinh rửa tay, rồi đi đến cạnh giường chọn kiểu dáng mình thích.
Chọn xong, cậu ta trực tiếp cất vào Không Gian. Chỗ còn lại, cậu ta tìm một cái túi đựng vào, định lát nữa đưa cho Quý Hành.
Khương Bội Dao lại đưa hộp trái cây đã đóng gói cho Giản An, bảo cậu ta mang sang cho Quý Hành luôn, tiện thể gọi Quý Hành đi ăn cơm.
Giản An nhận lấy hộp, xách quần áo đi ra ngoài.
Giản An vừa đi, Thanh Yến liền sáp tới ôm lấy Khương Bội Dao: “Dao Dao, em chưa từng quan tâm anh như vậy.”
“Trời ạ, lớn thế này rồi mà còn ăn giấm loại này. Sau này em nhất định sẽ quan tâm anh nhiều hơn. Quần áo của anh đợi lát nữa ăn cơm xong, về Không Gian chọn được không.” Khương Bội Dao đẩy Thanh Yến ra, cô vẫn chưa quen với việc ôm ấp thế này.
Thanh Yến ôm c.h.ặ.t lấy cô, đẩy một cái không ra. Khương Bội Dao thở dài trong lòng.
“A Yến, anh buông ra trước đã được không? Chúng ta đi ăn cơm trước đi, em hơi đói rồi.” Vừa nghe Khương Bội Dao nói đói, Thanh Yến mới lưu luyến buông cô ra.
Trước khi buông còn cọ cọ vào cổ Khương Bội Dao, làm cô ngứa ngáy không chịu được.
Haiz, trước kia sao không phát hiện Thanh Yến bám người thế nhỉ, quả thực giống hệt một chú ch.ó bự hình người.
“Đi thôi, đi xem Quý Hành thu dọn xong chưa.” Cô kéo Thanh Yến đi ra ngoài.
Thanh Yến nhìn hai người nắm tay nhau, trên mặt bất giác nở nụ cười. Haiz, nhìn cái vẻ mặt rẻ tiền kia kìa, nắm tay thôi mà đã thỏa mãn thế rồi.
Hai người vừa đi đến cửa thì Giản An và Quý Hành cũng từ trong phòng bước ra.
