Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 201
Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:35
Dao Dao nhà anh đúng là không c.ắ.n câu, lại còn bắt anh tự tìm bậc thang mà xuống. Nhà ai có bạn trai bi t.h.ả.m như anh không chứ.
Thanh Yến cam chịu đi đến ngăn kéo lấy máy sấy, ngoan ngoãn đi đến bên nệm ngồi sấy tóc cho Khương Bội Dao.
“Được rồi, cũng khô rồi đấy, anh cũng đi ngủ sớm đi, em đi ngủ đây.” Khương Bội Dao vuốt lại tóc, đứng dậy chuẩn bị lên giường ngủ.
“Dao Dao, em không muốn xem quà anh chuẩn bị cho em trong nhẫn không gian sao? Đây là món quà đầu tiên anh tặng em sau khi chúng ta ở bên nhau đấy, em không muốn xem à?”
Thanh Yến vắt hết óc tìm đề tài để kéo dài thời gian.
“A Yến, em buồn ngủ lắm rồi, mai xem được không?” Nói rồi cô còn rất phối hợp ngáp một cái.
“Được rồi, vậy ngủ đi, mai dậy rồi xem.” Xem ra đêm nay chẳng có phúc lợi gì rồi, trong lòng anh thầm mắng ông chú Hai một trận.
Ở Long Cung dưới đáy biển sâu, Thụy Uyên cũng đang chuẩn bị nghỉ ngơi bỗng hắt xì một cái rõ to, thầm nghĩ chẳng lẽ có người nhớ mình?
Không phải là thằng nhóc thối Thanh Yến kể với cháu dâu về sự tồn tại của hắn đấy chứ? Không ngờ lại sắp gặp mặt nhanh như vậy.
Nếu muốn gặp cháu dâu, hắn làm trưởng bối thì quà gặp mặt cũng không thể thiếu. Thụy Uyên lăn một vòng bò dậy khỏi giường, ngủ nghê gì nữa, đi vào kho báu chọn quà gặp mặt thôi.
Lần đầu tiên gặp mặt, quà cáp không thể quá keo kiệt, cũng không thể làm mất mặt thằng cháu trai được.
Tại nhà cổ.
Khương Bội Dao nằm lên giường, nói với tấm bình phong: “Ừm, anh cũng đi ngủ sớm đi.” Cô kéo chăn đắp lên người, nhắm mắt lại chuẩn bị đi vào mộng đẹp.
Thanh Yến nằm trên trường kỷ gọi vài tiếng "Dao Dao" cũng không thấy trả lời, nhanh như vậy đã ngủ rồi sao.
Anh rón rén ngồi dậy khỏi nệm, len lén đi về phía giường, dùng tay đẩy nhẹ Khương Bội Dao một cái.
Không tỉnh. Anh nhẹ nhàng xốc chăn lên, chui vào nằm. Phù, vẫn là nằm trên giường thoải mái hơn.
Duỗi tay ôm lấy Khương Bội Dao, tìm cho cô một tư thế thoải mái trong lòng mình, ôm cô an tâm nhắm mắt lại, chuẩn bị ngủ.
Trong lòng thở dài, không dễ dàng gì, bận rộn cả đêm rốt cuộc cũng ôm được Dao Dao nhà mình. Đồng thời, Khương Bội Dao đang giả vờ ngủ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng xong chuyện, chỉ mấy tiếng đồng hồ mà cô cảm thấy như đã trôi qua mấy thế kỷ. Tên này cũng không nói thẳng, tâm cơ thì dùng không ít, ngày thường chắc đọc không ít tiểu thuyết, mấy cái kịch bản đó học được mười phần mười.
Khương Bội Dao trở mình, gác tay lên eo anh. Thanh Yến lập tức mở mắt ra, nhìn Khương Bội Dao đang nhắm mắt, anh còn tưởng cô tỉnh rồi.
Hù c.h.ế.t anh. Thanh Yến ghé sát lại hôn lên trán cô: “Ngủ đi, bảo bối của anh.”
Khương Bội Dao không nhịn được, mở bừng mắt ra, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Thanh Yến.
Mặt Thanh Yến đỏ bừng lên, tức khắc có chút chân tay luống cuống. Vừa định giải thích thì nghe Khương Bội Dao nói: “A Yến, về sau đừng có lén lút như vậy. Có gì anh cứ nói thẳng, cả đêm nay anh không thấy mệt sao?”
“Em đều biết cả à?” Thanh Yến xấu hổ không chịu được, xem ra trên mạng và trong tiểu thuyết viết cũng không đúng hoàn toàn.
Dao Dao nhà họ đúng là không giống người thường, rất nhiều chiêu trò đối với cô đều vô dụng.
“Ngủ đi, suốt ngày trong đầu toàn nghĩ cái gì đâu không. Hy vọng ngày mai ngủ dậy anh vẫn là Thanh Yến cơ trí kia, bằng không...” Khương Bội Dao nheo mắt, cảnh báo tên Thanh Yến đang làm trò.
“Yên tâm, vợ à, về sau anh sẽ không như vậy nữa.” Thanh Yến vội vàng đảm bảo, ngày mai anh sẽ xóa hết mấy bộ tiểu thuyết tổng tài bá đạo kia đi.
Viết chẳng đúng chút nào, Dao Dao nhà anh vẫn thích con người thật của anh hơn.
Khương Bội Dao trừng mắt nhìn anh một cái: “Anh bớt mồm mép đi.”
Nói xong Khương Bội Dao tìm một tư thế thoải mái trong lòng anh, nhắm mắt đi vào giấc ngủ. Hôm nay cô thực sự rất mệt, sáng sớm đã ra khỏi cửa, vừa đi mua nhà vừa đ.á.n.h nhau.
Nằm gọn trong lòng Thanh Yến, chẳng mấy chốc cô đã ngủ say. Thanh Yến thấy cô lần này là ngủ thật, bèn hôn lên má Khương Bội Dao, ôm cô nhắm mắt lại.
Một đêm không mộng mị.
Buổi sáng.
Bên ngoài Tiểu thế giới truyền đến tiếng gõ cửa. Thanh Yến từ từ mở mắt, Khương Bội Dao trong lòng lầm bầm một câu: “Ai vậy?”
Thanh Yến vung tay lên chặn âm thanh bên ngoài, ôm Khương Bội Dao nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dỗ dành: “Không có ai đâu, em nghe nhầm đấy, ngủ tiếp đi.”
Mãi đến khi Khương Bội Dao ngủ lại, Thanh Yến mới từ từ rút tay ra, rón rén đứng dậy, đi ra khỏi Tiểu thế giới.
Đi tới cửa, mở cửa phòng ra, anh liếc xéo Giản An đang đứng ở cửa: “Cậu tốt nhất là có chuyện quan trọng.”
Giản An nhìn thấy người mở cửa là Thanh Yến, kinh ngạc đến rớt cả cằm, lại nhìn bộ đồ ngủ trên người anh: “Không phải chứ, tối qua cậu ngủ ở đây à? Hai người sẽ không...”
“Cậu bớt suy diễn lung tung đi, có việc thì nói, không có việc gì đừng quấy rầy bọn tôi ngủ.” Thanh Yến thầm nghĩ, tên này hôm nay sao dậy sớm thế, không giống phong cách thường ngày chút nào.
Ông anh vợ này của anh bình thường toàn là người dậy muộn nhất, dậy muộn không nói còn phải được người ta gọi vài lần mới chịu dậy.
Giản An cạn lời. Đã thế này rồi còn không cho người ta nghĩ nhiều, lại còn "đừng quấy rầy bọn tôi ngủ", cậu tự nhìn xem mình làm có đúng không? Mới ở bên nhau đã chiếm tiện nghi của Dao Dao nhà hắn.
Nhưng đây là chuyện của đôi trẻ, dù có làm anh trai cũng không dám nói gì, đều là người trưởng thành cả rồi, tùy bọn họ đi thôi. Huống chi Thanh Yến là lão rồng già, hắn nói cậu ta cũng chẳng nghe.
“Hôm qua chẳng phải bảo sáng nay đi tìm thợ sửa chữa sao, chiều còn phải đi xem nhà nữa.” Tên này không phải quên rồi đấy chứ.
“Dao Dao bảo là để cậu đi tìm thợ sửa chữa, chiều lại cùng đi xem nhà. À đúng rồi, lát nữa cậu về nhớ mua một phần cơm thố, một phần cơm cà ri ức bò, một bát mì hoành thánh, hai ly trà chanh đá, lát nữa Dao Dao dậy muốn ăn.” Nói xong Thanh Yến đóng sầm cửa lại.
Giản An đứng ở cửa nghiến răng nghiến lợi: “Cậu tốt nhất là đừng có việc gì cầu đến tôi.” Hắn nói câu này là vì hắn cực kỳ hiểu tính cách của Khương Bội Dao.
