Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 231

Cập nhật lúc: 01/04/2026 06:42

Bốn người chỉ có Thanh Yến là thong dong bình tĩnh nhất, luôn vô tình rải "cơm ch.ó" khắp nơi.

Thanh Yến đi thanh toán, mấy người tiếp theo cũng không có lịch trình gì, bèn lái xe thẳng về khách sạn.

Về đến khách sạn, đồ mua ở trung tâm thương mại cũng đã được gửi đến, Thanh Yến bảo Khương Bội Dao về phòng nghỉ ngơi.

Ba người đàn ông đi xuống khuân đồ, chạy bốn năm chuyến mới chuyển hết đống đồ họ mua chiều nay lên phòng Khương Bội Dao.

Giản An chỉ vào căn phòng không còn chỗ đặt chân: "Hai người mua bao nhiêu đồ thế này, cái phòng này nhỏ thêm tí nữa là không chứa nổi đâu."

"Đây đều là chiến lợi phẩm ngày mai phải dùng, sao mà nhiều được, nói cứ như cậu mua ít hơn tớ không bằng." Khương Bội Dao phản bác Giản An.

Nói ai thì trước tiên nhìn lại mình đi, chẳng ít hơn cô tí nào đâu nhé!

Giản An: Cạn lời

Hình như là thế thật!

Cậu ta mua cũng không ít.

Ui dào, kệ đi, vui là được rồi.

Dù sao bọn họ cũng chẳng thiếu tiền, coi như tiêu tiền mua vui.

"Được rồi, hai người cũng nghỉ ngơi đi, tớ về phòng trước đây, mai gặp."

Giản An chào ba người, rồi háo hức muốn về phòng đối diện, cậu ta muốn mau ch.óng về sắp xếp lại đống đồ tốt mua hôm nay.

Toàn là hàng hiếm đấy!

"Từ từ." Vừa mở cửa phòng đối diện, Thanh Yến liền gọi cậu ta lại.

Giản An khó hiểu nhìn anh, gọi cậu ta làm gì, luyến tiếc cậu ta thế cơ à?

Thanh Yến mà biết suy nghĩ trong lòng cậu ta, tuyệt đối sẽ phang ngay một câu: "Cút nhanh đi."

"Thanh toán." Thanh Yến cầm một tấm thẻ ngân hàng Standard Chartered đưa cho Giản An.

Giản An nhìn tấm thẻ ngân hàng trong tay anh, mắt sáng rực lên.

Má ơi, Thanh Yến không nhắc thì cậu ta quên béng mất việc này, vội vàng giơ tay nhận lấy, sợ chậm một giây Thanh Yến lại thu về: "Cảm ơn Yến công t.ử, Yến công t.ử hào phóng quá. Vậy tôi xin nhận nhé." Giản An cười hì hì nhận lấy thẻ.

"Cậu sau này bớt quấy rầy thế giới hai người của tôi và Dao Dao là được, bớt làm bóng đèn đi." Anh không cầu Giản An giúp được bao nhiêu.

Đừng thêm phiền là được, chỉ sợ cậu ta là chướng ngại vật trên con đường cưới Dao Dao của anh.

"Nhất định nhất định, vậy tôi không làm phiền thế giới hai người của hai vị nữa, tôi về phòng trước đây." Giản An cầm thẻ ngân hàng vẫy tay với ba người.

Rầm.

Đóng cửa phòng cái rụp.

Khương Bội Dao cạn lời, thế giới hai người cái khỉ gì, Thụy Uyên không phải người à?

À.

Cũng đúng, theo nghĩa nghiêm túc thì đúng là không tính là người.

Thụy Uyên đứng ở cửa, ánh mắt nhìn chằm chằm vào túi của Thanh Yến.

Thanh Yến bị nhìn đến mức cạn lời, lại móc từ túi ra một tấm thẻ ngân hàng đưa cho Thụy Uyên, tiện thể đưa luôn chìa khóa phòng bên cạnh.

Thụy Uyên nhận lấy đồ, cực kỳ biết điều nói với Thanh Yến: "Cháu trai lớn, vậy chú không làm phiền hai đứa nữa, Nhị thúc cũng về nghỉ đây."

Lại quay sang nhìn Khương Bội Dao, lắc lắc tấm thẻ trong tay: "Dao Dao, Nhị thúc giờ cũng có tiền rồi. Sau này cháu muốn cái gì, Nhị thúc mua cho cháu nhé. Cháu mau về nghỉ ngơi đi, mệt cả buổi chiều rồi."

Nói xong Thụy Uyên chẳng thèm liếc nhìn Thanh Yến lấy một cái, đi thẳng sang phòng bên cạnh.

Khương Bội Dao nhìn Thụy Uyên vào phòng bên cạnh, cũng rầm một tiếng đóng cửa lại, đáy lòng buồn cười, xem ra là không định cho Thanh Yến về đó ngủ rồi.

Tiền này đúng là có tác dụng thật, ngước mắt nhìn Thanh Yến, tên này rốt cuộc làm bao nhiêu cái thẻ thế, chốc chốc lại một cái, chốc chốc lại một cái.

Không biết còn tưởng là buôn sỉ thẻ ngân hàng ấy chứ.

Thanh Yến chú ý tới ánh mắt của cô, cũng nhét vào lòng bàn tay cô một tấm thẻ.

Nhỏ giọng nói: "Cái này của em nhiều tiền hơn của họ."

Khương Bội Dao ngơ ngác nhìn tấm thẻ trong tay, vẫn không nhịn được hỏi câu nãy giờ muốn hỏi: "A Yến, rốt cuộc anh làm bao nhiêu cái thẻ thế?"

"Không nhiều lắm, cũng chỉ sáu cái thôi, giờ chia hết rồi."

Khá lắm!

Tên này có phải sáng sớm đã quyết tâm dùng tiền hối lộ người ta không, nếu không thì người bình thường nào làm một hơi nhiều thẻ ngân hàng thế chứ.

"Được rồi, đừng rối rắm nữa, em không phải còn muốn bóc thùng sao?" Thanh Yến kéo cô vào phòng.

Bảo cô ngồi lên giường nghỉ một lát, tự mình tìm những thứ Khương Bội Dao muốn xem đặt lên bàn.

Tiện cho cô lát nữa mở ra xem.

Khương Bội Dao thấy anh bận trước bận sau: "A Yến, đừng làm nữa, nghỉ một lát đi. Em giờ chưa xem đâu, lát nữa còn phải về không gian cho hai đứa nhỏ ăn cơm. Đợi sắp xếp cho chúng nó xong thì xem luôn trong không gian, tối nay chúng ta ngủ trong không gian đi."

"Được."

Khương Bội Dao giơ tay thu hết đồ đạc trên sàn nhà vào không gian, căn phòng lập tức trở nên trống trải.

Vừa rồi đúng là đến chỗ đặt chân cũng không có, quá đáng thật, nghĩ đến lúc nãy họ khuân lên, nhân viên lễ tân và người ở sảnh đều nhìn thấy, sáng mai chuyển nhà còn phải khuân xuống, Khương Bội Dao nghĩ thôi đã thấy đau đầu.

Thôi kệ đi, mua cũng mua rồi, chuyện ngày mai để ngày mai tính, lắc đầu xua đi suy nghĩ.

Cô kéo Thanh Yến vào không gian.

Vào không gian, hai đứa nhỏ như một cơn gió lốc chạy tới, chồm lên người Khương Bội Dao.

"Ái chà, các em ngoan nào, giờ các em to quá rồi, chị đỡ không nổi đâu." Khương Bội Dao khom lưng, vuốt ve đầu hai đứa nhỏ.

"Thật là ủy khuất cho các em quá, đợi thêm hai ngày nữa chúng ta về, sẽ đưa các em vào núi chơi cho thỏa thích nhé."

Haiz, ở đây toàn là thành phố, thật không tiện thả chúng ra, đợi ngày mai về biệt thự, sân sau có bãi cỏ rộng như vậy.

Thả chúng ra chạy nhảy chắc không vấn đề gì.

Thanh Yến đã ngồi xuống sô pha, nhìn cảnh tượng "mẹ hiền con thảo" ở cửa.

Anh chỉ muốn cắt ngang!

Dao Dao đối với anh còn chưa kiên nhẫn như vậy: "Dao Dao, đừng chơi nữa, bọn nó rụng lông đấy, em lên lầu tắm trước đi. Anh đi nấu cơm cho bọn nó."

Khương Bội Dao nghĩ nghĩ, nói: "Cũng được, vậy anh chơi với chúng nó một lúc đi, bao nhiêu ngày không có người chơi cùng chắc chúng buồn lắm."

"Được rồi, em đi tắm trước đi." Cấp cho sợi len còn lo lắng, phía sau nhiều núi như vậy, sao có thể buồn được, hai tên nhóc này không biết chơi thoải mái thế nào đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 231: Chương 231 | MonkeyD