Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 297
Cập nhật lúc: 01/04/2026 07:20
Khương Bội Dao vội vàng đẩy Thanh Yến ra, đầu vùi thẳng vào n.g.ự.c hắn, xấu hổ không dám ngẩng lên.
Trong lòng thầm kêu trời, vừa rồi chỉ mải tò mò Thanh Yến đang làm gì mà quên đóng cửa phòng. Thật sự quá mất mặt, sáng sớm thân mật còn bị trưởng bối bắt gặp. Tuy Thụy Uyên nhìn trẻ tuổi, nhưng ít nhất cũng là trưởng bối trên danh nghĩa.
“Bọn tôi còn có thể làm gì, ông từ đâu chui ra thế?” Thanh Yến tức giận trừng mắt nhìn Thụy Uyên một cái.
“Ta thấy cửa phòng hai đứa mở toang, không thấy người nên mới qua đây hỏi xem khi nào thì về.”
Hắn cũng vô cùng cạn lời được chưa, hai đứa này thân mật cũng không đóng cửa, làm hại hắn xui xẻo bắt gặp.
“Được rồi, mau gọi Giản An dậy đi, ăn cơm xong chúng ta cùng đi trấn trên dạo một vòng.” Thanh Yến trực tiếp bỏ qua đề tài vừa rồi.
Xem cũng xem rồi, nói nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, nói thêm nữa chắc vợ hắn hôm nay không dám ra khỏi cửa mất.
“Biết rồi.” Nói xong Thụy Uyên xoay người đi sang phòng bên cạnh gọi Giản An dậy.
Chờ hắn đi rồi, Khương Bội Dao mới từ trong n.g.ự.c Thanh Yến ngẩng đầu lên: “Đi rồi hả?”
“Ừ, đi rồi. Không sao đâu, vừa rồi hắn đứng xa không thấy gì đâu.”
“Không thấy gì thật á?”
“Ừ, không thấy.”
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, nếu mà thấy thì xấu hổ c.h.ế.t mất.”
Khương Bội Dao rời khỏi vòng tay Thanh Yến, cầm lấy tờ giấy đăng ký kết hôn vừa đặt trên bàn phía sau.
“Nè, cất đi.” Chính vì tờ giấy này mà suýt nữa hại cô mất mặt. Vẫn là mau bảo Thanh Yến cất đi thôi, vừa nhìn thấy là lại nhớ tới chuyện lúc nãy.
“Được, anh cất đây. Sáng nay ăn no chưa? Giờ có muốn ăn thêm chút gì không?” Thanh Yến cười tủm tỉm nhìn cô, biết tỏng suy nghĩ trong lòng cô, liền đổi sang đề tài khác để cô quên đi chuyện vừa rồi.
“Ăn no thì no rồi, nhưng em vẫn muốn ăn thêm chút nữa. Trưa nay chúng ta ăn ở nhà hay đi trấn trên ăn?”
Quả nhiên vừa nhắc đến ăn, bất kể thứ gì cũng bị Khương Bội Dao quẳng ra sau đầu.
“Đi trấn trên ăn đi, lâu rồi không ăn đồ của tiệm cơm quốc doanh, chắc em cũng nhớ món thịt kho tàu của họ rồi.”
Dao Dao thích nhất là thịt kho tàu ở tiệm cơm quốc doanh, lần này vừa vặn mang theo mấy cái cặp l.ồ.ng, mua một ít mang về.
“Được nha, em cũng đang thèm, ăn ở đâu cũng không ngon bằng vị của tiệm cơm quốc doanh. Nhị thúc lần đầu tiên đi trấn trên, vừa vặn để chú ấy cũng nếm thử đồ ăn ở đó.” Khương Bội Dao có đồ ngon cũng không quên chia sẻ cho Thụy Uyên – người cũng có tâm hồn ăn uống giống mình.
“Được, đi thôi, đi xem Thụy Uyên làm món gì cho bữa sáng.” Thanh Yến nói xong liền kéo Khương Bội Dao ra khỏi phòng.
Vừa ra khỏi phòng liền thấy Thụy Uyên đang bận rộn nấu bữa sáng dưới gốc cây đào, còn Giản An đang rửa mặt đ.á.n.h răng bên bờ suối.
Chợt nhớ tới miếng ngọc bội lúc nãy, Khương Bội Dao nói: “A Yến, nhân lúc này đang rảnh, anh xem thử bên trong miếng ngọc bội kia rốt cuộc có phải là không gian không. Nếu đúng như em nghĩ thì đưa cho An An, cái không gian kia của cậu ấy chỉ có thể chứa đồ, bản thân cậu ấy không vào được. Nếu đồ trong ngọc bội có thể làm không gian của cậu ấy thăng cấp, có phải là người cũng có thể vào được không?”
Khương Bội Dao nhìn Giản An đang rửa mặt bên suối, liền muốn nâng cấp không gian cho cậu ấy, như vậy cậu ấy có thể rửa mặt đ.á.n.h răng ngay trong không gian, không cần phải bưng đồ đi xa như vậy nữa. Sau này nếu bọn họ không ở cùng nhau, cho dù là ở nơi hoang dã cậu ấy cũng có chỗ trú ẩn.
“Được.”
Thanh Yến giữ lại thứ này chính là có tính toán cho Giản An, bởi vì ba người bọn họ đều không dùng đến. Thật ra trong tiểu thế giới của hắn có rất nhiều loại không gian kiểu này, nhưng cũng không cách nào dung hợp với cái không gian kia của Giản An.
Nhưng miếng ngọc bội này thì khác, hắn cảm nhận được sự tồn tại của bí cảnh. Nếu đem tiểu thiên địa trong bí cảnh dung nhập vào không gian của Giản An, chắc chắn không gian kia có thể thăng cấp thành không gian trồng trọt.
Hắn kéo Khương Bội Dao ngồi xuống ghế, lấy ngọc bội ra vừa chuẩn bị dùng thần thức xác nhận một lần thì Thụy Uyên không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng bọn họ: “Ái chà, kiếm đâu ra thế, phẩm tướng không tồi nha.”
“Nhị thúc, chú biết đây là cái gì không?” Khương Bội Dao vừa nghe hắn nói liền biết Thụy Uyên biết lai lịch thứ này.
Thanh Yến cũng xoay người nhìn chằm chằm hắn, ý bảo hắn nói tiếp.
Thụy Uyên cũng không úp mở, nhìn Thanh Yến nói: “Ngươi đoán không sai, bên trong có một bí cảnh. Bí cảnh cũng xác thật có một phương tiểu thiên địa linh khí mười phần, cũng chính là không gian trồng trọt như lời Dao Dao nói. Ta xem cái bí cảnh này đã thật lâu không được mở ra. Muốn lấy đồ bên trong thì phải mở nó ra trước, đến lúc đó mới có thể tách bí cảnh và không gian ra.”
“Vậy chúng ta tách chúng ra, bí cảnh có sập không?” Khương Bội Dao khó hiểu hỏi.
Cô nhớ mình từng xem phim tiên hiệp, mấy đệ t.ử tông môn đi bí cảnh rèn luyện, lấy được đồ tốt xong là bí cảnh sập luôn.
“Sẽ không sập đâu, bản thân bí cảnh chính là một phương tiểu thiên địa, bảo bối bên trong còn nhiều lắm đấy.”
Khương Bội Dao nghe hắn nói xong tuy không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu.
Nghĩ nghĩ, Khương Bội Dao lại mở miệng hỏi: “Vậy làm sao để mở bí cảnh này ra?”
“Thanh Yến nhà cháu một giây là mở được mà, nó không nói với cháu sao?” Thụy Uyên không thể tin nổi nhìn về phía Thanh Yến.
Không phải chứ, cái này mà ngươi cũng không nói với vợ mình à?
Thanh Yến nhìn biểu tình của hắn liền biết trong đầu hắn nghĩ gì, tức giận nói: “Ta đây không phải vừa định xem thì ông từ phía sau chui ra sao? Ta phát hiện dạo này ông rất biết chọn thời gian đấy.”
Thụy Uyên trợn trắng mắt, là do chính hắn không cảnh giác còn trách ngược lại mình.
“Mọi người đang nói gì thế? Bí cảnh gì cơ?” Giản An rửa mặt xong nghe thấy bọn họ thảo luận bí cảnh gì đó, tò mò không chịu được liền chạy nhanh lại gần.
Thấy Giản An sán lại, Khương Bội Dao kích động nói với cậu: “An An, bọn tớ hình như tìm được cách giúp không gian của cậu thăng cấp rồi.”
“Thật sao? Thật sao? Ý cậu là không gian của tớ cũng có thể thăng cấp thành loại người vào được á?”
