Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 32
Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:34
Mọi người dọn dẹp đơn giản, ăn chút bánh quy và điểm tâm mang theo rồi chuẩn bị nghỉ ngơi. Rốt cuộc ngồi xe mấy ngày trời, ai nấy đều mệt mỏi rã rời, chờ nghỉ ngơi lại sức, ngày mai sẽ dọn dẹp kỹ càng hơn.
Thật ra trong phòng cũng chẳng có đồ đạc gì, chỉ có một cái giường lò, cũng chẳng có gì để dọn, chỉ cần lấy nước lau qua giường lò rồi trải chăn lên là được.
Rửa mặt qua loa, Khương Bội Dao nằm vật xuống giường lò, toàn thân đau nhức, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt không dám xoay người.
Quá mệt, chẳng mấy chốc cô đã ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau.
Ngoài cửa vang lên tiếng gọi, Khương Bội Dao cầm đồng hồ xem, đã hơn 10 giờ sáng. Cô đứng dậy, nói vọng ra ngoài: “Chờ một chút, ra ngay đây.”
Khương Bội Dao mặc quần áo chỉnh tề, mở cửa, chỉ thấy Khương Diên đứng đó, bên cạnh còn có hai cái sọt tre lớn, bên trong đựng đủ loại rau củ: khoai tây, cải thìa, cải trắng, củ cải.
“Thanh niên trí thức Khương, tôi mang rau tới cho cô. Mẹ tôi biết cô mới đến, chắc chắn chưa kịp đi đổi rau, nên bảo tôi mang chút qua.” Khương Diên ngượng ngùng gãi đầu.
“Ôi, thế này ngại quá, nhiều rau thế này, thím khách sáo quá.” Khương Bội Dao xoay người vào phòng, cầm 1 đồng ra đưa cho Khương Diên.
Khương Diên sống c.h.ế.t không nhận, bảo đây là chuyên môn mang cho cô, không lấy tiền, cũng chẳng phải đồ đáng giá gì, trong thôn nhà nào cũng trồng được.
Khương Bội Dao đành phải cất tiền đi, ngượng ngùng nói: “Thật ngại quá, còn phiền đồng chí Khương đi một chuyến. Đồng chí Khương, về nhà thay tôi cảm ơn thím nhé, chờ tôi thu dọn ổn thỏa xong sẽ đến nhà cảm ơn thím sau.” Khương Bội Dao biết đây là Đại đội trưởng cảm ơn chuyện mấy cái bánh bao hôm trước.
Mới cho người mang hai sọt rau lớn thế này tới. Khương Bội Dao cũng không từ chối nhiều nữa, trực tiếp nhận lấy và cảm ơn. Rốt cuộc lạ nước lạ cái, thật sự chưa biết nhà ai có thể đổi rau.
Tuy rằng trong không gian chất đầy đồ ăn, nhưng chưa có đường đi nước bước rõ ràng, cũng không tiện lấy ra. Hai sọt rau này coi như giải quyết vấn đề cấp bách trước mắt.
Chờ sắm sửa đủ đồ đạc trong nhà, đến lúc đó có thể mang quà đến nhà Đại đội trưởng một chuyến. Quan hệ tốt với thím nhà Đại đội trưởng cũng là điều cần thiết, biết đâu có thể thâm nhập vào nội bộ.
Mấy bà thím trong thôn tin tức là linh thông nhất, chuyện đông gia dài tây gia ngắn, tuyệt đối biết rõ ràng nhất. Mình vừa đến tộc địa, chuyện cần hỏi thăm còn nhiều lắm.
Lại lần nữa cảm thấy may mắn, nhà của Điểm Thanh niên trí thức là nhà địa chủ cũ, khá rộng rãi, đều là nhà ngói gạch xanh khang trang. Đỡ tốn bao nhiêu việc, bằng không còn phải xây lại, cũng không biết phải đợi đến bao giờ, lỡ dở bao nhiêu việc. Mình người mang bí mật, ở giường chung tập thể chắc chắn là không tiện.
“Không cần khách khí, rau đưa đến rồi, vậy thanh niên trí thức Khương, tôi về trước đây.” Khương Diên nói xong liền xoay người đi ra cửa sau Điểm Thanh niên trí thức.
Liễu Vân Xuyên ở bên cạnh nghe thấy tiếng động, mở cửa đi ra, nhìn thấy hai sọt rau trước cửa phòng Khương Bội Dao, lúc này mới nhớ ra hắn không mang nồi, cũng không có rau.
Hắn liền mở miệng hỏi Khương Bội Dao: “Thanh niên trí thức Khương, cái kia... mấy ngày tới tôi có thể ăn chung với cô không? Tôi có thể góp tiền cũng có thể góp lương thực, bên tôi tạm thời không có nồi, cần đi trấn trên mua mới có thể nấu cơm.” Liễu Vân Xuyên ngượng ngùng nói.
Mấy người phòng bên cạnh nghe thấy Liễu Vân Xuyên hỏi chuyện ăn chung, bọn họ cũng sôi nổi mở cửa đi ra.
Tại sao bọn họ lại tích cực như vậy? Bởi vì bọn họ cũng phát hiện ra vấn đề không có nồi. Bọn họ đứng thành một hàng, vẻ mặt đầy mong chờ nhìn Khương Bội Dao.
Khương Bội Dao đỡ trán, bất đắc dĩ gật đầu. Mấy thanh niên trí thức đi cùng này người cũng không tệ, không nhiều chuyện, không lục đục với nhau, cũng đều biết chừng mực. Quan trọng nhất là không thiếu tiền, nên sẽ không vì chút chuyện nhỏ mà tính toán chi li.
Ngay cả Tề Như Nguyệt ban đầu nói chuyện chua ngoa, mỉa mai cũng không kiếm chuyện, làm gì cũng theo số đông, nói cũng không nhiều lắm. Có khả năng chỉ là người tương đối mẫn cảm, đối với người mình ghen ghét thì muốn khắc nghiệt vài câu.
Hiện tại không làm trò, nhìn cũng giống người bình thường, chỉ c.ầ.n s.au này không gây sự là được, mọi người đều có thể sống hòa thuận.
Nhìn chung cái đội ngũ này không có gì để chê trách. Chỉ bằng mấy điểm này, Khương Bội Dao vẫn rất vui lòng tạm thời ăn chung với bọn họ.
“Vậy chúng ta nói trước nhé, tôi không phụ trách nấu cơm đâu. Đến giờ cơm mọi người thay phiên nhau, phân công làm một trận. Sau này đi làm, ai về sớm thì nấu cơm, không nấu cơm thì cũng đừng nhàn rỗi, đi nhặt củi, xách nước, rửa bát, làm tốt công tác hậu cần. Như vậy công bằng với tất cả mọi người.
Có chuyện gì chúng ta cứ nói thẳng ra, cùng nhau giải quyết, đừng giấu trong lòng không nói đến lúc đó lại mâu thuẫn.” Khương Bội Dao tiêm phòng trước, sợ đến lúc đó mọi người vì chuyện nấu cơm rửa bát và mấy việc vặt vãnh mà tích tiểu thành đại, gây mâu thuẫn tổn thương hòa khí.
Mọi người gật đầu. Ăn chung mọi người cũng không nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi của người khác, phân công rõ ràng như vậy có gì nói thẳng cũng đỡ bao nhiêu việc.
Giải quyết xong vấn đề ăn uống, một đám người ai về phòng nấy rửa mặt, chuẩn bị đi Đại đội bộ làm thủ tục thuê nhà, tiện thể lĩnh lương thực trợ cấp, sau đó đi xem đồ nội thất.
Tập hợp xong, cùng nhau đi đến Đại đội bộ. Đi trên đường, các chú các thím đang làm việc ngoài ruộng đều ngẩng đầu nhìn bọn họ, nhỏ giọng xì xào gì đó. Tuy không phải lần đầu tiên có thanh niên trí thức tới, nhưng vẫn không ngăn được sự tò mò của mọi người, mấy người bị nhìn đến mức có chút không tự nhiên.
Đại đội trưởng Khương Kiến Quốc thấy mọi người đều nhìn về phía này, liền giơ tay quát: “Việc làm xong chưa? Không muốn lấy công điểm à? Cơm trưa cũng không muốn ăn à? Tôi thấy cứ đứng đấy mà nhìn đi.”
Khương Kiến Quốc vừa quát, mọi người lập tức cúi đầu cắm cúi làm việc. Ai cũng không muốn vì mấy thanh niên trí thức mà ảnh hưởng đến công điểm của mình.
