Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 64

Cập nhật lúc: 01/04/2026 05:40

"Không cần đâu chú Khương, còn thừa không ít, chờ ăn xong rồi cháu lại tìm chú đổi." Khương Bội Dao nói.

"Cháu khách khí cái gì, lại không phải thứ gì quý giá. Lần trước cái sọt nhìn to nhưng bên trong không được mấy thứ, cải trắng chiếm hết chỗ rồi. Lần này ta bảo thằng bé đưa cho cháu nhiều thêm mấy sọt. Ta xem tiểu t.ử này mấy ngày nay đều ăn cơm ở chỗ cháu, nó sức ăn lớn tốn lương thực, ta cứ bảo nó đưa rau qua trước."

Khương Kiến Quốc trong lòng thật là vô cùng cảm tạ Khương Bội Dao. Nếu không phải Khương Bội Dao nguyện ý mang theo Khương Diên, Khương Diên sao có thể kiếm được nhiều tiền như vậy. Hắn cả đời này cũng chưa từng thấy qua nhiều tiền cùng đồ tốt như thế.

"Đúng rồi, vừa rồi không phải muốn thuê nhà sao? Đi thôi, chú đưa các cháu đi Đại đội bộ mở giấy tờ." Khương Kiến Quốc nói xong chắp tay sau lưng dẫn đầu ra cửa.

Khương Bội Dao xách theo đồ vật chào thím Lan Hương rồi mang theo Thanh Yến đi theo Khương Kiến Quốc đến Đại đội bộ.

Giao tiền ký biên lai xong, hai người lại đi nhà Khương Quốc Phúc đặt làm đồ nội thất, rồi mới trở về điểm thanh niên trí thức. Lúc này mọi người đều đã lên núi nhặt hạt dẻ, trong viện trống rỗng. Thanh Yến chọn căn phòng đối diện Khương Bội Dao. Khương Bội Dao giúp Thanh Yến lau chùi giường đất rồi trải chiếu lên, lại từ không gian lấy ra chăn sạch sẽ trải lên giường, còn lại thì chờ đồ nội thất đóng xong sẽ thu dọn tiếp.

Thu dọn xong xuôi, hai người ngồi ở trên giường đất nghỉ ngơi một lát, liền đi ra ngoài lấy hai cái sọt cùng hai cái bao tải, cùng nhau hướng rừng hạt dẻ đi đến.

Trên đường Thanh Yến hỏi Khương Bội Dao: "Dao Dao, cô ở đây mỗi ngày đều bận rộn như vậy sao? Lên núi nhặt mấy thứ hạt dẻ này đều là để dành mùa đông ăn à?"

"Cũng tạm, đây là ngày nghỉ mọi người đều bận rộn việc riêng. Chờ thêm mấy ngày nữa thu hoạch vụ thu anh nhìn xem, lúc đó mới gọi là bận. Nhặt mấy thứ hạt dẻ này là chuẩn bị đem bán, lần giao dịch sau hẳn là sắp tới rồi, đến lúc đó anh đi theo xem thử." Khương Bội Dao giải thích công dụng của hạt dẻ cho Thanh Yến.

"Hiện tại không phải không cho phép tư nhân mua bán sao? Các cô sao còn nhặt nhiều như vậy để bán?" Thanh Yến có chút nghi hoặc.

"Hiện tại có chợ đen, chợ đen thu mua, đều là ngầm bán cho bọn họ. Hiện tại niên đại này thiếu lương thực, cho dù bên trên biết có chợ đen cũng sẽ mở một con mắt nhắm một con mắt, tổng không thể để dân chúng c.h.ế.t đói được." Thanh Yến hiểu rõ gật gật đầu.

Hai người vừa đi vừa thu hái chút nấm quen thuộc, nhìn đến gà rừng cùng thỏ hoang cũng thu vào không gian nuôi. Dọc theo đường đi cô giảng giải cho Thanh Yến loại nào ăn được loại nào không, hai người đi cũng nhanh, dùng 30 phút liền đến rừng hạt dẻ.

Đến gần vừa thấy, mọi người phân công rõ ràng làm việc khí thế ngất trời, người bóc người nhặt. Chào hỏi mọi người xong liền gia nhập đội ngũ nhặt hạt dẻ.

Người đông làm việc cũng nhanh, trời mới tối thì hạt dẻ gõ xuống cũng đều nhặt không sai biệt lắm. Phân đội nhỏ bóc hạt dẻ cũng đem đống phía trước bóc xong rồi, chỗ còn lại tính toán mang về lại bóc, quá muộn rồi, trong núi không lộ, đẩy xe đẩy cũng không dễ đi.

Mọi người đem hạt dẻ đã bóc xong buộc c.h.ặ.t để xuống dưới, loại còn nguyên vỏ đặt ở mặt trên, chất đầy ắp. Một đám người đẩy xe đẩy mênh m.ô.n.g cuồn cuộn xuống núi.

Tới chân núi trời đã hoàn toàn tối đen, cũng không cần nhọc lòng chuyện tránh người, trực tiếp đẩy xe vào sân.

Cất đồ tốt xong mọi người đều đơn giản rửa mặt một chút. Tề Như Nguyệt cùng Tề Uyển liền vào phòng bếp chuẩn bị cơm chiều, những người còn lại thì hợp lực đem hạt dẻ còn vỏ đổ ra đất, dọn ghế ra tăng ca bóc tiếp.

Khương Bội Dao vừa bóc hạt dẻ vừa hỏi Thanh Yến: "Anh, hôm nay còn quen không? Có mệt hay không?"

"Cũng được, không mệt, còn rất thú vị. Ngày hôm nay trôi qua cũng rất phong phú." Thanh Yến cười nhìn Khương Bội Dao nói.

"Vậy là tốt rồi. Chờ lô hàng này xuất đi tôi đưa anh đi trấn trên dạo, anh xem có cái gì cần mua không. Qua hai ngày nữa liền chính thức bắt đầu thu hoạch vụ thu, khi đó tôi liền không có thời gian ra khỏi thôn, muốn đi ra ngoài lại phải chờ một tháng nữa." Thanh Yến nghe Khương Bội Dao nói như vậy liền gật gật đầu nói được.

Thanh Yến vừa vặn cũng muốn đi ra ngoài dạo, hắn đối với thời đại này tràn ngập tò mò. Hai ngày nay ở trong thôn nhìn người dân trên người mặc quần áo đều là mụn vá, tuy rằng nghèo chút nhưng nụ cười trên mặt lại phi thường lây lan, là giản dị và tích cực hướng về phía trước như vậy, đối với cuộc sống tương lai cũng là tràn ngập hy vọng.

Hỏi xong Thanh Yến lại nhìn sang Liễu Vân Xuyên hỏi: "Vân Xuyên, chúng ta hiện tại nhặt được bao nhiêu hạt dẻ rồi? Hôm nay xem trong rừng cũng không còn mấy cây, hay là tối mai đem lô này xuất đi, còn lại chúng ta giữ lại tự mình ăn, lúc trú đông cũng có cái ăn vặt."

Liễu Vân Xuyên suy nghĩ một chút nói: "Không tính chỗ chúng ta hôm nay bóc, đại khái có khoảng hai ngàn cân. Hơn nữa hôm nay nữa thì có khoảng 3500-3600 cân, vậy xuất đi thôi, cũng không ít. Chỗ còn lại thì giữ lại chúng ta tự mình ăn. Chờ thu hoạch vụ thu kết thúc chúng ta lại từ từ đi hái. Ngày mai đi hái nốt mấy cây hồng kia, buổi tối cùng nhau xuất hàng, như vậy mọi người đều còn có thể nghỉ ngơi một chút."

"Được, cây hồng không có mấy cây, không cần dùng đến một buổi sáng là có thể hái xong. Buổi chiều cũng không có việc gì, vừa vặn đều có thể nghỉ ngơi một chút. Buổi tối lúc xuất hàng mọi người cũng đều có thể có trạng thái tốt. Ngày mai đi trong núi xem có thể săn được con mồi gì trở về cho mọi người tẩm bổ không, thu hoạch vụ thu vẫn là phải ăn chút đồ tốt."

Khương Bội Dao cảm thấy sắp xếp như vậy rất hợp lý. Tổng cộng liền ba ngày nghỉ, nếu đều dùng để làm việc thì lúc xuất hàng khẳng định phải vào buổi tối trước ngày thu hoạch vụ thu một ngày. Thời gian xuất hàng tương đối muộn, lại yêu cầu đi bộ, ngày hôm sau lại phải bắt đầu xuống ruộng làm việc, mọi người căn bản là nghỉ ngơi không tốt.

Không bằng trực tiếp sớm hơn một ngày đem hàng xuất đi, mọi người cũng đều có thể an tâm nghỉ ngơi một ngày.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Niên Đại Tủ Quần Áo Của Tôi Thông Đến Thập Niên 70 - Chương 64: Chương 64 | MonkeyD