Niên Đại Văn: Pháo Hôi Nhặt Được Pháo Hôi Làm Chồng - Chương 159
Cập nhật lúc: 10/01/2026 08:19
Chu Tĩnh Cương đã về rồi, chuyện của Thiết Đản cô cũng giao cho anh trông nom. Đợi đến khi cô bận rộn đến nửa đêm mới về nhà thì phát hiện anh vẫn chưa ngủ.
"Về rồi à?" Cô mở cửa vào nhà liền thấy Chu Tĩnh Cương đang ngồi ở phòng khách, thấy cô về anh đứng dậy bước tới.
Anh thuận tay đón lấy chiếc túi xách của cô, cô cũng rất tự nhiên đưa túi cho anh. Hai người họ tự nhiên, thân thuộc và ăn ý đến mức nếu ai không biết chắc tưởng họ là vợ chồng già rồi ấy chứ.
"Sao anh vẫn chưa ngủ? Em chẳng phải đã nói rồi sao, không cần đợi em mà?" Cô vừa đi vào vừa hỏi, anh rót một cốc nước đưa cho cô, cô đón lấy uống cạn sạch, nhiệt độ nước vừa vặn thoải mái.
"Chiều nay anh qua bệnh viện rồi, nhóm Khương Khai Sướng dùng t.h.u.ố.c của em đều phục hồi rất tốt. Anh nghe viện trưởng Đường nói em lại vào phòng thí nghiệm, thế nào rồi? Có kết quả chưa?"
Vẻ mặt anh đầy sự quan tâm hỏi han. Nhìn cô bận rộn mỗi ngày như vậy, anh cũng xót xa.
"Cũng hòm hòm rồi. Còn thiếu hai vị t.h.u.ố.c nữa thôi."
Cô ngồi xuống ghế, xoay xoay cái cổ. Vì quá mệt nên cả người đều cứng nhắc lại.
"Mệt rồi đúng không, để anh bóp vai cho." Anh nói rồi bước tới, anh đang thăm dò, mà cô thì thực sự mệt, mệt đến mức hai vai đau nhức nên cô không từ chối.
Chu Tĩnh Cương xoa bóp vai cho cô để làm giãn gân cốt, cảm giác thoải mái khiến cô nheo mắt lại và ngáp một cái rõ dài.
"Thôi không cần bóp nữa đâu, em đi tắm rồi đi ngủ, anh cũng mau đi ngủ đi."
Anh thu tay lại, cô cầm túi xách đứng dậy định về phòng lấy quần áo, anh bước theo hai bước gọi cô lại: "Tiểu Đào, em... em thấy anh thế nào?"
Cô vừa ngáp xong, không nghe rõ lời anh nói, quay đầu nhìn anh hỏi: "Anh nói gì cơ?"
Vừa mới ngáp nên mắt cô còn rưng rưng nước, vì quá mệt nên trong mắt còn có cả những tia m.á.u, trông mắt đỏ hoe.
Chương 092
Chu Tĩnh Cương thấy cô mệt đến mức này thì trong lòng xót xa vô cùng, anh do dự một chút rồi không nói những lời kia nữa.
Thay vào đó anh giục: "Em mau đi rửa ráy rồi nghỉ ngơi đi, đừng để mệt hỏng người."
"Vâng, anh cũng ngủ sớm đi nhé." Cô lại ngáp thêm cái nữa.
Lúc này cô mệt đến mức đầu óc cũng hơi chậm chạp rồi, tất nhiên cũng là vì ở trước mặt Chu Tĩnh Cương cô được thả lỏng, hạ thấp cảnh giác nên phản ứng mới hơi chậm.
Con người ta ở bên cạnh người mình tin tưởng thì luôn luôn được thả lỏng nhất. Sự thả lỏng này của cô đã đủ chứng minh niềm tin cô dành cho anh.
Liễu Tiên Dao thực sự mệt không chịu nổi nữa rồi, cô vừa ngáp vừa về phòng lấy quần áo rồi đi tắm. Đến phòng vệ sinh mới phát hiện Chu Tĩnh Cương đã giúp cô pha sẵn nước rồi.
"Nước pha xong rồi, em mau tắm đi." Anh thấy cô liền nói.
"Vâng." Cô mơ màng bước vào phòng vệ sinh.
Đóng cửa, cởi đồ, tắm rửa. Sau khi rửa mặt xong cô mới tỉnh táo hơn một chút, đầu óc cũng bắt đầu hoạt động trở lại.
Tay chạm vào nước với nhiệt độ hơi ấm nóng, nghĩ đến nước này là do anh pha cho mình, lòng cô dâng lên một cảm xúc phức tạp, có chút cảm động.
Chu Tĩnh Cương quả thực đã chăm sóc cho hai cô cháu cô vô cùng chu đáo, đặc biệt là với cô.
Đến cả nhiệt độ nước tắm của cô mà anh cũng pha vừa vặn đến thế, sự tỉ mỉ này khiến cô không khỏi động lòng.
"Người này cũng thật là." Cô khẽ tự lẩm bẩm một mình.
Tâm thái của cô cũng dần thay đổi trong sự chăm sóc tỉ mỉ ngày qua ngày như vậy, chỉ là chính cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ.
Có những chuyện là người trong cuộc thì u mê.
Cô tắm xong đi ra, phát hiện anh vẫn đang ngồi ở phòng khách.
"Sao anh vẫn chưa ngủ?" Cô kinh ngạc hỏi, "Anh còn chuyện gì nữa à?"
"Không... không có gì. Chỉ là muốn hỏi em sáng mai muốn ăn gì, anh ra nhà bếp mua về cho." Anh hơi hoảng hốt, nhưng nhanh ch.óng trấn tĩnh lại nói.
Cô chẳng cần suy nghĩ gì mà bảo ngay: "Bánh bao hay màn thầu đều được ạ, anh cứ xem có gì thì mua nấy, có gì ăn nấy thôi." Hiện giờ đất nước vật tư khan hiếm, có cái ăn là tốt rồi, cô không kén chọn.
Gặp món gì không thích hay không ăn được thì cô không ăn là được.
Anh gật đầu bảo: "Được, anh biết rồi. Em mau đi nghỉ đi."
Trong lòng anh lại thầm nghĩ: Ngày mai xem có thể nhờ bác Hồ luộc cho Tiểu Đào quả trứng để bồi bổ sức khỏe không.
Cô cũng nói: "Anh cũng thế, ngủ sớm đi, thức khuya không tốt cho sức khỏe đâu, sau này cứ ngủ sớm đi đừng đợi em."
Nói xong cô sực nhớ ra điều gì, bảo: "Anh đợi một lát."
Nói rồi cô vào phòng, anh nhìn theo bóng lưng cô. Cô nhanh ch.óng quay ra, trên tay cầm một cái lọ nhỏ bằng quả trứng gà.
Cô đưa lọ t.h.u.ố.c cho anh: "Đây là t.h.u.ố.c hỗ trợ giấc ngủ, sau khi thức khuya thì uống một viên rồi ngủ, sẽ có lợi cho cơ thể. Lát nữa anh uống một viên rồi hãy ngủ nhé."
Chu Tĩnh Cương không ngờ cô bảo anh đợi một lát là để lấy t.h.u.ố.c cho mình. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên, ánh mắt lộ rõ vẻ vui sướng.
"Cảm ơn em." Anh đưa tay đón lọ t.h.u.ố.c, vô tình chạm vào tay cô, thế là bàn tay cô bị anh nắm trọn lấy.
Chu Tĩnh Cương cao lớn vạm vỡ, bàn tay rộng ngón tay thon dài. Bàn tay to lớn đó bao trọn lấy toàn bộ bàn tay của cô.
"Bảo anh lấy t.h.u.ố.c chứ có bảo anh lấy tay em đâu." Cô đột nhiên buông ra một câu như vậy, làm anh giật mình rụt tay lại, lọ t.h.u.ố.c suýt thì rơi xuống đất.
Cả hai đều phản ứng cực nhanh, cô chộp lấy lọ t.h.u.ố.c, anh thì lại nắm lấy tay cô.
Hai người nhìn vào bàn tay của nhau, cô ngẩng lên nhìn anh, anh cũng nhìn cô, bốn mắt giao nhau.
Cô đưa tay ra nói: "Uống t.h.u.ố.c rồi ngủ nhanh đi."
Nói xong cô quay người vào phòng, đóng cửa lại.
Chu Tĩnh Cương nắm lọ t.h.u.ố.c trong tay, cười hớn hở như một kẻ ngốc.
Một kẻ ngốc biết nghe lời. Anh uống một viên t.h.u.ố.c, rồi tắt đèn về phòng ngủ. Anh cứ ngỡ mình sẽ vì vui sướng mà mất ngủ, kết quả là vừa nằm xuống chưa đầy một phút đã chìm vào giấc ngủ sâu.
