Niên Đại Văn: Pháo Hôi Nhặt Được Pháo Hôi Làm Chồng - Chương 166
Cập nhật lúc: 10/01/2026 08:21
Liễu Tiên Dao vừa nói vừa khoác gùi lên vai, chuẩn bị cùng Thiết Đản ra về.
"Dù là, dù là vì lý do gì đi nữa, nhưng vẫn cảm ơn hai người."
Hai cô cháu mở cửa bước ra, giáo sư Hàn nói với theo.
Liễu Tiên Dao ngoảnh lại nhìn họ rồi nói:
"Đất nước chúng ta đang 'dò đá qua sông', trong lúc đó khó tránh khỏi có những lúc bước không vững mà ngã xuống nước, chúng ta phải cho đất nước thêm thời gian, rồi đất nước sẽ thuận lợi sang được bờ bên kia thôi. Mọi người đừng nản lòng."
"Màn đêm trước khi bình minh tuy có dài một chút, nhưng bình minh rốt cuộc rồi cũng sẽ tới thôi. Mọi người phải kiên trì." Họ đều là nhân tài, là những công thần có công với đất nước và nhân dân, Liễu Tiên Dao hy vọng họ có thể vượt qua đêm dài, đợi được đến ngày bình minh.
Bản thân cô cũng yêu tổ quốc mình, hy vọng có thể bảo vệ được nhiều nhân tài hơn cho tổ quốc.
Liễu Tiên Dao nói xong liền cùng Thiết Đản bước vào màn đêm rời đi.
Sau khi hai cô cháu đi rồi, bốn người nhìn đống đồ đạc họ để lại mà im lặng hồi lâu.
"Chúng ta còn chưa giới thiệu mình là ai mà? Nhìn bộ dạng của họ giống như đã biết chúng ta là ai rồi vậy?"
Cụ ông họ Miêu đột nhiên lên tiếng, trong lòng ông đầy nghi hoặc. Vừa dứt lời, ông đột nhiên ho lên dữ dội.
"Lão Miêu, ông sao thế?" Giáo sư Hàn vội vàng vỗ lưng cho lão Miêu, giáo sư Vân thì vội vàng rót nước.
Sau khi lão Miêu uống nước xong, sắc mặt đỏ bừng. Giáo sư Hàn sờ trán lão Miêu một cái, bị nhiệt độ nóng hổi làm cho giật mình: "Trời đất ơi. Lão Miêu, ông lại phát sốt rồi."
"Tiểu Lê, cậu mau đi gọi bác sĩ Liễu quay lại cứu lão Miêu đi." Giáo sư Hàn nói với người đàn ông trung niên.
"Thuốc, lúc nãy bác sĩ Liễu có nói rồi." Tiểu Lê sực nhớ ra, vội vàng tìm t.h.u.ố.c. Anh nhanh ch.óng tìm thấy t.h.u.ố.c hạ sốt trong mấy lọ t.h.u.ố.c.
"Ở đây có t.h.u.ố.c hạ sốt, mau cho lão Miêu uống đi." Tiểu Lê mang t.h.u.ố.c tới, ba người vội vàng cho lão Miêu uống t.h.u.ố.c.
Sau khi lão Miêu uống xong, ba người cứ nhìn chằm chằm vào ông.
"Lão Miêu, ông cảm thấy thế nào rồi?" Giáo sư Hàn hỏi, khiến lão Miêu không nhịn được mà bật cười.
"Đây có phải linh đan diệu d.ư.ợ.c đâu mà có thể thấy hiệu quả nhanh đến thế được. Khụ khụ..." Nói rồi ông lại không nhịn được mà ho lên, có lẽ do lúc nãy ho đã thông rồi nên giờ không còn ho dữ dội như trước nữa. Hoặc có lẽ là vì nguyên nhân khác.
Giáo sư Hàn nhìn lão Miêu, lo lắng nói: "Sớm biết thế lúc nãy đã nhờ bác sĩ Liễu bắt mạch xem giúp ông rồi. Trước đó nghe trưởng thôn nói y thuật của bác sĩ Liễu rất giỏi, nếu cô ấy bằng lòng chữa trị cho ông, biết đâu có thể chữa khỏi bệnh cho ông đấy."
"Đều tại lũ súc sinh đó. Lũ Hồng Vệ Binh lợn ch.ó không bằng đó, đều là do chúng hại chúng ta thê t.h.ả.m thế này." Tiểu Lê hằn học nói.
Lão Miêu lúc bị Hồng Vệ Binh đấu tố đã bị đ.á.n.h bị thương, cộng thêm bị lạnh và các nguyên nhân khác nên lão Miêu sốt cao không dứt. Lúc bị đưa tới thôn Đào Diệp ông đã sốt đến ngất lịm đi rồi. May mà nhà trưởng thôn có sẵn t.h.u.ố.c do Liễu Tiên Dao để lại, trưởng thôn đã mang t.h.u.ố.c tới cho lão Miêu uống nên mới cứu được ông.
Tất nhiên chuyện này Liễu Tiên Dao không hề hay biết.
"Lúc nãy bác sĩ Liễu nói t.h.u.ố.c này chúng ta có thể dùng tới, sao cô ấy lại biết những thứ t.h.u.ố.c này chúng ta sẽ dùng tới nhỉ?" Giáo sư Vân là phụ nữ nên tâm tư tỉ mỉ hơn. Bà nhớ lại những lời Liễu Tiên Dao đã nói.
Nghe lời giáo sư Vân, mấy người nhìn nhau đầy ẩn ý.
"Còn những lời cô ấy nói đó là có ý gì?" Tiểu Lê cũng hỏi thêm.
Giáo sư Hàn và lão Miêu nhìn nhau, giáo sư Hàn nói: "Bác sĩ Liễu này đúng là một người gan dạ."
Dám làm dám nói.
Lão Miêu nói: "Chỉ cần họ không làm gì bất lợi cho chúng ta, chuyện qua lại giữa chúng ta mọi người đều không được nói ra ngoài. Hy vọng lời cô ấy nói là thật, có cô ấy chăm sóc thì những ngày tháng của chúng ta ở đây cũng sẽ dễ thở hơn một chút."
Lão Miêu nói rồi đưa tay xoa đầu đứa cháu đang ngủ trên giường, ông lại nói tiếp: "Tiểu Miêu còn nhỏ, tôi phải nghĩ cho nó."
Hóa ra đứa trẻ đó là cháu trai của lão Miêu.
Chương 096
Lão Miêu nói: "Chỉ cần họ không làm gì bất lợi cho chúng ta, chúng ta có thể qua lại riêng với họ. Có điều chuyện qua lại giữa chúng ta mọi người đều không được nói ra ngoài, nếu không đến lúc đó gặp họa sẽ không chỉ có họ, mà chúng ta sẽ còn thê t.h.ả.m hơn."
Lão Miêu nói xong liền nhìn sang ba người kia với vẻ mặt nghiêm nghị, cả ba người cũng đều mang vẻ mặt nghiêm túc.
Giáo sư Hàn nói: "Lão Miêu nói đúng đấy, chúng ta phải thận trọng. Chúng ta đều đã có tuổi rồi, không chịu nổi thêm sóng gió nữa đâu. Bây giờ tôi cũng chẳng mong cầu gì khác, chỉ cầu được tự bảo vệ mình thôi."
Giáo sư Hàn nắm lấy tay giáo sư Vân nói, hai người nhìn nhau trì mến.
Giáo sư Vân nhìn giáo sư Hàn nói: "Lão Hàn, có em ở bên anh mà."
Đôi vợ chồng già nhìn nhau mỉm cười. Hai vợ chồng đã cùng nhau đi qua bao nhiêu sóng gió gian khổ, lúc ở nước ngoài lại càng nhiều lần cận kề cái c.h.ế.t, họ chưa bao giờ sợ hãi cả. Chỉ cần hai vợ chồng được ở bên nhau, dù gian nan đến mấy họ cũng không sợ.
Tiểu Lê thở dài một tiếng nói: "Hy vọng lời cô ấy nói là thật, nếu có được sự chăm sóc của cô ấy thì những ngày tháng của chúng ta ở đây cũng sẽ dễ thở hơn một chút."
"Tôi cũng nghĩ như vậy."
Lão Miêu nói rồi đưa tay xoa đầu đứa cháu đang ngủ trên giường, ông lại nói tiếp: "Tiểu Miêu còn nhỏ, tôi làm ông nội đã liên lụy đến nó, tôi phải nghĩ cho nó. Tôi già rồi, chỉ mong Tiểu Miêu nó có thể bình an lớn lên thôi."
Hóa ra đứa trẻ đó là cháu trai của lão Miêu.
"Chúng ta có thể thử xem sao." Giáo sư Vân nói.
Giáo sư Hàn lập tức phụ họa: "Tôi đồng ý."
Tiểu Lê cũng nói: "Tôi cũng đồng ý."
Việc này bốn người đã quyết định như vậy.
"Thiết Đản nói có gà nướng, bây giờ chúng ta nếm thử xem sao. Gọi cả Tiểu Miêu dậy ăn cùng nữa." Tiểu Lê nói.
Kể từ sau khi bị người ta tố cáo và bị đấu tố, họ chưa từng được ăn một bữa no, nói gì đến chuyện được ăn thịt. Thậm chí cả giấc ngủ ngon cũng chưa từng có lần nào, chỉ sợ ngủ rồi là sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
"Phải phải phải, mau gọi Tiểu Miêu dậy, mọi người cùng ăn." Giáo sư Hàn nói.
Tiểu Miêu được gọi dậy, năm người cùng nhau ăn hai con gà nướng đất.
Liễu Tiên Dao và Thiết Đản cùng nhau quay về, sau khi về tới nhà Thiết Đản nôn nóng hỏi cô: "Cô ơi, chiều nay cô tìm thầy mới cho con, chính là họ ạ?"
