Niên Đại Văn: Pháo Hôi Nhặt Được Pháo Hôi Làm Chồng - Chương 169
Cập nhật lúc: 10/01/2026 08:21
Nếu ở những nơi này mà gặp phải phụ nữ đi một mình, hoặc là thanh niên trẻ tuổi, chúng sẽ vươn bàn tay tội ác ra ngay.
Tất nhiên ở trong thôn thì an toàn hơn ngoài ruộng lúa nhiều, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất. Dù sao trời cũng đã lạnh rồi, mấy hạt sạn kia đều không đi lêu lổng ở ngoài nữa mà đều đã về thôn hết rồi.
Liễu Tiên Dao xuất phát từ lòng tốt nên đã nhắc nhở Nguyễn Nhược Vân. Nguyễn Nhược Vân là một cô gái thông minh nên cô đã hiểu được lời của Liễu Tiên Dao.
"Cảm ơn bác sĩ Liễu nhiều lắm ạ, tôi sẽ chú ý ạ. Tôi xin phép về đây ạ." Nguyễn Nhược Vân xách t.h.u.ố.c đi ra ngoài.
Nguyễn Nhược Vân đi rồi, Liễu Tiên Dao lấy sổ sách ra ghi chép lại, nghe thấy tiếng của Nguyễn Nhược Vân vọng vào từ cửa.
"Ôi chao, tuyết rơi lớn quá rồi."
Nghe thấy tiếng Nguyễn Nhược Vân giẫm lên tuyết phát ra tiếng sột soạt, tiếng động xa dần.
Liễu Tiên Dao đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cô đứng dậy đi ra cửa nhìn ra ngoài, bên ngoài đã bắt đầu đổ tuyết lớn, trắng xóa cả một vùng.
Liễu Tiên Dao do dự một chút, cô tìm một chiếc ô giấy rồi che ô đi ra ngoài. Đến cửa cô nhìn thấy dấu chân của Nguyễn Nhược Vân trên mặt đất, cô liền đi theo.
Điểm thanh niên trí thức nằm ở phía đông bắc của thôn, khu đất xây nhà mà Nguyễn Nhược Vân và những người khác xin được nằm ngay cạnh điểm thanh niên trí thức, Nguyễn Nhược Vân đi về phía đó. Liễu Tiên Dao không thấy bóng dáng của Nguyễn Nhược Vân đâu nữa, cô liền rảo bước nhanh hơn.
"Á!" Đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu kinh hãi ngắn ngủi. Liễu Tiên Dao lập tức nhanh ch.óng chạy tới, cô vọt lên một cái, cả người bay v.út đi.
Tai nghe thấy trong tiếng tuyết rơi lẫn tiếng vùng vẫy, Liễu Tiên Dao lần theo tiếng động mà tới, phi thân đáp xuống nóc nhà, nhìn xuống dưới thì thấy Nguyễn Nhược Vân đang bị một gã đàn ông bịt miệng kéo đi. Đi về phía căn nhà cũ nát không có người ở gần rìa thôn.
Liễu Tiên Dao nhíu mày: Cái cô Nguyễn Nhược Vân này đúng là không nghe lời khuyên gì cả, thế mà lại đi đường tắt về. Nếu không phải cô cảm thấy có gì đó không ổn nên đi theo thì cuộc đời cô ấy chẳng phải sẽ bị hủy hoại sao, thậm chí có thể cả tính mạng cũng chẳng còn nữa.
Liễu Tiên Dao từ trên nóc nhà phi thân xuống, một cước đá bay gã đàn ông đó đi, Nguyễn Nhược Vân cũng ngã xuống đất. Gã đàn ông đó sau khi bị Liễu Tiên Dao đá bay thì lăn lộn mấy vòng trên mặt đất.
Liễu Tiên Dao vẫn chưa chắc chắn gã đàn ông đó là ai nên cô không ra tay quá nặng. Nếu là người trong thôn mà ra tay nặng quá xảy ra chuyện sẽ rước lấy rắc rối.
Liễu Tiên Dao không màng tới Nguyễn Nhược Vân, cô cầm ô đi về phía gã đàn ông đó: "To gan thật đấy, dám hành hung ở thôn Đào Diệp. Ngươi chán sống rồi."
Liễu Tiên Dao căm ghét nhất là lũ h.i.ế.p dâm.
"Ngươi là ai?" Gã đàn ông đó hỏi, gã ngồi xổm dưới đất, giọng nói run rẩy dường như đang sợ hãi.
Liễu Tiên Dao không trả lời, cô tiếp tục bước tới. Không trả lời vì không cần thiết phải trả lời, đợi cô bắt được người rồi giao cho trưởng thôn xử lý.
Ngay khi Liễu Tiên Dao tiến lại gần, gã đàn ông đó đột nhiên bốc một nắm tuyết ném về phía cô, Liễu Tiên Dao nhìn thấy ánh bạc cô liền lập tức lấy ô giấy che lại. Nghe thấy tiếng chạy bộ, biết gã đàn ông đó định chạy trốn, Liễu Tiên Dao định nâng ô đuổi theo bắt người thì phía sau truyền lại tiếng của Nguyễn Nhược Vân: "Cứu tôi với."
Giọng của Nguyễn Nhược Vân không bình thường, Liễu Tiên Dao dừng bước quay lại nhìn Nguyễn Nhược Vân.
Liễu Tiên Dao đỡ Nguyễn Nhược Vân đang ngã trên tuyết không dậy nổi lên, phát hiện cả người Nguyễn Nhược Vân mềm nhũn không chút sức lực, ngay sau đó liền thấy khuôn mặt Nguyễn Nhược Vân đỏ bừng lên. Vẻ mặt Liễu Tiên Dao lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cô vội vàng bắt mạch cho Nguyễn Nhược Vân, khoảnh khắc tiếp theo trong mắt Liễu Tiên Dao hiện lên sát ý.
Nguyễn Nhược Vân bộ dạng thế này rõ ràng là bị trúng t.h.u.ố.c, hơn nữa còn là trúng hai loại t.h.u.ố.c. Rõ ràng gã đàn ông đó đã biết Nguyễn Nhược Vân sẽ đi ngang qua đây nên đã chuẩn bị sẵn phục kích ở đó đợi Nguyễn Nhược Vân đi qua rồi ra tay với cô ấy.
Gã đàn ông đó chắc là đã nắm t.h.u.ố.c trong tay, tranh thủ lúc bịt miệng Nguyễn Nhược Vân mà nhét t.h.u.ố.c vào miệng ép cô ấy nuốt xuống.
Nếu không gã làm sao có thể trong thời gian ngắn như vậy mà hạ được hai loại t.h.u.ố.c cho Nguyễn Nhược Vân. Hơn nữa gã đàn ông đó chắc chắn là một kẻ lão luyện, nên mới có thể thành công trong thời gian ngắn ngủi đến thế.
Còn cả thứ v.ũ k.h.í giấu trong nắm tuyết gã ném ra khi bỏ chạy nữa, gã này ngay cả chuyện sau khi thất bại phải ứng phó thế nào và bỏ chạy ra sao cũng đều đã tính toán kỹ lưỡng cả rồi. Một kẻ lão luyện như vậy, không biết đã có bao nhiêu cô gái bị hủy hoại trong tay gã, thậm chí là mất mạng trong tay gã rồi.
Cái thứ súc sinh này tốt nhất đừng để cô gặp lại, nếu không cô tuyệt đối sẽ không để gã giữ mạng.
Liễu Tiên Dao nhìn Nguyễn Nhược Vân, rồi lại ngoảnh lại nhìn hướng gã đàn ông đó rời đi. Tiếc là để con súc sinh đó chạy thoát mất rồi. Thôi bỏ đi, cứu Nguyễn Nhược Vân trước đã.
Liễu Tiên Dao bế Nguyễn Nhược Vân lên, sau đó mượn lực nhảy lên nóc nhà, dùng khinh công từ nóc nhà bay về phía trạm y tế. Chuyện thế này vẫn là đừng để ai nhìn thấy thì tốt hơn, tránh làm hỏng danh dự của Nguyễn Nhược Vân.
Liễu Tiên Dao ôm Nguyễn Nhược Vân đáp xuống sân trạm y tế, phát hiện trong phòng đã có người rồi.
Liễu Tiên Dao điểm huyệt Nguyễn Nhược Vân để cô ấy tạm thời hôn mê đi. Cô ôm Nguyễn Nhược Vân vào phòng.
"Bác sĩ Liễu..." Người bên trong nghe thấy tiếng động liền nhìn ra, thấy Liễu Tiên Dao liền gọi cô, "Bác sĩ Liễu cô đi đâu thế ạ, sao lại không có ở trạm y tế vậy. Tôi còn tưởng cô không tới chứ."
Tiếp đó bà lại nhìn thấy Nguyễn Nhược Vân đang được Liễu Tiên Dao bế, liền kinh ngạc hỏi: "Ơ, đây chẳng phải là thanh niên trí thức Nguyễn sao? Bác sĩ Liễu ơi, thanh niên trí thức Nguyễn bị làm sao thế ạ?"
"Hóa ra là thím Bảy ạ. Cháu về lấy chút đồ, thấy thanh niên trí thức Nguyễn ngất ở trước cửa nên cháu bế cô ấy vào đây." Liễu Tiên Dao vừa giải thích vừa bế Nguyễn Nhược Vân đặt lên giường bệnh trong phòng.
"Thím Bảy thím đợi một lát nhé, cháu phải phối t.h.u.ố.c cứu thanh niên trí thức Nguyễn trước đã." Đặt Nguyễn Nhược Vân xuống xong Liễu Tiên Dao liền đi bốc t.h.u.ố.c cho cô ấy.
"Tôi không vội không vội đâu, cô cứ cứu cô ấy trước đi." Thím Bảy vừa nói vừa ghé lại gần xem.
Thấy Nguyễn Nhược Vân mặt đỏ bừng, thím Bảy đưa tay sờ một cái rồi kêu lên kinh hãi: "Ôi chao, nóng thế này cơ à."
"Bác sĩ Liễu ơi, thanh niên trí thức Nguyễn này là sốt cao rồi, sốt đến mức nóng cả tay thế này, thảo nào đi đến cửa rồi mà còn ngất đi. Đúng là làm khó cô bé này rồi, sốt đến mức đó mà còn đi một mình tới đây. Cô bé này cũng thật là đáng thương."
Thím Bảy nói một hồi lại đ.â.m ra thương xót Nguyễn Nhược Vân.
Liễu Tiên Dao đang phối t.h.u.ố.c giải cho Nguyễn Nhược Vân nghe thấy lời thím Bảy, biết thím đã hiểu lầm rồi, cô cũng không giải thích gì thêm.
