Niên Đại Văn: Pháo Hôi Nhặt Được Pháo Hôi Làm Chồng - Chương 200
Cập nhật lúc: 10/01/2026 08:28
Hơn nửa tiếng đồng hồ trước, hai gia đình Nguyễn và Vân tập trung tại ngôi nhà dân mà hai gia đình đang thuê ở tạm.
Mọi người đều đang quan tâm đến bàn chân bị thương của Nguyễn Vân Tiêu.
Ông ngoại Vân nói: “Lúc trước Nhược Vân nói y thuật của bác sĩ Liễu cao minh, tôi vốn dĩ vẫn chưa tin lắm, hôm nay tận mắt thấy cô ấy chữa trị cho A Tiêu mới biết những gì Nhược Vân nói không sai. Bác sĩ Liễu này tuy tuổi còn nhỏ nhưng y thuật quả thực là rất cao minh.”
Cậu Vân nghi hoặc hỏi: “Ba, chẳng phải bác sĩ Liễu đó chỉ là xử lý vết thương cho A Tiêu thôi sao? Thế này thì làm sao lại liên quan đến y thuật cao minh được ạ?”
Lúc cậu Vân còn trẻ cũng bị yêu cầu học y, nhưng cậu Vân thực sự là không có thiên phú học y, cứ nhìn thấy sách y là thấy nhức đầu, đọc xong chẳng nhớ nổi chữ nào.
Cậu Vân không chỉ không phải là hạt giống học y, mà cậu ấy cũng không phải là hạt giống học hành; tuy nhiên cậu ấy lại làm kinh doanh.
Ông ngoại Vân lườm cậu Vân một cái rồi nói: “Đúng là người ngoài nghề thì xem náo nhiệt, người trong nghề mới thấy được chuyên môn. Đối với y học, anh chính là người ngoài nghề. Bao nhiêu năm qua rồi mà anh vẫn chẳng hiểu gì cả.”
Bao nhiêu năm qua đi, ông ngoại Vân vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện cậu Vân không học y. Ông ngoại Vân từng nghi ngờ cậu Vân là vì không muốn học y nên mới cố tình giả vờ như vậy.
Bị nói như vậy nhưng cậu Vân cũng không hề tức giận, hoàn toàn không để tâm đến việc bị người cha già mắng, cậu ấy cười nói: “Vâng vâng vâng, con là người ngoài nghề, ba là người trong nghề. Vậy ba nói cho chúng con biết đi ạ.”
Ông ngoại Vân là người học Tây y, lại còn làm bác sĩ ngoại khoa mấy chục năm trời, ông ấy được coi là người trong nghề; ông ấy đã nhìn ra được chuyên môn của Liễu Tiên Dao khi cô cứu trị cho Nguyễn Vân Tiêu.
“Vết thương của A Tiêu nhìn qua thì không phải là đặc biệt nghiêm trọng, nhưng cái khó nhất chính là đưa bàn chân của A Tiêu ra khỏi khúc gỗ một cách an toàn.”
“Toàn bộ phần bàn chân trước của A Tiêu suýt chút nữa đã bị cành cây trên khúc gỗ đ.â.m xuyên qua rồi, bàn chân của anh ta bị dính c.h.ặ.t vào khúc gỗ đó, không hề có một khe hở nào, muốn đưa bàn chân của anh ta ra khỏi khúc gỗ mà không gây ra tổn thương thứ cấp là vô cùng khó khăn.”
“Chắc hẳn anh đã thử rút chân ra rồi nhưng không được, đúng không?” Ông ngoại Vân hỏi Nguyễn Vân Tiêu.
Nguyễn Vân Tiêu nói: “Đau quá ạ, không tài nào cử động nổi. Con sợ nếu cử động lung tung sẽ làm bàn chân bị phế mất.”
Ông ngoại Vân: “Con không cử động lung tung là đúng đấy. Làm thế sẽ gây tổn thương thứ cấp cho bàn chân con.”
“Khúc gỗ đó vừa nặng vừa to lại còn dài như thế, muốn đưa cả người lẫn khúc gỗ đến bệnh viện cũng là chuyện vô cùng khó khăn. Cho dù có máy kéo chở A Tiêu đi thì đường xá xóc nảy, A Tiêu cũng phải chịu không ít khổ sở.”
“Cho dù có đến được bệnh viện thì người ta cũng không mang khúc gỗ đó vào phòng phẫu thuật đâu, vẫn phải đưa bàn chân của A Tiêu ra khỏi khúc gỗ trước, sau đó mới tiến hành phẫu thuật được.”
“Nhưng bác sĩ Liễu này, một mình cô ấy đã nhẹ nhàng đưa bàn chân của A Tiêu ra khỏi khúc gỗ rồi, hơn nữa A Tiêu cũng không phải chịu khổ sở gì. Bác sĩ Liễu xử lý vết thương cho A Tiêu mà không tiêm t.h.u.ố.c tê, mà dùng châm cứu, vậy mà A Tiêu lại không hề cảm thấy đau, đúng không?”
Nguyễn Vân Tiêu vẻ mặt đầy vẻ khâm phục nói: “Đúng ạ. Lúc bác sĩ Liễu làm sạch vết thương và bôi t.h.u.ố.c cho con, con không hề cảm thấy đau một chút nào cả. Cô ấy chỉ dùng một cây kim châm thôi, thực sự là rất thần kỳ.”
Ông ngoại Vân nói: “Đông y và Tây y có sự khác biệt rất lớn, Đông y nói về huyệt đạo, Tây y thì nghiên cứu kỹ về dây thần kinh.”
“Nếu là phẫu thuật ngoại khoa mà gặp phải trường hợp như của A Tiêu, thì phải dùng đến các thiết bị tinh vi của bệnh viện rồi. Nhưng bác sĩ Liễu chẳng cần dùng gì cả mà đã hoàn thành việc chữa trị rồi.”
“Trước đây nghe nói Đông y uyên bác thâm sâu, tôi vẫn còn bán tín bán nghi, nay tận mắt chứng kiến mới biết là bản thân mình nông cạn phiến diện rồi.”
“Vết thương trên chân A Tiêu được bác sĩ Liễu xử lý rất tốt. Chỉ cần tuân theo chỉ dẫn của bác sĩ Liễu thì chân của A Tiêu nhất định có thể bình phục hoàn toàn.”
“Ba, y thuật của bác sĩ Liễu đó thực sự lợi hại đến vậy sao ạ?” Mẹ Nguyễn nhìn ông ngoại Vân một lần nữa xác nhận với ông.
Ông ngoại Vân nói: “Y thuật của bác sĩ Liễu rất cao minh.”
Ba Nguyễn mẹ Nguyễn nhìn nhau một cái sau đó mẹ Nguyễn nói: “Ba, bác sĩ Liễu đã cứu A Tiêu nhà mình, chúng con định đi cảm ơn bác sĩ Liễu, ba thấy có hợp lẽ không ạ?”
Ông ngoại Vân: “Bác sĩ Liễu đã cứu A Tiêu, các anh các chị đi cảm ơn bác sĩ Liễu là điều nên làm. Để Nhược Vân dẫn hai người đi cùng...”
Chính vì thế mà ba người nhà Nguyễn Nhược Vân đã tìm đến nhà Liễu Tiên Dao, lúc này đang ở trước mặt Liễu Tiên Dao.
Ba Nguyễn nói xong, ba Nguyễn cũng lên tiếng: “Bác sĩ Liễu...”
Chương 115
Ba Nguyễn: “Bác sĩ Liễu, chúng tôi thành tâm đến cảm ơn cô đấy. Nhạc phụ tôi đã xem vết thương của A Tiêu rồi, ông ấy nói nhờ có cô y thuật cao minh nên bàn chân của A Tiêu nhà chúng tôi mới giữ lại được. Thực sự là vô cùng cảm ơn cô.”
Ba Nguyễn cũng vẻ mặt đầy cảm kích nói, vô cùng chân thành.
Người ta nói không ai nỡ đ.á.n.h người đang cười, người ta đã chân thành như vậy thì Liễu Tiên Dao cũng không tiện không nể mặt người ta.
Tuy nhiên cô vẫn khách khí nói lại lần nữa: “Thực ra mọi người không cần thiết phải làm vậy đâu, bất kể hôm nay người bị thương là ai tôi cũng đều sẽ cứu cả.”
“Người khác là người khác, chúng tôi là chúng tôi. Làm người thì phải biết ơn. Cô đã cứu con trai chúng tôi, chúng tôi làm cha làm mẹ thì lẽ ra phải thay con trai cảm ơn cô mới đúng. Bác sĩ Liễu, đây là một chút tấm lòng của chúng tôi, mong cô nhận cho ạ.”
Mẹ Nguyễn cầm lấy những thứ đặt trên bàn đưa cho Liễu Tiên Dao.
Nhìn thấy những thứ họ mang đến, trong lòng Liễu Tiên Dao thấy không vui.
Liễu Tiên Dao nghiêm túc nói: “Những thứ này tôi tuyệt đối không thể nhận được, cũng sẽ không nhận đâu.”
“Tôi là bác sĩ của trạm xá thôn Đào Diệp, mỗi ngày đội sản xuất trả cho tôi mười điểm công, chức trách của tôi chính là chịu trách nhiệm chữa bệnh cứu người cho dân làng. Mọi người hiện tại là người của thôn Đào Diệp, đương nhiên cũng nằm trong phạm vi chức trách mà tôi phải chịu trách nhiệm. Chỉ cần là bệnh nhân nằm trong khả năng cứu chữa của tôi, tôi đương nhiên sẽ không từ chối.”
“Đội sản xuất đã trả điểm công cho tôi rồi, tôi không thể nhận thêm quà của bệnh nhân tặng nữa, đây là quy định của trạm xá cũng là quy định của thôn, tôi không thể phá hỏng quy định được.”
Việc đặt ra quy định như vậy cũng là để ngăn chặn việc bác sĩ cậy vào y thuật để ép buộc bệnh nhân, đòi hỏi đồ đạc của bệnh nhân; là để ngăn chặn tình trạng bất công xảy ra.
Ở đời sau đã từng có một khoảng thời gian rất dài, bác sĩ và y tá ở một số bệnh viện cứu người dựa trên việc người nhà bệnh nhân có tặng quà hay không. Một số bác sĩ đạo đức nghề nghiệp kém cỏi tình trạng nhận hoa hồng nhận hối lộ vô cùng nghiêm trọng, những bác sĩ đức hạnh bại hoại đó trong mắt chỉ có tiền, sớm đã quên mất chức trách cứu t.ử phù thương của một người thầy t.h.u.ố.c rồi.
