Niên Đại Văn: Pháo Hôi Nhặt Được Pháo Hôi Làm Chồng - Chương 235
Cập nhật lúc: 10/01/2026 09:25
Tòa nhà văn phòng của Ủy ban Cách mạng là một tòa nhà hai tầng; người dân công xã không dám gọi thẳng tên Ủy ban Cách mạng nên thường dùng từ "tòa nhà hai tầng" để thay thế.
“Lũ tai họa này đã làm hại không biết bao nhiêu cô gái nhà lành... Đám oan hồn đó viết hết tội trạng của chúng treo lên cổ. Đám súc sinh đó đúng là đồ lợn ch.ó không bằng...”
Chú bán bánh bao phẫn nộ nói. Xem ra mọi người đã căm ghét và hận thù lũ súc sinh ở Ủy ban Cách mạng từ lâu rồi.
Ủy ban Cách mạng quyền cao chức trọng, một tay che trời; mọi người không làm gì được chúng, chỉ có thể thỏa hiệp hoặc né tránh.
Sau khi trò chuyện với chú bán bánh bao xong, Liễu Tiên Dao còn cố ý đi vòng qua quảng trường công xã. Hôm nay ở đây không có tuyết, trên quảng trường nồng nặc mùi m.á.u, cảnh tượng m.á.u thịt bầy nhầy bày ra trước mắt.
Trời lạnh thế này mà vẫn có không ít người đứng xem, Liễu Tiên Dao chen vào nghe mọi người bàn tán.
Để nghe được tiếng lòng của quần chúng, sau khi xem xong, cô lại đến tiệm t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c rồi tán gẫu với ông chủ, đến bệnh viện lấy t.h.u.ố.c thì nói chuyện với người ở đó, đến hợp tác xã mua kẹo hỷ thì buôn chuyện với nhân viên bán hàng, đến trạm thu mua phế liệu thì trò chuyện với ông lão bảo vệ. Tất cả đều nói về chuyện lũ súc sinh Ủy ban Cách mạng bị oan hồn báo oán.
Ủy ban Cách mạng gặp họa, ai nấy đều hả hê. Có thể thấy lũ người này đã gây nên bao căm phẫn trong lòng dân chúng.
Ở bệnh viện, cô xác nhận được lũ súc sinh đó quả thực đã được đưa vào đây, và đúng là chưa c.h.ế.t tên nào. Nhưng chúng sống không bằng c.h.ế.t, thà c.h.ế.t quách đi cho xong.
Biết chúng sống dở c.h.ế.t dở, Liễu Tiên Dao đã cảm thấy hài lòng.
Tầm trưa, sau khi mua xong đồ đạc, cô vội vàng quay về thôn Diệp Đào.
Hơn một tiếng sau, Liễu Tiên Dao đã về tới thôn. Cô không về nhà ngay mà ghé qua nhà trưởng thôn trước.
Đến cổng sân, cô thấy con dâu lớn của trưởng thôn là Tăng Tiểu Phương đang định vào nhà, Liễu Tiên Dao gọi: “Chị dâu, chú có nhà không ạ?”
Tăng Tiểu Phương nghe tiếng quay lại, thấy Liễu Tiên Dao thì cười chào: “Tiểu Liễu đấy à. Bố chị đang ở trong nhà, em vào đi.”
Liễu Tiên Dao lúc này mới đẩy cửa bước vào. Tăng Tiểu Phương đứng đó đợi cô.
Thấy trên lưng Liễu Tiên Dao vẫn còn đeo gùi, chị hỏi: “Tiểu Liễu, em mới từ công xã về à?”
Liễu Tiên Dao: “Vâng ạ. Trên công xã có chuyện lớn, em phải báo ngay cho chú Trương.”
“Bố ở bên trong đấy, vào mau.” Tăng Tiểu Phương mở cửa cho Liễu Tiên Dao vào trước.
Lúc hai người nói chuyện ngoài cửa thì người trong nhà đã nghe thấy, Liễu Tiên Dao vừa vào trưởng thôn đã gọi: “Tiểu Liễu, vào đây đi.”
Liễu Tiên Dao vội vàng đến gặp trưởng thôn, ông vừa thấy cô đã hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Ông cứ cuống quýt cái gì, để Tiểu Liễu đặt đồ xuống, uống chén nước nóng cho ấm người đã.”
Thím Thu Tuệ đỡ cái gùi trên lưng Liễu Tiên Dao xuống đặt trên đất, rồi rót nước nóng cho cô. Liễu Tiên Dao nhận lấy chén nước áp vào lòng bàn tay sưởi ấm, thím Thu Tuệ còn mang ghế cho cô ngồi.
“Cảm ơn thím ạ.” Liễu Tiên Dao ngồi xuống cảm ơn rồi nhìn trưởng thôn nói: “Cháu vừa lên công xã đã nghe mọi người bàn tán chuyện người của Ủy ban Cách mạng bị oan hồn báo oán. Oan hồn bắt đám người đó ra quảng trường hành hình. Ngay tại quảng trường luôn ạ, m.á.u nhuộm đỏ cả một vùng, m.á.u thịt vương vãi khắp nơi.”
“Cháu đã cố ý qua đó xem, cả quảng trường nồng nặc mùi m.á.u tanh đến phát buồn nôn. Trên đất đầy những bộ phận cơ thể, nào là tay chân, nhãn cầu, tai, mũi rồi cả... cái đó của đàn ông nữa... rơi vãi lung tung. Máu chúng chảy ra đông cứng lại thành băng đỏ luôn. Kinh khủng lắm ạ...”
“Trời đất ơi.” Thím Thu Tuệ kinh hãi thốt lên, vẻ mặt đầy sợ hãi. Trưởng thôn nhíu mày hỏi: “Cháu nói là thật sao?”
“Thật trăm phần trăm ạ. Cả công xã ai cũng biết, lúc cháu qua đó vẫn còn rất đông người xem. Chú Trương, chuyện này hoàn toàn là thật.” Liễu Tiên Dao nghiêm túc nói.
Thím Thu Tuệ run rẩy hỏi: “Vậy có phải c.h.ế.t nhiều người lắm không?”
“Không ạ. Cháu không thấy ai c.h.ế.t cả. Nghe nói những người đó tuy rất t.h.ả.m nhưng đều còn sống, không c.h.ế.t mạng nào. Cháu đến bệnh viện lấy t.h.u.ố.c, nghe tiếng kêu la t.h.ả.m thiết vang trời.”
“Nghe y tá bảo vì bệnh viện không còn t.h.u.ố.c tê và t.h.u.ố.c giảm đau nên không có t.h.u.ố.c dùng. Đám người Ủy ban Cách mạng cứ thế gào thét vì đau đớn. Nghe nói có mấy sản phụ đến sinh con bị dọa cho sinh non, có người thì sợ quá trốn về nhà luôn.”
“Cháu đứng ở bệnh viện một lúc mà tiếng la hét cứ liên hồi, giống hệt tiếng lợn bị chọc tiết ở thôn mình ấy. Thảm lắm ạ.”
Trưởng thôn nghe xong hỏi: “Cháu vào tận nơi xem à?”
Liễu Tiên Dao lắc đầu: “Không ạ. Người của Ủy ban Cách mạng đâu có dễ chọc vào, cháu không muốn chạm mặt họ. Với lại cháu nghe y tá nói họ người không ra người ngợm không ra ngợm, m.á.u me đầm đìa chẳng còn chỗ nào lành lặn, nhiều chỗ chỉ còn trơ xương thôi.”
“Có khoảng hai mươi, ba mươi người đặc biệt t.h.ả.m, không chỉ bị khoét mắt cắt tai mũi mà tay chân cũng bị cắt hết, ngay cả cái thứ dưới háng cũng bị cắt sạch. Ngay đến môi cũng bị cắt, răng thì bị nhổ hết. Toàn thân chỉ còn mỗi cái lưỡi là nguyên vẹn, nên chúng mới đau đớn mà gào thét không ngừng được.”
“Y tá bảo ai nhìn thấy một lần cũng sẽ nôn thốc nôn tháo, chỉ nghĩ đến thôi đã không nuốt nổi cơm, nhắm mắt lại là gặp ác mộng. Những người t.h.ả.m hại như thế cháu chẳng muốn xem làm gì.”
Liễu Tiên Dao vừa nói vừa rùng mình một cái, không rõ là bị dọa sợ hay bị ghê tởm nữa.
Thím Thu Tuệ bị dọa cho mặt cắt không còn giọt m.á.u, Liễu Tiên Dao để ý thấy.
Cô áy náy nói: “Cháu xin lỗi thím, cháu làm thím sợ rồi. Ôi, biết thế cháu chẳng kể nữa.”
“Đừng, không trách cháu được. Thím chỉ thấy hơi ghê thôi. Cháu nói tiếp đi.” Thím Thu Tuệ bảo.
Tuy những lời Tiểu Liễu nói quả thực có hơi đáng sợ, nhưng thím vẫn rất tò mò muốn biết ngọn ngành. Ánh mắt thím Thu Tuệ sáng lên nhìn Liễu Tiên Dao.
Liễu Tiên Dao ngượng ngùng nói: “Chuyện chỉ có thế thôi ạ.”
