[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 102
Cập nhật lúc: 04/01/2026 15:07
Nhìn Tô Tú Tú khóc sưng cả mắt, lòng mọi người ở đó đều thắt lại. Cha mẹ kiểu gì thế này? Coi con gái như đầy tớ, cho đi học chỉ để làm bàn đạp trèo cao. Mà nếu tìm mối tốt đã đành, đằng này lại bắt gả cho một thằng đần không tự lo được bản thân. Trời đất ơi, Tú Tú là con nhặt được ở đâu về à?
"Tú Tú, thôi đừng khóc nữa, cháu còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà, đúng là tạo nghiệp!" Bà Mã phẫn nộ nhìn Trương Liên Hoa, "Con cái nhà ai sinh ra chẳng phải nuôi, chẳng phải cho đi học? Có ai lấy cái đó ra để uy h.i.ế.p con cái đòi đồ đạt đâu. Đã thế sinh nhật còn bắt bày tiệc, đòi quần áo mới, đây là muốn ép c.h.ế.t con gái đã đi lấy chồng à?"
"Đúng thế, chưa từng nghe sinh nhật mà đòi cả bộ quần áo mới, lại còn mừng thọ bốn mươi, đúng là nực cười nhất trên đời." Bà đại nương Lâm cũng hừ lạnh phụ họa.
Bà đại nương Hồ cũng mỉa mai theo: "Con gái lấy chồng, đến bộ quần áo cũng chẳng cho, thế mà còn vác mặt đến nhà con người ta đòi hỏi. Đúng rồi Tú Tú, cháu có thai, nhà đẻ có gửi cho được quả trứng gà nào không?"
Chưa đợi Tú Tú mở lời, Trương Liên Hoa đã gào lên: "Nó m.a.n.g t.h.a.i có nói gì với gia đình đâu mà chúng tôi chuẩn bị!"
"Nói thì các người có cho không? Giờ biết rồi đấy, mau về bảo bố mẹ chồng cô chuẩn bị trứng gà mang sang đây." Bà Mã đ.â.m chọc thẳng thừng.
"Đúng đấy, mang trứng gà đến đây! Mà khoan đã Tú Tú, bác nhớ anh hai cháu năm nay hai mươi ba đúng không?" Bà đại nương Kim đột nhiên hỏi. Có lần gặp Tô Vĩnh Cường, bà hỏi tuổi nên vẫn nhớ.
Tú Tú nhận lấy khăn tay từ Hàn Kim Dương, lau nước mắt rồi gật đầu.
"Anh hai cháu hai mươi ba, trên đó còn có anh cả nữa, thế mà mẹ cháu mới có bốn mươi à?" Bà Kim thắc mắc.
"Anh cả cháu hai mươi sáu, mẹ cháu năm nay bốn mươi ba rồi ạ. Chị dâu bảo là năm nay làm lễ mừng thọ bốn mươi 'bù' ạ." Tú Tú nghẹn ngào nói.
Mọi người lại một lần nữa cạn lời. Thường thì người ta chỉ tổ chức sinh nhật tròn tuổi sớm một năm hoặc muộn một năm, chứ chưa thấy ai "delay" hẳn ba năm như thế cả.
"Hừ, Tú Tú, đi! Bác đi cùng cháu về nhà đẻ xem thử, xem nhà đó nghèo đến mức không có cơm ăn hay sao mà phải tính kế con gái ruột mình như thế." Bà Kim tức giận nói.
Trương Liên Hoa nhảy dựng lên: "Các bà, các bác, các thím, ai chẳng có con gái? Con gái các người tự ý kết hôn các người không giận chắc?"
"Phi! Con gái tôi là báu vật tôi nâng như nâng trứng, không nỡ để nó phải làm lụng vất vả ngày nào đâu." Bà đại nương Lý đứng ngoài cổng mỉa mai vọng vào.
"Phải đấy, con gái tôi cũng học hết cấp ba, lúc nó lấy chồng, tiền sính lễ tôi cho nó mang về hết, còn chuẩn bị thêm sáu cái chăn làm của hồi môn. Tìm con rể tôi cũng kén chọn nghìn nghịt, đ.á.n.h c.h.ế.t tôi cũng không gả con cho thằng đần." Bà đại nương Lưu hất cằm, khinh bỉ nói.
"Con gái tôi đang học cấp ba, cả cái ngõ này ai chẳng biết tôi thương con thế nào. Cha mẹ Tú Tú ấy à, quá quắt hết chỗ nói." Bà Mã lắc đầu.
Bà Lý (hàng xóm) đảo mắt, lùi lại vài bước. Hồi đó bà ta lấy sính lễ cao, cũng chẳng cho của hồi môn, nhưng ít ra bà ta không gả con cho thằng đần. Nghĩ đến đây, bà ta lại ưỡn n.g.ự.c tự tin trở lại.
"Tú Tú, đừng buồn, có anh đây rồi." Hàn Kim Dương dịu dàng an ủi.
Tú Tú gật đầu, cúi người chào các bà các bác: "Cảm ơn các bác đã thấu hiểu cho cháu. Hồi đó chuyện này anh Kim Dương nhất quyết không đồng ý, là cháu ép anh ấy đấy ạ. Vì cháu hiểu rõ bố mẹ cháu, họ chỉ muốn dùng cháu để đổi lấy tiền đồ cho họ thôi."
"Kim Dương là đứa trẻ ngoan, hai đứa đều khổ cả. Đến được với nhau là cái duyên, sau này cứ bảo nhau mà sống cho tốt." Bà Mã lập tức lên tiếng.
Tú Tú nhìn bà đầy cảm kích, rồi quay sang Trương Liên Hoa: "Chị dâu, không cần nói nhiều nữa. Ngay hôm nay, chúng ta về nhà họ Tô một chuyến, nói cho ra lẽ xem rốt cuộc họ muốn cái gì!"
Đã xé xác mặt nhau rồi thì xé cho đến cùng luôn, tốt nhất là náo loạn đến mức đoạn tuyệt quan hệ, cô cũng đỡ phải đi lại mệt người.
Chương 141: Đòn hiểm
Trương Liên Hoa không thể ngờ nổi, chị ta chỉ đi đưa tin thôi mà lại thành ra nông nỗi này. Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương cũng không ngờ quyết định nhất thời ngày hôm qua vốn dĩ ở chỗ Tô Trân Trân thì thuận buồm xuôi gió, mà đến chỗ Tú Tú lại nổ ra chuyện lớn.
Lúc này, tại phòng nhân sự xưởng cơ khí, ngoài lãnh đạo xưởng và chủ nhiệm Hội phụ nữ xưởng, còn có chủ nhiệm Lâm của Hội phụ nữ đường phố, bà Mã đi theo trợ uy, và bốn người trong cuộc.
Ánh mắt Tô Hồng Quân nhìn Tú Tú như có độc. Ông ta thực sự không ngờ Tú Tú dám náo loạn đến tận xưởng. Dù sau này không bị kỷ luật thì cái mặt già này của ông ta cũng mất hết rồi.
"Tú Tú, có phải em giận chị dâu em không? Có giận thì cũng là việc nhà, về nhà đóng cửa bảo nhau, em lên xưởng làm gì? Còn gọi cả chủ nhiệm Lâm đến, các vị lãnh đạo đều rất bận, em đừng làm mất thời gian của họ." Tô Hồng Quân cố dùng giọng ôn hòa nhất có thể để nói.
Tú Tú đứng dậy, vành mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào nhưng lại cố kìm nén, cộng thêm cái bụng lùm lùm khiến ai nhìn cũng thấy xót xa. Nhìn thấy phản ứng của các vị lãnh đạo, Tú Tú thầm cười trong lòng. Lúc đi cô đã cố ý mặc chiếc áo hơi ôm để lộ bụng to hơn, trông càng t.h.ả.m hại hơn.
Không cách nào khác, xã hội này coi trọng chữ Hiếu, Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương là cha mẹ đẻ của cái xác này, nên trong mắt nhiều người, chỉ cần chưa gây ra lỗi lầm tày trời thì đều có thể được tha thứ. Điều này tuy rất kinh tởm, nhưng môi trường nó thế, nên Tú Tú phải tìm cách tăng thêm "trọng lượng" cho bản thân.
"Bố, mẹ, thực ra con vẫn luôn không hiểu. Con với chị cả, em út đều là do bố mẹ sinh ra, trong người chảy chung dòng m.á.u. Chỉ vì bọn con là con gái mà bọn con chỗ nào cũng không bằng các anh các em sao?" Tú Tú nói đến đây vẫn "cố nhịn" để không khóc.
Chủ nhiệm Lâm và chủ nhiệm Hội phụ nữ xưởng đồng thời chau mày, nhìn chằm chằm vào vợ chồng Tô Hồng Quân. Bị lãnh đạo soi xét, Vương Ái Hương hơi sợ, nhưng bà ta vẫn thấy mình không sai.
"Tú Tú, sao con có thể nói xằng bậy thế? Bố mẹ không cho con ăn à? Hay không cho con mặc? Cho con đi học hẳn hoi, hai anh con mới học hết cấp hai thôi đấy, thế mà bảo đối xử không tốt à?"
"Ngón tay còn có ngón dài ngón ngắn, bố mẹ thiên vị ai hơn thì phận làm con gái con có tư cách gì mà oán trách. Đúng như mẹ nói, dù sao bố mẹ cũng nuôi con lớn, cho con đi học, con nên cảm kích đức dày đó." Tú Tú gật đầu, nhưng gương mặt hiện rõ sự lạc lõng và đau đớn.
Tô Hồng Quân cảm thấy lời nói này có gì đó sai sai, thấy vợ định mở mồm liền cướp lời ngay vì sợ bà ta lỡ lời: "Bố thừa nhận, bố có tư tưởng trọng nam khinh nữ, tư tưởng chưa đủ tiến bộ, bố sẵn sàng tiếp thu giáo d.ụ.c. Nhưng Tú Tú này, chuyện kết hôn của con, từ đầu đến cuối bố mẹ đều hỏi ý kiến con mà. Nếu con không muốn thì cứ nói thẳng với bố mẹ, đằng này con im hơi lặng tiếng, tự đi tìm người mai mối rồi trộm hộ khẩu đi đăng ký, con làm con cái thế à?"
Tú Tú biết Tô Hồng Quân rất ghê gớm, quả nhiên mấy câu đã đổ hết tội lên đầu cô.
"Chuyện tự ý đăng ký là con sai, con nhận lỗi." Tú Tú cũng dứt khoát như ông ta, rồi nói tiếp: "Nhưng bố ơi, mỗi lần bố nói với con rằng 'không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho gia đình', con đau lòng lắm. Cứ như có một tảng đá đè nặng lên đầu con, hễ con không đồng ý là con bất hiếu, là tội đồ. Nhưng con là một người lành lặn, bắt con gả cho một thằng đần... Bố ơi! Con không làm được!"
Nước mắt nãy giờ chực trào cuối cùng cũng rơi lã chã. Với vẻ ngoài mong manh dễ vỡ của Tú Tú, ai nhìn cũng thấy mũi cay cay. Một cô gái tốt thế này, xinh đẹp lại có học, sao có thể cam lòng gả cho thằng đần. Tô Hồng Quân chắc chắn là muốn bán con vào nhà họ Lưu để đổi lấy tiền đồ, chỉ không ngờ Tú Tú đã tự tìm được đường lui, chơi lại họ một vố.
"Chuyện này tôi đã biết rồi. Hôm nay cô đến xưởng cơ khí làm gì? Đã kết hôn rồi, lại có thai, thì cứ yên ổn mà sống." Chủ nhiệm Lâm vốn trải đời nhiều, bà biết những người như Tú Tú thường sẽ né nhà đẻ như né tà, giờ rầm rộ kéo đến đây chắc chắn là nhà họ Tô lại bày trò gì rồi.
Quả nhiên, nghe vậy Tú Tú khóc càng t.h.ả.m hơn.
"Chuyện đăng ký trộm, anh nhà con nhất định không đồng ý, là con ép anh ấy mới chịu. Sau khi cưới ba ngày về nhà mẹ đẻ, hôm đó có chủ nhiệm Lâm ở đó nên bà biết, bọn con còn chưa bước chân vào cửa đã phải đi về. Mấy ngày sau bố mẹ đến tìm con, bảo không thể nuôi không con lớn thế này, đòi năm trăm tệ tiền sính lễ."
"Năm trăm?" Chủ nhiệm Hội phụ nữ xưởng cơ khí kinh hãi hỏi lại. Nhà ai gả con mà đòi năm trăm tệ? Đây là trấn lột chứ gả con gì?
"Chủ nhiệm Hoàng, bà đừng nghe con ranh này nói bậy, chúng tôi chỉ nhận có sáu mươi tệ tiền sính lễ thôi." Vương Ái Hương thấy ánh mắt của chủ nhiệm Hoàng không đúng liền vội thanh minh.
Hai vị chủ nhiệm lại nhìn sang Tú Tú, chờ cô giải thích.
"Bố mẹ anh nhà con mất sớm, chạy chữa tốn rất nhiều tiền, trong nhà thực sự không còn bao nhiêu. Con đã bàn với bố mẹ cho lấy sính lễ ít thôi, con là con gái họ, sau này lễ tết con nhất định không thiếu phần hiếu kính. Tóm lại, cuối cùng sính lễ là sáu mươi sáu tệ, t.h.u.ố.c lá, rượu, đường, thịt lợn không thiếu thứ gì. Còn của hồi môn... đồ đạc từ thời con còn ở nhà, bố mẹ không cho mang theo bất cứ thứ gì cả." Tú Tú ủy khuất bặm môi, nghẹn ngào nói.
Mọi người nhìn vợ chồng Tô Hồng Quân bằng ánh mắt khinh bỉ. Có trọng nam khinh nữ thế nào thì cũng không thể để con gái tay trắng đi lấy chồng như thế được! Tô Hồng Quân mặt mày xấu hổ, định mở miệng thì lại bị Tú Tú chặn đầu.
"Những chuyện đó chẳng là gì cả. Nhưng hôm nay chị dâu đột nhiên đến nhà con, bảo là mẹ sắp mừng thọ bốn mươi tuổi, tổ chức một mâm cơm ở nhà. Theo quy định, tiền rượu thịt phải do con gái đã gả đi lo, ngoài ra còn phải may thêm một bộ quần áo mới... Con... con thực sự lo không nổi. Con đau lòng lắm, mẹ con chỉ muốn đón sinh nhật mà phận làm con như con lại không lo được, hu hu hu... Hôm nay con đến đây là muốn nhờ chủ nhiệm Lâm và lãnh đạo xưởng làm chứng, con xin viết cho bố mẹ một tờ giấy nợ, đợi khi nào vợ chồng con dư dả, con nhất định sẽ trả lại cho bố mẹ ạ."
Gương mặt Tú Tú hiện rõ sự túng quẫn, buồn bã xen lẫn tủi thân. Tô Hồng Quân c.h.ế.t lặng. Ông ta cứ tưởng cô sẽ khóc lóc om sòm như lần trước, không ngờ cô lại dùng chiêu "lùi để tiến" này.
Cái gì mà mừng thọ bốn mươi? Đến hoàng đế ngày xưa cũng chẳng ai làm thế. Lại còn giấy nợ? Cha mẹ nào mà ép con gái viết giấy nợ tiền quà sinh nhật thì coi như hai vợ chồng già đó khỏi nhìn mặt ai nữa.
