[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 118
Cập nhật lúc: 04/01/2026 15:10
Trần Phi hiểu ý gật đầu: “Được rồi, anh về rửa cái mặt rồi thay bộ quần áo đã. Đúng rồi, chai rượu lần trước ông cụ cho anh, em để đâu rồi?”
“Ngay ngăn trên cùng của tủ bếp đấy. Nhà mình chẳng phải vẫn còn lạc (đậu phộng) sao, anh bưng một đĩa sang luôn nhé.” Hạ Bảo Lan dặn dò xong thì quay người vào nhà. Thấy Tiểu Nguyệt đang ngồi sát bên Ngô Tĩnh Thu nói chuyện, chị tò mò ghé tai nghe thử, hóa ra con bé đang hết lời khen ngợi anh Hai nhà mình.
“Anh Hai em thông minh lắm chị ạ. Hồi em học cấp hai, mỗi lần thi xong em đều chép lại đề bắt anh ấy làm thử, điểm của anh ấy lần nào cũng cao hơn em. Giờ thì tốt rồi, xưởng giới thiệu anh ấy đi học, với bản lĩnh của anh Hai em thì cái bằng cấp ba chỉ là chuyện nhỏ.”
“Anh Hai em may đồ cũng đẹp nữa, chị nhìn cái áo bông em đang mặc này, chính tay anh Hai em làm đấy. Cả mấy bông hoa cài tóc của em nữa, đều là anh ấy tận dụng vải vụn mà làm ra. Anh ấy thêu thùa cũng giỏi lắm, thêu con mèo trông như thật luôn. Chị Linh mang đến xưởng cho lãnh đạo xem, người ta đặc cách tuyển thẳng anh Hai em luôn, chẳng cần phải làm học việc nữa.”
“Anh Hai em...”
“Hàn Kim Nguyệt!” Hàn Kim Vũ ngượng chín mặt, lườm em gái một cái.
Cậu đang mải nấu cơm, sơ ý một chút là em gái đã lân la đến bên cạnh Ngô Tĩnh Thu. Nhìn xem con bé nói kìa, tuy là lời khen nhưng cậu thấy xấu hổ c.h.ế.t đi được, ai lại đi tự cao tự đại như thế bao giờ.
Tô Tú Tú đang trộn mộc nhĩ đằng kia cũng không để ý bên này, nghe thấy tiếng Hàn Kim Vũ thì liếc nhìn một cái. Thấy Hàn Kim Nguyệt đang làm mặt quỷ với anh Hai, cô biết ngay con bé lại đang trêu chọc anh nó. Cô mỉm cười nói: “Chị làm xong bên này rồi, Tiểu Nguyệt, em đi gọi anh Trần Phi sang ăn cơm đi.”
“Khỏi cần gọi, có đồ ngon sao tôi có thể đến muộn được? Tự tôi ngửi thấy mùi là mò đến ngay đây.” Trần Phi đẩy cửa bước vào, tay bưng đĩa lạc, tay xách chai rượu, cười hớ nỉ hở.
Chưa kịp lại gần đã bị Hạ Bảo Lan chặn lại: “Anh vừa đi ngoài trời về đầy hơi lạnh, Tú Tú đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, đứng yên đó cho tan bớt khí lạnh rồi hãy lại gần.” Chị tiện tay đón lấy đĩa lạc và chai rượu đặt lên bàn: “Lạc mẹ em rang đấy, thêm món nhắm cho xôm.”
“Anh Trần Phi, anh đừng nghe chị Bảo Lan, em đâu có yếu ớt thế, mau ngồi xuống sưởi lửa đi anh.” Tô Tú Tú chào mời.
“Không được, em đang có bầu, bị cảm thì không tốt đâu. Trần Phi, anh ngồi bên này này.” Hàn Kim Dương cũng chẳng khách sáo với Trần Phi, một phần là lo cho vợ, phần khác vì hai người rất thân nên nói vậy cũng tự nhiên.
Mọi người yên vị xong, Hàn Kim Vũ chuẩn bị bưng thức ăn lên. Cậu vừa múc xong thì thấy một bàn tay đưa ra trước mặt, ngẩng đầu lên thì thấy Ngô Tĩnh Thu. Cô khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh: “Để em bưng cho.”
Hàn Kim Vũ ngẩn người, đến khi sực tỉnh thì món ăn đã được Ngô Tĩnh Thu bưng đi mất rồi.
“Không... không cần đâu, cô là khách, sao có thể để khách bưng đồ được.” Hàn Kim Vũ vội đuổi theo.
“Tiểu Vũ, chú nói thế là sai rồi, Thu Thu nhà chúng ta sao lại là khách được nhỉ?” Hạ Bảo Lan trêu chọc hỏi.
Câu nói vừa thốt ra, mặt cả Hàn Kim Vũ và Ngô Tĩnh Thu đều đỏ bừng như gấc chín.
“Chị Lan à~” Ngô Tĩnh Thu thẹn thùng lườm chị một cái.
“Đúng thế, Thu Thu không phải khách, sắp là người một nhà cả rồi.” Tô Tú Tú thấy điệu bộ của hai người cũng hùa theo cười nói.
“Chị dâu, sao cả chị cũng...” Hàn Kim Vũ nhìn thấy khẩu hình của Tô Tú Tú thì thầm hối hận vì mình đã nhìn thấy, biết thế vừa rồi cứ quay đi mà làm việc, không thấy thì không biết cho xong.
Thấy hai người ngượng đến mức muốn độn thổ, Tô Tú Tú vội vàng giải vây: “Đùa hai đứa tí thôi, mau lại đây cùng ăn cơm nào.”
“Đúng đúng, hôm nay hai đứa không động đũa thì bọn chị chẳng dám ăn đâu.” Tô Tú Tú tha cho họ nhưng Hạ Bảo Lan thì không, chị kéo Ngô Tĩnh Thu ngồi xuống cạnh mình, tiếp tục cười trêu.
“Chị Lan~” Ngô Tĩnh Thu huých nhẹ vào người chị, ra hiệu cho chị biết dừng đúng lúc.
Hàn Kim Vũ đi tới, chỉ còn lại chỗ trống bên cạnh Ngô Tĩnh Thu. Nhìn quanh một lượt thấy mọi người đều đang đợi mình ngồi xuống mới ăn, cậu đành c.ắ.n răng ngồi xuống. Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng cậu lại thấy ngọt ngào lạ lùng.
Lúc ăn cơm thật sự, mọi người chỉ tán dóc chuyện tầm phào, không hề nhắc đến chuyện xem mắt nữa nên không khí rất thoải mái. Ăn xong, Ngô Tĩnh Thu tranh phần rửa bát, Tô Tú Tú cản không được, lại còn bị Hạ Bảo Lan giữ lại.
“Gì thế, em không ưng em họ chị à?”
Tô Tú Tú tròn mắt: “Chị nói gì thế? Không cho rửa bát là không ưng ạ?”
Hạ Bảo Lan ghé tai nói nhỏ: “Con gái lần đầu đến nhà, rửa bát là để thể hiện sự đảm đang nhanh nhẹn, em ngăn cản người ta làm gì?”
Được rồi, đúng là có khoảng cách thế hệ thật. Nhưng Tô Tú Tú không thể để Ngô Tĩnh Thu dọn dẹp một mình, cô cùng Hàn Kim Nguyệt thu dọn bàn ghế. Định vào rửa bát cùng thì quay lại nhìn, hơ hơ, Hàn Kim Vũ đã ở đó rửa cùng cô ấy rồi, hai người họ không nên vào làm kỳ đà cản mũi nữa.
Chương 163: Sao anh lại về rồi?
Rút kinh nghiệm từ lần trước, Hàn Kim Dương không dám để Tiểu Vũ tiễn Ngô Tĩnh Thu một mình. Anh sang nhà Quân T.ử mượn xe đạp, cùng Tiểu Vũ hộ tống cô về tận nhà.
Trời đã quá khuya nên Hàn Kim Vũ không vào nhà họ Ngô, chỉ hẹn với Ngô Tĩnh Thu thời gian lần gặp tới rồi cùng Hàn Kim Dương quay về.
“Thu Thu, sao về muộn thế con?” Bố Ngô lo lắng hỏi.
“Chắc chắn là ăn cơm bên nhà trai rồi. Thu Thu, cậu ta thế nào? Có tốt như lời con Lan nói không? Tai không nghe thấy gì thật à? Nói năng rõ ràng không? Gia đình bên đó thế nào, có dễ gần không?” Mẹ Ngô đẩy chồng sang một bên, hỏi dồn dập như s.ú.n.g liên thanh.
Ngô Tĩnh Thu nghĩ đến Hàn Kim Vũ, thần sắc dịu lại: “Tiểu Vũ rất tốt ạ, tính tình hiền lành, ngoại hình đẹp, anh ấy cũng không để ý chuyện con từng đính hôn. Còn tai thì đúng là không nghe thấy thật, nhưng anh ấy biết nhìn môi đoán chữ, nói chuyện rất rõ ràng.”
Bố Ngô chắp tay sau lưng đi đi lại lại. Tuy là người khiếm thính nhưng tuổi còn trẻ, chưa từng kết hôn, lại có công việc chính thức, cộng thêm ngoại hình và tính tình tốt, so với những đám đến cầu thân gần đây thì đã là cực phẩm rồi.
“Gớm, ông đi lại cái gì mà lắm thế, làm tôi ch.óng cả mặt.” Mẹ Ngô lườm chồng một cái rồi nắm tay con gái: “Thu Thu, tình cảnh của con bây giờ con tự hiểu rõ. Nếu thấy hợp thì gả đi sớm một chút, để khỏi bị mấy bà hàng xóm nhiều chuyện chỉ trỏ.”
Ngô Tĩnh Thu thấy mẹ sụt sùi nước mắt thì mũi cũng cay cay, khóc theo: “Mẹ, con biết rồi. Con với Tiểu Vũ hẹn cuối tuần đi chơi rồi gặp thêm vài lần nữa. Nếu ổn chúng con sẽ kết hôn luôn.”
Cô lưỡng lự một chút rồi không kể chuyện anh trai Tiểu Vũ có thể giúp đòi lại trong sạch cho bố mẹ nghe. Dù sao chuyện chưa chắc chắn, lỡ không thành lại làm bố mẹ thất vọng hụt hẫng. Hơn nữa, chẳng hiểu sao trong lòng cô có một tiếng nói mách bảo rằng hãy cứ giữ bí mật này đã.
Phía bên kia, anh em Hàn Kim Dương cũng đã về đến nhà. Tô Tú Tú và Hàn Kim Nguyệt đã tắm rửa xong, còn đun sẵn nước nóng cho hai người. Hàn Kim Dương đi tắm trước, Hàn Kim Vũ vừa định ngồi xuống ghế đã bị Tô Tú Tú vỗ vai.
“Tiểu Vũ, hôm nay ở bên Tĩnh Thu thế nào? Chú thấy có hợp không?”
Hàn Kim Vũ trầm ngâm một lát rồi đáp: “Rất tốt ạ, cũng rất hợp, tụi em hẹn cuối tuần gặp lại rồi.”
“Được đấy, xem ra sắp được uống rượu mừng của chú rồi đây.” Tô Tú Tú cười nói.
Hàn Kim Vũ mím môi. Kết hôn sao? Cậu từng nghĩ mình sẽ cô đơn cả đời, không ngờ có ngày lại có công việc, tìm được cô gái phù hợp để kết hôn, cứ như đang nằm mơ vậy. Ngẩng đầu nhìn Tô Tú Tú, cậu nói khẽ: “Chị dâu, cảm ơn chị.”
Tô Tú Tú ngơ ngác: “Hả? Tự dưng sao lại cảm ơn chị?”
“Không có gì ạ.” Hàn Kim Vũ mỉm cười rạng rỡ, thấy Hàn Kim Dương bước ra liền đứng dậy: “Em đi tắm đây.”
Ngày hôm sau, Tô Tú Tú chuẩn bị đi mua kem dưỡng da và đồ dùng cá nhân cho Trương Lạp Mai. Còn mạch nhũ tinh thì Hạ Bảo Lan đã vỗ n.g.ự.c cam đoan sẽ kiếm cho cô ít nhất bốn hộp.
Tìm đến cửa hiệu mà Trương Lạp Mai chỉ định, đó là một tiệm lâu đời mang phong cách cổ xưa. Cửa mở rộng, một cụ ông ngoài sáu mươi ngồi sau quầy thu ngân. Có lẽ vì họ đến quá sớm nên không có lấy một bóng khách.
“Chào bác ạ, cho cháu hỏi ở đây có bán Bách Hoa Cao không?” Tô Tú Tú lục tìm trong ký ức của nguyên thân nhưng không thấy thông tin gì về loại này, chắc hồi xưa nó là mỹ phẩm dành cho giới quý tộc.
Quả nhiên, cô thấy ông cụ lấy ra một hũ sứ nhỏ tinh xảo bằng lòng bàn tay, trên vẽ hình mỹ nhân soi gương rất đẹp, nắp hũ còn được chạm trổ hoa văn.
“Cái này bao nhiêu tiền ạ?” Tô Tú Tú đón lấy hũ nhỏ ngắm nghía.
“Vẫn giá cũ, mười lăm đồng.” Ông cụ thản nhiên nói.
“Cái gì? Một hũ tí xíu thế này mà mười lăm đồng á? Cướp tiền người ta chắc?” Hàn Kim Nguyệt kêu khẽ kinh ngạc.
Tô Tú Tú huých tay em gái, bảo đừng làm quá lên. Mười lăm đồng thì sao, đời sau mấy hũ kem dưỡng mấy triệu là chuyện thường mà.
Ông cụ cười khà khà: “Cô bé này, Bách Hoa Cao của chúng tôi đều làm từ nguyên liệu quý hiếm, thời xưa có tiền cũng chẳng mua được đâu.”
Tô Tú Tú mở nắp ra, ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng dịu nhẹ như hoa tươi thật vậy. Nhìn chất kem mịn màng cao cấp, cô thầm nảy ra ý định.
“Bác ơi, loại này bác còn bao nhiêu hũ ạ?”
Sắp tới tình hình sẽ biến động nhiều, những tiệm lâu đời thế này không biết có còn mở cửa được không, chi bằng nhân lúc này tích trữ một ít.
“Chà, khẩu khí không nhỏ nhỉ. Tôi còn sáu hũ, sao, cô định mua hết à?” Ông cụ híp mắt cười hỏi.
Sáu hũ, Trương Lạp Mai lấy hai hũ, còn bốn hũ thì cũng chẳng phải là quá nhiều đối với cô.
“Vâng, bác gói lại hết giúp cháu ạ.” Tô Tú Tú rút ví ra đếm tiền: “Tổng cộng chín mươi đồng, bác kiểm lại giúp cháu.”
Ông cụ ngạc nhiên nhìn Tú Tú, không ngờ cô lại mua nhiều một lúc như vậy. Định bảo ở đây hạn chế mỗi người chỉ được mua hai hũ, nhưng nghĩ lại lời mình vừa nói, thôi thì đàn ông Bắc Kinh nói lời phải giữ lấy lời, không có đạo lý rút lại.
“Gói xong rồi đây, cô cầm cho chắc, toàn hũ sứ cả, rơi xuống là tan tành đấy.” Ông cụ xua tay ra hiệu cho hai người mau đi đi.
Tiếp theo là đi mua đồ dùng cá nhân (băng vệ sinh), thứ này cũng hạn chế mua, hai người chỉ mua được hai mươi miếng. Muốn mua thêm phải đợi đến tháng sau. Nhưng Tô Tú Tú vẫn còn một ít dự trữ từ trước khi mang thai, giờ cũng không dùng đến nên đưa cả cho Trương Lạp Mai.
Tô Tú Tú và Tiểu Nguyệt ăn trưa ở ngoài, sau đó hai chị em dắt tay nhau vui vẻ về nhà. Thấy Hàn Kim Dương đang có mặt ở nhà, cô không khỏi tò mò.
