[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 123
Cập nhật lúc: 04/01/2026 15:12
Tô Tú Tú vội vàng khoác áo ngoài, đeo khăn quàng và đội mũ, dìu Hàn Kim Nguyệt ra tiền viện. Thấy Tô Vĩnh Cường và Mã Đào đang đứng đó trò chuyện, cô thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng không khỏi tò mò: hai người này sao lại tán chuyện với nhau được nhỉ?
"Chị dâu." Quách Linh thấy Tô Tú Tú ra liền nháy mắt ra hiệu mình không sao, rồi cười nói với Mã Đào: "Đây là vợ anh Kim Dương, cũng là em gái anh Nhị Cường."
"Chào chị dâu ạ." Mã Đào gật đầu với Tô Tú Tú, chào một tiếng đầy khí thế.
"Chào cậu, về thăm nhà à?" Tô Tú Tú nhìn ra phía sau cậu ta: "Bác gái Mã nói cậu cưới vợ rồi, còn chia cho tôi bao nhiêu kẹo hỷ, sao không dắt vợ về cùng?"
Mã Đào nghe vậy lập tức nhìn sang Quách Linh. Thấy cô vẻ mặt không đổi, vẫn tươi cười đứng đó, mắt cậu ta thoáng trầm xuống, nghiêm túc đáp: "Vợ em phải trông con, không tiện đi lại ạ."
"Có con rồi sao? Chà, đã làm bố rồi cơ đấy? Nhanh thật, bé được bao nhiêu tháng rồi?" Quách Linh hỏi một cách tự nhiên như những người bạn cũ bình thường.
"Vừa đầy tháng ạ. Mẹ vợ em chẳng may bị ngã gãy tay, lần này em về là muốn đón mẹ em sang chăm sóc một thời gian." Mã Đào trả lời rành mạch từng câu một.
Quách Linh mím môi, nhìn chằm chằm Mã Đào rồi chợt mỉm cười: "Chúc mừng anh lên chức bố nhé, con trai hay con gái vậy?"
"Cảm ơn cô, là con gái." Mã Đào nhìn Quách Linh một cái, rồi quay sang nói với Tô Vĩnh Cường: "Nếu anh hứng thú với chuyện trong quân ngũ, ngày mai cùng anh Kim Dương sang nhà tôi ăn cơm, tôi kể kỹ cho mà nghe."
"Được thôi, nhưng mai có khi tôi phải tăng ca, không biết có đến được không." Tô Vĩnh Cường cười đáp.
"Sư phụ giao nhiệm vụ nặng, công việc là trên hết, sao cái gì anh cũng tò mò thế. Anh Kim Dương ngày xưa cũng đi lính mà, để lúc khác anh ấy kể cho nghe. Đi thôi đi thôi, muộn là không kịp xem phim đâu." Quách Linh thật sự không muốn ở lại đây thêm giây nào nữa, lên tiếng thúc giục.
Tô Vĩnh Cường gật đầu: "Được, Đào Tử, bọn tôi đi trước đây, có gì chuyện sau nhé. Tú Tú, anh đi đây, em đang mang bầu mau vào nhà nghỉ đi."
"Vâng, hai người đi nhanh đi." Mã Đào nhìn theo bóng lưng họ, chính xác hơn là nhìn theo bóng lưng Quách Linh. Một lúc lâu sau, cậu ta mới thu hồi tầm mắt, thấy Tô Tú Tú đang nhìn mình đầy nghi hoặc, cậu ta nghiêm mặt hỏi: "Chị dâu Tô, chị có việc gì ạ?"
"Không có gì, mẹ cậu về rồi kìa, bọn tôi vào nhà đây, không làm phiền mẹ con cậu đoàn tụ." Tú Tú cười, cùng Kim Nguyệt đi vào.
Vừa vào cửa, Kim Nguyệt đã thì thầm: "Chị dâu, em thấy anh Mã Đào không giống kiểu người thay lòng đổi dạ tẹo nào."
Tú Tú liếc nhìn em chồng, cô cũng nhận ra điều đó. Mã Đào trông không giống kẻ phản bội, nhưng việc cậu ta kết hôn sinh con với người khác là sự thật. Hơn nữa tính ngày tháng, lúc cậu ta viết thư đòi chia tay Quách Linh thì chắc chắn đã ở bên người vợ hiện tại rồi, nếu không con sao có thể đầy tháng nhanh thế được.
Ở phía bên kia, Tô Vĩnh Cường lo lắng nhìn Quách Linh, dịu dàng an ủi: "Linh Linh, nếu em thấy khó chịu thì cứ khóc ra đi, đừng kìm nén trong lòng, kẻo sinh bệnh."
Quách Linh mím môi lắc đầu. Cô từng nghĩ khi gặp lại Mã Đào mình sẽ rất đau khổ, sẽ gào khóc mắng nhiếc, nhưng khi thật sự đối mặt, cô lại bình tĩnh lạ thường, dường như không đau lòng như tưởng tượng.
"Em không sao thật mà." Thấy vẻ mặt "khổ tận cam lai" của Tô Vĩnh Cường, Quách Linh không nhịn được bật cười.
"Linh Linh..." Tô Vĩnh Cường do dự mãi, rồi như hạ quyết tâm nói: "Anh cảm thấy Mã Đào chia tay với em có lẽ là có nguyên nhân khác."
Quách Linh sững người một lát rồi cười khổ: "Em nhận ra chứ, nhưng thì đã sao? Dù nguyên nhân là gì, anh ta cũng đã vì thế mà chia tay em, rồi cưới vợ sinh con với người đàn bà khác. Cho nên, chúng em đã là quá khứ rồi. Nhị Cường..." Quách Linh đặt tay lên tay anh, "Chúng mình đính hôn đi."
Chương 170: Lớp lọc (filter) quá dày
"Cái gì? Đính hôn?" Tô Tú Tú quan sát kỹ vẻ mặt Tô Vĩnh Cường để xác nhận anh không đùa, liền nhíu mày hỏi: "Quách Linh nói thế à? Cô ấy còn nói gì nữa không?"
Tô Vĩnh Cường biết em gái đang lo lắng điều gì, liền cười đáp: "Linh Linh bảo tình cảm của cô ấy và Mã Đào không sâu đậm như mọi người nghĩ, phần nhiều là do không cam lòng thôi. Hôm qua gặp lại, cô ấy đột nhiên thấy thanh thản hẳn."
"Thế còn anh? Anh không để ý sao? Anh Hai, em hy vọng anh suy nghĩ cho kỹ. Kết hôn không phải là yêu đương, không phải chỉ cần thích là đủ. Sau này có con cái, cơm áo gạo tiền hằng ngày, nếu lúc anh không còn thích cô ấy nhiều nữa, liệu anh có khơi lại chuyện cũ, lấy việc này ra làm v.ũ k.h.í tấn công cô ấy không?" Tú Tú hỏi rất nghiêm túc.
Tô Vĩnh Cường trầm ngâm hồi lâu, cũng nghiêm túc trả lời: "Chuyện đã qua rồi anh sẽ không để ý. Nhưng nếu sau này Linh Linh vẫn còn qua lại với Mã Đào thì anh có lẽ không rộng lượng được thế, chắc chắn sẽ thấy chạnh lòng."
Vậy thì ổn rồi. Đã chia tay mà còn qua lại thì ai mà chẳng để ý.
"Thế bên nhà mình ở quê nói sao?" Tú Tú hơi lo.
"Ông bà nội á? Anh có nhắc qua rồi, ý của họ là anh muốn lấy ai thì lấy, kết hôn xong thì giống như chú Hai, mỗi tháng gửi năm đồng về phụ giúp gia đình. Sau này bố mẹ già thì lo dưỡng lão theo đúng nghĩa vụ." Tô Vĩnh Cường lần này khôn ngoan hơn, không đi tìm ông bà mà tìm thẳng bố mẹ (ông Tô Hồng Binh và bác gái). Hai người họ không có con trai nên thật sự coi anh như con ruột. Tuy họ thích con dâu dưới quê hơn nhưng nếu con trai không thích mà cứ ép thì tình cảm cha con sứt mẻ, lợi bất cập hại.
"Nói được phải làm được đấy nhé." Tú Tú vẫn còn hơi hoài nghi.
"Yên tâm đi, anh chắc chắn sẽ không để Linh Linh chịu uất ức." Tô Vĩnh Cường nghĩ đến việc sắp đính hôn liền cười ngây ngô.
Tú Tú liếc anh một cái, khoanh tay hỏi: "Thế bao giờ anh định đi gặp bố mẹ vợ tương lai? Anh vợ tương lai của anh đã đồng ý chưa?"
Nụ cười trên mặt Tô Vĩnh Cường tắt ngấm. Bố mẹ vợ thì anh không lo, nhưng cửa của anh vợ (anh trai Quách Linh) thì e là khó qua.
Chiều tối, Hàn Kim Dương đi làm về, bảo Kim Nguyệt đừng nấu cơm nữa, bác gái Mã mời cả nhà sang ăn cơm.
"Cả nhà mình sang hết á? Có kỳ quá không anh?" Tú Tú do dự.
"Không sao, nhà mình còn mấy tảng thịt đông lạnh đấy, cầm một miếng sang, thêm gói bánh kẹo cho Tiểu Nha nữa là được." Hàn Kim Dương đã tính toán sẵn trên đường về.
Tú Tú gật đầu, bảo Kim Nguyệt lấy thịt, còn cô tự lấy gói bánh, đội mũ quàng khăn rồi sang nhà bác Mã.
"Tú Tú, trời lạnh thế này đi đâu đấy?" Bác gái Lý ra đổ nước, thấy Tú Tú liền cười hỏi.
"Cháu sang nhà bác Mã ăn cơm, bác ăn chưa ạ?" Tú Tú lễ phép đáp.
"Đang nấu đây." Bác Lý thấy vợ chồng Kim Dương dìu Tú Tú đi, trong lòng kinh ngạc: Cả nhà kéo nhau sang đó ăn à?
"Anh Cả, có phải chai rượu này không?" Hàn Kim Vũ tay trái xách giỏ, tay phải cầm chai rượu chạy tới hỏi.
"Đúng rồi, đi thôi, bác Mã đang đợi. Bác Lý ơi, bọn cháu đi ăn cơm đây ạ."
Bác Lý liếc nhìn cái giỏ đậy vải hoa, đoán chắc bên trong có đồ ngon. Bà đảo mắt nghĩ bụng: Đúng rồi, mình cũng có thể mời người khác ăn cơm, tốt nhất là mấy đứa độc thân hoặc vợ chồng trẻ, mời họ đến chắc chắn họ chẳng dám đi tay không, lúc đó mình nấu một món mà được ăn bốn món, lời to!
Nhà Tú Tú không biết bác Lý đang tính toán gì. Đến nhà họ Mã, bác gái Mã tươi cười hớn hở mời họ ngồi vào bàn. Có thể thấy Mã Đào về khiến bác cực kỳ hạnh phúc.
"Đào Tử, đây là vợ anh Kim Dương, mau chào chị dâu đi." Bác Mã chưa biết họ đã gặp nhau.
"Chào chị dâu ạ." Mã Đào lịch sự chào.
"Chào cậu, Tiểu Nha đâu rồi bác?" Tú Tú nhìn quanh hỏi.
"Tôi bảo nó đi gọi người rồi, chắc sắp về thôi." Bác Mã đón lấy cái giỏ từ tay Tiểu Vũ, nhấc vải lên xem liền lườm một cái: "Bảo sang ăn cơm mà mang lắm đồ thế, tí bế về cho tôi."
"Bác nói lạ, mang sang rồi ai lại bế về." Tú Tú định cầm miếng thịt đặt lên thớt để thái.
"Ấy, cô đừng động tay, tôi xào một đĩa thịt to rồi, đủ ăn, cái này cứ để đó." Bác Mã thấy vậy vội cản. Bác bắt Tú Tú ngồi lên giường sưởi (kháng), không cho làm gì cả.
Một lát sau, Tiểu Nha dẫn người về, đó là bác cả và anh họ của Mã Đào, ngoài ra còn mời thêm mấy bác trưởng khu và bác gái quản sự ở viện 4. Mọi người chia làm hai bàn, bàn ngồi ghế uống rượu, bàn ngồi trên giường sưởi không uống rượu. Tú Tú ngồi bàn giường sưởi, đồ ăn y hệt bàn kia chỉ là không có rượu.
"Tú Tú, ăn cái này đi, ăn nhiều vào. Tôi thấy bụng cô vẫn còn nhỏ hơn hồi tôi bầu bốn tháng đấy." Bác Mã gắp cho Tú Tú một miếng mỡ lớn.
Nhìn miếng mỡ bóng loáng, Tú Tú nuốt nước miếng – không phải vì thèm mà vì sợ. Cô gắp sang cho Tiểu Nha đang thèm thuồng, cười nói: "Dạo này cháu không thích ăn mỡ lắm, bác đừng cứ lo cho cháu, cháu không khách sáo đâu."
Nói rồi cô gắp một miếng thịt nạc ăn, rồi giải thích: "Bụng cháu không nhỏ đâu ạ, chẳng qua khung xương cháu nhỏ, lại mặc áo bông dày nên không lộ rõ thôi."
Bác Mã gật đầu, lại gắp thịt cho mấy anh em Kim Nguyệt, rồi bắt đầu khoe cháu nội: "Chà, không phải tôi tự khen đâu, con bé nhà tôi xinh lắm, mắt to tròn xoe, mũi thì cao dọc dừa. Đúng rồi, mọi người chưa thấy nhỉ? Đào T.ử có chụp ảnh đấy, để tôi lấy cho xem."
Nói đoạn, bác Mã chạy đi lấy ảnh. Tú Tú nghé mắt nhìn rồi sững người: đôi mắt hí, sống mũi hơi tẹt, da dẻ đen nhẻm, hoàn toàn khác xa lời bác Mã tả. Dẫu biết bà nội nhìn cháu có "lớp lọc" (filter) thật, nhưng cái filter này có phải là quá dày rồi không?
"Thế nào, cháu tôi xinh chưa? Y hệt Đào T.ử hồi nhỏ. Người ta bảo con gái giống cha thì giàu sang, cháu tôi sau này chắc chắn không lo cơm áo." Bác Mã cầm ảnh cười hớ hở.
Tú Tú không nhịn được nhìn Mã Đào một cái, rồi nhìn lại tấm ảnh. Ngoài màu da ra thì mắt và mũi chẳng giống tẹo nào, không biết bác Mã nhìn kiểu gì mà bảo giống.
