[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 127

Cập nhật lúc: 04/01/2026 15:13

Mà lại là hai đôi, một đôi bằng vàng và một đôi bằng bạc.

"Ở các nước phương Tây, vợ chồng kết hôn sẽ đeo nhẫn. Anh thấy Trần Phi và vợ cậu ta đeo, trông cũng khá đẹp nên đã nhờ người làm một đôi bằng vàng. Sau lại nghĩ vàng thì nổi bật quá, nên làm thêm một đôi bạc nữa. Bình thường chúng mình đeo nhẫn bạc, còn đôi vàng thì cất đi, đợi con lớn thì để lại cho con." Hàn Kim Dương lấy đôi nhẫn bạc ra, l.ồ.ng chiếc nhẫn nữ vào ngón áp út của Tô Tú Tú, sau đó chìa tay mình ra: "Vợ ơi, đeo cho anh với!"

Dù Hàn Kim Dương không nói lời đường mật, nhưng lời bày tỏ giản dị chân thành này còn hơn bất cứ lời thề non hẹn biển nào. Tô Tú Tú cảm động đến rơi nước mắt, cô nhận lấy chiếc nhẫn bạc còn lại, chậm rãi đeo vào ngón áp út của anh.

"Bên trong có khắc tên của hai đứa mình đấy, nhẫn vàng cũng có." Hàn Kim Dương lấy một chiếc nhẫn vàng ra cho Tô Tú Tú xem, cười hỏi: "Em thích không?"

Tô Tú Tú gật đầu: "Thích lắm, cảm ơn anh, em thực sự rất vui."

Hàn Kim Dương phấn khởi đáp: "Em thích là tốt rồi."

Mùng hai Tết là ngày con gái đã lấy chồng về thăm nhà đẻ, Tô Tú Tú gói một cân bánh quy vụn, cùng Hàn Kim Dương trực tiếp đi về.

Vì sự việc lần trước nên Vương Ái Hương dù có giận đến mấy cũng không dám tỏ thái độ với Tô Tú Tú. Bà ta định đứng dậy bỏ đi, nhưng rồi vẫn phải kéo cô lại, dỗ dành bảo ở lại ăn cơm, nếu không người ngoài lại bảo họ đến bữa cơm cũng không cho con gái con rể ăn.

Ngồi được một lát thì Mã Cẩm Trình và Tô Trân Trân đến. Thấy vợ chồng Tô Tú Tú ở đây, Mã Cẩm Trình rất nhiệt tình chào hỏi. Tô Trân Trân do dự một chút định vào bếp giúp đỡ thì bị lão Mã gọi giật lại.

"Trân Trân, em đi đâu đấy? Ngồi xuống đây mà nói chuyện với em gái." Ở cái tuổi này mà lão Mã còn có thêm con nên lão rất vui mừng, ở nhà lão còn chẳng nỡ để vợ làm việc, càng không muốn thấy vợ phải làm lụng bên nhà ngoại.

Tô Trân Trân hơi khó xử ngồi xuống cạnh Tô Tú Tú, nhỏ giọng hỏi: "Chị em mình không vào giúp có sao không? Lát nữa mẹ lại tủi thân cho xem."

"Chúng ta chẳng phải đã mang quà Tết đến rồi sao, có ăn không của nhà ai đâu." Tô Tú Tú liếc nhìn chị gái, không muốn nói nhiều lời thừa thãi.

Tô Trân Trân há miệng định nói gì đó rồi lại nhìn vào bếp, cảm thấy ngồi không yên.

"Con của anh rể đâu? Không đi cùng sao?" Thấy dáng vẻ của chị, Tô Tú Tú tùy ý tìm một chủ đề.

Quả nhiên nói đến chuyện này, Tô Trân Trân không còn tâm trí đâu mà quản chuyện khác nữa.

"Tụi nó về nhà ngoại rồi. Lúc đầu còn định bắt lão Mã đi cùng, cũng may lão Mã hiểu chuyện, nếu không em còn mặt mũi nào nữa?" Tô Trân Trân bực bội nói.

Tô Tú Tú liếc nhìn lão Mã, người có thể lên chức Phó xưởng trưởng thì làm sao mà ngốc được.

"Thế từ lúc chị mang thai, tụi nó còn bắt nạt chị không?" Tô Tú Tú ghé sát tai chị, hỏi nhỏ.

"Không, chị bảo lão Mã là bụng chị không khỏe, thế là anh ấy không cho chị làm việc nặng nữa. Giờ quần áo của tụi nó thì tụi nó tự giặt, quét nhà lau bàn cũng là tụi nó làm. Chị chỉ việc nấu cơm thôi, tụi nó cũng chẳng dám chê nấu dở nữa rồi." Tô Trân Trân vui vẻ kể.

"Hai đứa trẻ nhà anh rể không nói gì sao?" Thực ra Tô Tú Tú muốn hỏi xem chúng có giở trò gì không.

"Không có!" Tô Trân Trân lắc đầu.

Không có là tốt nhất. Nghĩ lại cũng đúng, con của Tô Trân Trân kém tụi nó bao nhiêu tuổi cơ chứ, căn bản không tồn tại quan hệ cạnh tranh gì.

Bữa trưa thức ăn khá ổn, có năm món mặn một món canh. Sau khi ăn xong, vợ chồng Tô Tú Tú liền đứng dậy ra về.

Đợi họ đi xa, Vương Ái Hương nhìn gói bánh quy vụn mà tức nổ đom đóm mắt. Bà ta giờ đã biết Tô Vĩnh Cường làm ở xưởng thực phẩm, bánh vụn này họ có thể mua riêng được, chắc chắn là Vĩnh Cường cho Tú Tú, rồi con "đồ ăn cháo đá bát" đó lại đem đi tặng bà ta.

"Biết sớm nó là đứa bạc tình như thế thì hồi đó đã chẳng đón nó lên thành phố đi học làm gì." Vương Ái Hương hậm hực nói.

Tô Hồng Quân vừa uống chút rượu, nghe lời Vương Ái Hương cũng tức giận phụ họa: "Đúng là học cao cho lắm vào rồi hỏng người, quả nhiên là thế. Cái con bé Tú Tú này, sau này chúng ta cứ coi như không có đứa con gái này đi."

"Nhưng cứ lễ Tết nó lại xách gói bánh vụn đến làm mình tức c.h.ế.t đi được, mà mình lại chẳng làm gì được nó." Vương Ái Hương nghiến răng nghiến lợi.

Tô Hồng Quân sa sầm mặt, lạnh lùng nói: "Đợi lần sau nó qua, tôi sẽ dạy bảo nó một trận ra trò."

Chương 176: Người họ hàng ngoài ý muốn

Theo lệ cũ ở quê Tô Tú Tú, con gái đi lấy chồng, bậc trưởng bối thân thiết ngoài phong bao ngày cưới còn phải cho phong bao gặp mặt. Sau đó vợ chồng con gái phải đi chúc Tết, và bắt buộc phải đi lễ đôi trong hai năm liên tiếp, trưởng bối không cần đáp lễ. Sau hai năm có thể đi lễ đơn, nếu trưởng bối không đến chúc Tết lại thì sau này không cần đi lại nữa.

Tô Tú Tú không tổ chức tiệc ở nhà đẻ nên dĩ nhiên không nhận được bao lì xì của ai, vì vậy không đi chúc Tết cũng chẳng sao. Chủ yếu là đám họ hàng bên nhà nguyên thân chẳng có mấy ai ra hồn, chi bằng cắt đứt cho xong.

"Đều không đi sao?" Hàn Kim Dương hỏi.

Tô Tú Tú lắc đầu: "Ông bà nội em sinh được năm người con, ba gái hai trai. Cô cả đi theo chú cả rồi, giờ ở đâu, còn sống hay đã mất cũng không ai biết. Cô hai lấy chồng trên thị trấn, tính tình y đúc bà nội em, từ lúc em có ký ức đến giờ cô ấy chưa từng về thăm. Còn một cô út nữa, còn lo cho nhà ngoại hơn cả chị hai em. Anh cứ chờ mà xem, cô ấy mà thấy em chắc chắn sẽ mắng em bất hiếu. Em đâu có dở hơi mà tự tìm đến để bị mắng."

Còn về ông bà ngoại, từ lúc nguyên thân biết chuyện cũng chẳng gặp được mấy lần, tự nhiên quan hệ cũng không thân thiết.

"Đừng nói em nữa, còn họ hàng bên anh thì sao?" Tô Tú Tú hỏi.

"Sau khi bố mẹ anh mất, rất nhiều họ hàng đã cắt liên lạc, người cần đi chúc Tết chỉ còn lại một ông chú họ, để mai đi vậy." Hàn Kim Dương suy nghĩ một chút rồi nói.

Thôi được, cả hai đều là người có duyên mỏng với họ hàng. Nhưng họ sống ở thành phố, họ hàng ít một chút cũng đỡ, cô càng đỡ phải lo chuyện quà cáp xã giao.

Về đến nhà, Hàn Kim Vũ và Hàn Kim Nguyệt đều không có nhà. Chúng đã lớn cả rồi, không có nhà cũng không sao. Tô Tú Tú hơi mệt nên vào phòng nghỉ một lát, lúc tỉnh dậy trời đã tối mịt.

Tô Tú Tú từ trong phòng bước ra, nhìn quanh một vòng không thấy Hàn Kim Dương đâu: "Tiểu Vũ, hai đứa về rồi à? Anh cả đâu?"

"Đồng nghiệp của anh cả đến tìm, bảo là xưởng có việc, cụ thể thế nào tụi em cũng không rõ." Hàn Kim Nguyệt đưa miếng bánh giầy nướng cho Tô Tú Tú: "Chị dâu, chị ăn cái này lót dạ trước đi, sắp có cơm ăn rồi ạ."

"Cảm ơn em." Tô Tú Tú chọc một lỗ ở giữa miếng bánh, đổ chút đường đỏ vào, "Hai đứa ăn chưa?"

"Em với anh hai ăn rồi ạ." Hàn Kim Nguyệt cười toe toét.

Tối hôm đó Hàn Kim Dương không về, mãi đến hơn mười giờ sáng mùng ba mới về đến nhà. Anh không nói nguyên nhân cụ thể nên Tô Tú Tú cũng không hỏi, chắc chắn là chuyện không thể nói, nếu không anh đã chẳng giấu giếm làm gì.

Ăn cơm trưa xong, Hàn Kim Dương xách một gói đường, một gói bánh cùng Hàn Kim Vũ đi chúc Tết nhà chú họ.

Lẽ ra Tô Tú Tú cũng phải đi, nhưng cô nghĩ mình mà qua thì chú họ lại phải cho quà gặp mặt, cứ như cô đến để đòi bao lì xì vậy, cộng thêm việc hơi mệt nên cô không đi nữa.

Chú họ của Hàn Kim Dương làm việc tại trạm quản lý lương thực ở phía Đông thành phố, hiện là Chủ nhiệm bộ phận hậu cần, một vị trí khá "béo bở", nên người đến chúc Tết rất đông. Khi anh em Hàn Kim Dương đến, nhà chú họ đang có khách.

"Chú Tư, năm mới vui vẻ ạ." Hàn Kim Dương đặt đồ xuống định rời đi luôn: "Chú đang có khách nên tụi cháu xin phép về trước, hôm khác cháu lại qua tìm chú."

"Ơ, Kim Dương, Tiểu Vũ, hai đứa khoan hãy đi." Chú Hàn giơ tay giữ họ lại, rồi nói với khách trong phòng khách: "Cháu đích tôn nhà tôi đến rồi, tôi không tiếp các vị được nữa, đợi tôi đi làm rồi chúng ta bàn tiếp."

Khách sáo tiễn khách xong, chú Hàn nhìn hai anh em Kim Dương cười nói: "Sao thế, còn đợi chú phải mời ngồi à?"

Hai anh em cười cười, đợi chú ngồi xuống rồi mới ngồi theo.

"Một thời gian không gặp, Tiểu Vũ trông tinh anh hơn hẳn nhỉ." Chú Hàn nhìn Hàn Kim Vũ từ trên xuống dưới, "Đàn ông con trai thì phải ra ngoài bôn ba chứ. Sao rồi, thay ca cho bố cháu à?"

Hàn Kim Dương nhận chén trà từ thím họ, nói lời cảm ơn rồi mới trả lời câu hỏi của chú Tư.

"Tiểu Vũ giờ làm việc ở xưởng may Hưng Hoa, bái một vị đại sư thêu thùa làm thầy ạ."

"Ồ?" Chú Hàn ngồi thẳng người dậy, "Là cái xưởng Hưng Hoa chuyên làm hàng xuất khẩu đó hả?"

"Dạ đúng ạ." Hàn Kim Dương mỉm cười gật đầu.

"Chỗ tốt đấy!" Chú Hàn hỏi Hàn Kim Vũ vài câu, thấy cậu trưởng thành tự tin hơn hẳn thì khẽ mỉm cười, rồi hỏi Kim Dương sao không đưa Tô Tú Tú qua.

"Tú Tú m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng rồi, người hơi mệt nên không đi được ạ." Hàn Kim Dương trả lời theo lý do đã chuẩn bị sẵn.

"Gớm, Tú Tú có t.h.a.i rồi à? Cái thằng này, sao không báo cho cô chú một tiếng?" Thím họ bê đĩa táo đã gọt sẵn ra, "Mau nếm thử đi, táo đơn vị của chú Tư các cháu phát đấy."

Chú Tư thực sự rất tốt, nhưng thím họ thì hơi "kém" một chút, bà ta luôn lo sợ mấy anh em Kim Dương đến chiếm hời, chính vì vậy mà Kim Dương rất ít khi qua đây chơi.

Hàn Kim Dương cười: "Cháu cảm ơn."

Chú Hàn liếc nhìn vợ một cái, cười nói: "Lúc nãy hình như bà Vạn nhà bên gọi bà đấy, bà qua hỏi xem có việc gì không."

"Bà Vạn á? Bà ấy thì có việc gì chứ? Để lát nữa tôi qua." Thím họ cười híp mắt nhìn hai anh em Kim Dương: "Hồi trước chúng tôi bận quá không đi ăn cưới được, tôi còn chưa được gặp vợ cháu đâu. Mẹ cháu mất rồi, vợ cháu m.a.n.g t.h.a.i có gì không hiểu cứ đến hỏi tôi. Đúng rồi, Tiểu Vũ hai mươi hai rồi nhỉ? Cũng nên tìm đối tượng đi thôi, nhưng tai cháu không nghe thấy gì, muốn tìm được cô gái tốt chắc không dễ đâu, cháu..."

"Tôi uống hết trà rồi, bà đi pha cho tôi chén nữa đi." Chú Hàn nén giận, mỉm cười ngắt lời.

Thím họ thấy cốc trà của chồng đúng là đã cạn đáy, đành phải đứng dậy đi pha trà, miệng vẫn không quên đon đả: "Các cháu ăn táo đi nhé, cái này bình thường không được ăn đâu."

"Trong xưởng của cháu và Tiểu Vũ cũng đều phát cả rồi ạ. Chú Tư, Tiểu Vũ còn phải sang nhà sư phụ chúc Tết nữa nên tụi cháu xin phép về trước." Hàn Kim Dương đứng dậy cáo từ.

Hàn Kim Vũ cũng đứng dậy theo, gật đầu cười: "Chú Tư, thím Tư, tụi cháu về trước ạ."

Nói xong, mặc kệ chú Hàn giữ lại, hai anh em trực tiếp đi thẳng.

"Ơ, sao đã về rồi?" Thím họ đuổi theo ra cửa, ngơ ngác hỏi.

Chú Hàn lườm bà ta một cái: "Kim Dương giờ là Đội trưởng đội bảo vệ, vài năm tới chắc chắn sẽ thăng chức. Tiểu Vũ thì vào được xưởng may Hưng Hoa, Tiểu Nguyệt thì học giỏi, thi đỗ đại học chắc không thành vấn đề. Bà xem, điều kiện nhà chúng nó như thế, có cần phải chiếm hời của nhà mình không? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, họ hàng của tôi ở Bắc Kinh không nhiều, phải năng đi lại, nếu không gặp chuyện chẳng có ai giúp đâu. Bà đúng là... đúng là đàn bà tóc dài kiến thức ngắn, sau này gặp anh em Kim Dương thì cứ khách sáo với chúng nó một chút cho tôi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 127: Chương 127 | MonkeyD