[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 13
Cập nhật lúc: 04/01/2026 03:02
Cô nàng Tiểu Nguyệt luôn cảm thấy đám cưới của anh cả và chị dâu có gì đó là lạ. Làm gì có cô dâu nào vừa mới kết hôn đêm tân hôn đã về nhà đẻ, vả lại sáng sớm anh cả đã chuẩn bị bao nhiêu đồ đạc mang sang đó. Cô dù chưa kết hôn cũng biết mấy thứ đó là để đi dạm ngõ, nhưng hai người rõ ràng đã lĩnh chứng rồi.
"Trẻ con trẻ cái hỏi nhiều làm gì, bài tập làm xong chưa?" Hàn Kim Dương lườm một cái.
"Em tốt nghiệp cấp hai rồi, không có bài tập." Hàn Kim Nguyệt vốn là người biết nhìn sắc mặt, thấy anh cả đi nhà nhạc phụ tương lai về có vẻ không mấy vui vẻ, lập tức không dám hỏi thêm gì nữa.
Tô Tú Tú cười bảo: "Tiểu Nguyệt, chỗ thịt này chúng ta mang thắng lấy mỡ lợn đi, kẻo để lâu hỏng mất."
Nhìn tảng thịt lớn như vậy, Hàn Kim Nguyệt không kìm được nuốt nước miếng, hớn hở đáp: "Dạ được, em đi nhóm lửa ngay đây."
Tô Tú Tú định đi thái thịt thì Hàn Kim Vũ đã nhanh tay giành lấy d.a.o, ra hiệu nhỏ nhẹ bảo để cậu làm.
"Cứ để tụi nó bận rộn chút đi." Hàn Kim Dương thấy vậy không ngăn cản, trái lại còn kéo Tô Tú Tú vào phòng mình: "Tú Tú, Tiểu Vũ vì vấn đề thính giác nên không có công việc, luôn tự cho rằng mình là kẻ ăn bám. Nhất là sau khi bố mẹ mất, anh đã nói với nó rất nhiều lần nhưng nó... tóm lại là việc nhà cứ để nó làm, nếu không trong lòng nó không yên đâu."
Tô Tú Tú hiểu ý gật đầu: "Em hiểu ý anh rồi."
Nói xong chuyện đó, hai người đột nhiên nhìn nhau, rồi cả hai đều đỏ mặt. Dù đã lĩnh chứng nhưng hai người đến cái hôn môi cũng chưa có, lúc này nam đơn nữ chiếc trong phòng, bầu không khí bỗng trở nên kỳ quặc.
Hàn Kim Dương liếc qua chiếc cổ trắng ngần của Tô Tú Tú, khó khăn lắm mới dời mắt đi được: "Chúng mình kết hôn vội vàng quá, phòng cưới còn chưa kịp trang trí, em xem có chỗ nào cần thay đổi không."
"Bộ chăn ga gối đệm em nhờ anh tìm người làm đã xong chưa? Cũng không cần thay đổi gì nhiều, em chỉ muốn đổi một bộ chăn mới thôi." Tô Tú Tú cười nói.
"Anh nhờ đại má Mã làm giúp rồi, bà ấy làm nhanh lắm, hôm qua đã xong. Tối qua anh cùng Tiểu Vũ, Tiểu Nguyệt giặt rồi, giờ đang phơi ngoài sân. Hôm nay nắng to, tối nay là có chăn mới để dùng." Nói xong, không biết Hàn Kim Dương nghĩ đến chuyện gì mà vành tai đỏ ửng lên, vội chuyển chủ đề: "Em xem xem còn cần sắm sửa gì không, ví dụ như cái giường này, có muốn đổi cái khác không?"
Chương 20: Đại vương keo kiệt?
Lần này đến lượt mặt Tô Tú Tú đỏ bừng: "Không cần đâu, em thấy thế này tốt rồi. Sau này chúng mình có con, chỗ cần tiêu tiền còn nhiều lắm, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy."
Vừa dứt lời, Tú Tú chỉ muốn tự tát mình một cái. Đang yên đang lành sao lại nói đến chuyện sinh con rồi, kiếp này cô mới mười chín tuổi, chưa vội chút nào.
Hàn Kim Dương rõ ràng là đã ghi lòng tạc dạ câu nói đó. Nhìn chằm chằm chiếc giường, trong đầu anh cứ vang vọng lời Tú Tú nói về chuyện sinh con, lòng bỗng nóng rực lên. Anh ôm chầm lấy cô, dịu dàng thì thầm bên tai: "Tú Tú, anh sẽ đối tốt với em."
Một lúc sau, anh buông cô ra, không phải không muốn ôm tiếp mà là sợ mình không kìm lòng nổi.
"Nếu bố mẹ anh còn sống, thấy anh cưới được người vợ xinh đẹp như em chắc chắn sẽ vui lắm." Hàn Kim Dương đột nhiên bùi ngùi.
Tú Tú định lên tiếng an ủi thì nghe tiếng gõ cửa và tiếng của Hàn Kim Nguyệt: "Anh cả, chị dâu, ra ăn tóp mỡ đi ạ!"
Hai người nhìn nhau, Hàn Kim Dương dọn dẹp đồ đạc còn Tú Tú ra mở cửa: "Ơi, ra ngay đây."
Tóp mỡ chưa bị thắng khô hoàn toàn, lúc này là ngon nhất, vừa thơm vừa giòn lại béo ngậy. Tiểu Nguyệt múc ra hai bát nhỏ, một bát rắc đường, một bát rắc muối, khói tỏa nghi ngút, hấp dẫn vô cùng.
Hàn Kim Dương gắp một miếng đưa cho Tú Tú: "Nếm thử xem ngon không?"
Tú Tú ăn một miếng rồi cười tươi: "Ngon lắm anh ạ."
Kim Vũ và Tiểu Nguyệt thấy vậy cũng mỗi người gắp một miếng, đúng là thơm giòn sần sật. Đang ăn, Tú Tú liếc qua khe cửa thấy ở cổng Thùy Hoa có không ít đứa trẻ đang đứng chầu chực nuốt nước miếng. Hiểu là chúng bị mùi thơm của thịt thu hút, nhưng chắc do người lớn dặn dò nên không đứa nào dám xán lại gần, coi như cũng có giáo d.ụ.c.
Tiểu Nguyệt ăn thêm miếng nữa, thấy chị dâu nhìn ra ngoài liền cười bảo: "Kệ tụi nó đi chị, lát nữa là tự tản đi hết ấy mà."
Thời buổi này nhà ai cũng khó khăn. Tóp mỡ lần này tuy nhiều nhưng phần lớn phải để dành làm món ăn cho ngày đãi tiệc, làm sao chia cho lũ trẻ thèm ăn kia được. Tú Tú cũng không ngốc đến mức hào phóng mù quáng. Cô mà cho, bọn trẻ sẽ hiểu lầm cứ vây quanh là có thịt ăn, lần sau nhà khác làm thịt chúng cũng vây lại thì sao? Lúc đó mọi người sẽ bảo cô khơi mào thói xấu, không chừng còn mắng cô vuốt mặt không kịp.
Phải đến tận lúc sắp ăn trưa, đám trẻ mới lủi thủi về nhà theo tiếng gọi của mẹ mình. Trong đó có con trai út của thím Lý – Lý Tứ Bình. Ngửi mùi thịt cả buổi sáng, về đến nhà nó liền gào khóc đòi ăn thịt.
"Thịt với chả thịt, chỉ biết có thịt thôi, ai mà chẳng muốn ăn thịt?" Thím Lý bưng bát cháo rau loãng đặt trước mặt nó, hạ thấp giọng hỏi: "Mày ở sân thứ ba cả buổi, cái con vợ mới của thằng Hàn Kim Dương có cho mày miếng thịt nào không?"
"Không ạ, cửa còn chẳng mở." Lý Tứ Bình ỉu xìu đáp.
Mặt thím Lý đen sầm: "Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Con mẹ thằng Hàn Kim Dương hồi còn sống đã keo kiệt, nuôi ba đứa con cũng vắt cổ chày ra nước, giờ lấy con vợ cũng bủn xỉn y hệt. Cả nhà một lũ đại vương keo kiệt, ăn lắm thịt thế không sợ đau bụng à."
Tô Tú Tú chẳng hề biết mình bị thím Lý phong cho cái danh "Đại vương keo kiệt", nếu không cô phải hỏi cho ra lẽ xem cô keo kiệt chỗ nào. Chưa từng nghe nhà ai ăn ngon lại phải đi chia cho con nít cả viện, nói ra cô vẫn là người có lý nhất.
Thắng mỡ xong, hai anh em nhà họ Hàn dọn dẹp bếp để chuẩn bị cơm trưa. Tú Tú thấy không giúp được gì nên cùng Hàn Kim Dương đi gánh nước, sẵn tiện làm quen môi trường xung quanh.
Vừa ra đến cổng viện thì chạm mặt bác Kim ở gian nhà đông.
"Kim Dương, bác nghe bác gái bảo cháu cưới vợ rồi, đây là vợ cháu hả? Hai đứa định khi nào đãi tiệc? Tiền với phiếu có đủ không? Thiếu gì cứ bảo bác, đừng khách sáo với bác nhé." Bác Kim hiền từ nói.
"Cháu cảm ơn bác Kim. Thời gian đãi tiệc cháu chưa định, lúc đó chắc chắn phải làm phiền bác rồi ạ." Hàn Kim Dương cung kính đáp. Bình thường lúc anh đi làm, bác gái Kim vẫn hay trông nom giúp Tiểu Vũ, ơn này anh luôn ghi lòng tạc dạ.
Bữa cơm trưa nay do đích thân Tiểu Vũ xuống bếp, ba người còn lại phụ giúp. Bốn người đồng lòng nên chẳng mấy chốc một bàn thức ăn đã xong xuôi.
"Chị dâu, tay nghề em bình thường lắm, chị ăn tạm nhé." Kim Vũ nhỏ giọng nói.
Nhìn bàn thức ăn nào thịt kho tàu, trứng xào, đậu phụ hầm, chưa biết vị thế nào nhưng sắc và hương đúng là thượng hạng.
"Trông ngon quá đi mất, vậy chị không khách sáo nhé." Tú Tú gắp miếng đậu phụ bỏ vào miệng, mắt bỗng sáng rực: "Ngon quá! Tiểu Vũ ơi, tay nghề em đỉnh thật đấy."
Kim Vũ ngượng ngùng cúi đầu: "Chị dâu quá khen rồi, tay nghề em thường thôi ạ."
Tú Tú không đồng tình: "Em khiêm tốn quá rồi, tay nghề này mà gọi là thường thì đầu bếp ngoài kia thất nghiệp hết mất."
Đột nhiên, Tô Tú Tú nhìn Kim Vũ đăm chiêu.
"Sao... sao thế chị?" Vì vấn đề tai nên Tiểu Vũ vốn rất tự ti, bị chị dâu nhìn chằm chằm như vậy cậu có chút lúng túng.
"Không có gì đâu, chị chỉ thấy em nấu ngon quá nên định bụng phải ăn thật nhiều thôi." Tú Tú cười. Thực ra cô đang nghĩ, Tiểu Vũ nấu ăn ngon thế này, nếu tìm được quan hệ cho cậu vào làm ở nhà ăn thì hoàn toàn ổn. Làm đầu bếp không cần giao tiếp quá nhiều, chỉ cần nấu ngon là được. Có công việc ổn định, ngoại hình lại khá, sau này nhờ người mai mối dưới quê tìm một cô gái chịu khó, thế là cậu có tổ ấm riêng, Hàn Kim Dương cũng nhẹ gánh. Nhưng giờ nghĩ chuyện này còn sớm, Tiểu Vũ mới hai mươi hai, cứ thong thả thôi.
Ăn xong, Tú Tú định dọn bát đĩa thì bị Tiểu Nguyệt ngăn lại: "Chị dâu, để em làm là được rồi."
"Hai chị em mình cùng làm cho nhanh, đông tay thì mới vui chứ." Tú Tú cười bảo.
"Dạ vâng." Tiểu Nguyệt nhìn nụ cười của Tú Tú mà mặt hơi ửng hồng. Trời đất ơi, chị dâu thật sự quá đẹp, lại đúng như anh cả nói, là người rất dịu dàng và dễ gần.
Chương 21: Thím Lý đanh đá
Dọn dẹp bếp xong, Tú Tú định mang cây lau nhà đi giặt. Vừa ra khỏi cổng Thùy Hoa thì suýt tông phải một người đàn ông.
"Xin lỗi, tôi sơ suất quá." Tú Tú vội vàng xin lỗi.
Lý Dũng định bụng mắng một câu "đi đứng kiểu gì thế", nhưng vừa ngẩng lên nhìn thấy Tú Tú, anh ta bỗng nghẹt thở, tim đập thình thịch, ngớ ngẩn hỏi: "Cô... cô không phải người trong viện mình à?"
Tú Tú liếc nhìn anh ta. Một người đàn ông mặt chữ điền, cao hơn mét bảy chút, trông cũng khá chỉnh tề.
"Tú Tú, sao em lại đi giặt lau nhà thế, cứ để đó lát anh làm cho." Hàn Kim Dương vào nhà lấy đồ, trở ra không thấy vợ đâu, hỏi ra mới biết cô đi giặt đồ lau nhà nên vội đuổi theo.
"Không sao đâu, giặt cái lau nhà thôi mà." Tú Tú nói với chồng rồi mới quay lại trả lời câu hỏi của Lý Dũng: "Tôi vừa kết hôn với Kim Dương xong, anh chưa thấy tôi là chuyện bình thường."
"Hóa ra... hóa ra là vợ anh Hàn à!" Lý Dũng nhìn Hàn Kim Dương, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cúi đầu lủi thủi rời đi.
Thím Lý đang xào rau, thấy con trai thất thần đi về liền hỏi ngay: "Tiểu Dũng, sao thế con? Có chuyện gì à?"
"Mẹ, Hàn Kim Dương lấy vợ rồi." Lý Dũng thẫn thờ đáp.
"Biết rồi, dắt về từ hôm qua mà. Sao, con thấy rồi à? Trông cái mặt hồ ly tinh thế kia nhìn là biết chẳng phải hạng tốt lành gì." Thím Lý hừ lạnh.
"Mẹ, mẹ đừng nói bậy." Rõ ràng đẹp như tiên nữ, sao qua miệng mẹ mình lại thành ra thế kia. Cứ nghĩ đến Tô Tú Tú là Lý Dũng thấy đau nhói. Anh ta vừa thấy là trúng tiếng sét ái tình ngay, cứ ngỡ gặp được chân ái đời mình, ai dè nữ thần đã là vợ người ta, mà lại còn là vợ của "kẻ thù" Hàn Kim Dương. Càng nghĩ càng thấy thắt lòng, tại sao nữ thần lại gả cho cái gã thô lỗ hung bạo đó chứ?
"Tiểu Dũng? Tiểu Dũng? Con sao thế? Có phải thằng Hàn Kim Dương lại đ.á.n.h con không?" Dứt lời, bà ta thấy Hàn Kim Dương đang vừa nói vừa cười dẫn "vợ hồ ly" đi vào, cơn giận trong lòng xông thẳng lên não, bà ta chẳng màng gì nữa lao thẳng ra ngoài: "Hàn Kim Dương! Có phải mày lại bắt nạt con trai tao không?"
