[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 158
Cập nhật lúc: 05/01/2026 04:02
Vốn dĩ ban đầu mọi người tưởng ông ấy muốn mua việc làm, không ngờ lại là đổi việc, như vậy thì tính chất hoàn toàn khác hẳn.
Sắc mặt Hàn Kim Dương dịu lại đôi chút: "Ông có thể nói rõ là công việc gì không?"
Trạm trưởng Tần không nói lời thừa thãi, trực tiếp đưa ra điều kiện: "Kế toán của trạm thu mua phế liệu. Công việc này đơn giản, nhẹ nhàng, nếu không phải vì yêu cầu bắt buộc phải tốt nghiệp cấp ba thì tôi cũng chẳng nỡ mang ra đổi đâu."
Kế toán? Nghĩa là được ngồi văn phòng, tuy là làm ở trạm thu mua phế liệu nhưng thế cũng là quá tốt rồi.
"Ông đổi cho ai ạ?" Kim Dương hỏi.
Trạm trưởng Tần gật đầu: "Cho con trai tôi. Thằng bé bình thường học hành không chuyên tâm nên không đỗ cấp ba. Vốn tôi định thong thả tìm việc cho nó, nhưng kết quả là... À, tôi nghe nói cha cậu lúc sinh thời là thợ điện?"
"Đúng vậy, cha cháu là thợ điện bậc 5. Công việc này của ông... sau khi đổi xong, em gái cháu sẽ làm việc ngay tại trạm của ông ạ?" Hàn Kim Nguyệt không nhịn được xen vào hỏi.
"Phải, cô kế toán Lưu ở trạm tôi sắp nghỉ hưu rồi. Cô ấy chỉ có một đứa con trai nhưng đã đi làm chỗ khác." Trạm trưởng Tần đã lo liệu xong xuôi nên không ngại nói ra.
Tô Tú Tú nhìn Kim Nguyệt, khẽ hỏi: "Em thấy thế nào? Công việc này khá ổn đấy."
Công việc thực sự rất tốt, đúng như lời Trạm trưởng Tần nói, nếu vị trí này không yêu cầu bằng cấp ba thì ông ấy đã sắp xếp cho con trai mình rồi.
"Cháu chưa từng học kế toán, cháu... cháu làm được không ạ?" Kim Nguyệt có chút lo lắng.
Trạm trưởng Tần nghe vậy thì mừng thầm, ý này tức là đã đồng ý rồi. Ông xua tay cười bảo: "Yên tâm, không khó đâu. Cháu là học sinh cấp ba, đầu óc chắc chắn thông minh. Sau này tôi sẽ bảo cô Lưu dạy cháu một thời gian, tuyệt đối không vấn đề gì."
"Thế bao giờ cô Lưu nghỉ hưu ạ? Cháu vẫn chưa tốt nghiệp, chưa có bằng thì không đúng yêu cầu, cũng không thay chỗ được." Kim Nguyệt hiện đang học lớp 11, phải sang năm mới có bằng.
"Không sao, cô Lưu có thể hoãn nghỉ hưu vài tháng." Trước khi đến, Trạm trưởng Tần đã tìm hiểu kỹ hoàn cảnh của Kim Nguyệt và bàn bạc với cô Lưu nên mọi thứ đều đã được thu xếp.
Kim Nguyệt gật đầu với anh cả, cô không còn thắc mắc gì, giờ chỉ chờ xem anh cả đàm phán nốt thế nào.
"Nếu Tiểu Nguyệt đã đồng ý thì nhà cháu không có vấn đề gì. Nhưng phải đợi đến khi em ấy chính thức nhận việc thì chúng cháu mới có thể giao suất thợ điện cho ông." Kim Dương trầm ngâm một lúc rồi nói.
Bây giờ mà giao suất đi luôn, lỡ bên phía Trạm trưởng Tần có trục trặc gì thì sao? Một khi sơ suất, Kim Nguyệt sẽ phải xuống nông thôn, anh không thể để hậu quả đó xảy ra được.
Trạm trưởng Tần thở dài nhẹ: "Tôi hiểu cách nghĩ của cậu. Được, vậy cứ đợi đến khi đồng chí Hàn Kim Nguyệt vào làm."
Thật không ngờ Kim Dương nghe ngóng bấy lâu không có tin tức, giờ công việc lại tự tìm đến cửa, đúng là "được tới mà không tốn chút công phu".
"Chúng ta cũng không nên lơ là. Kim Dương, anh cứ tiếp tục nghe ngóng bên ngoài đi, vạn nhất bên Trạm trưởng Tần có biến thì sao." Tú Tú cẩn thận dặn dò. Kim Dương thấy vợ nói có lý, dù thế nào thì cứ dự phòng vẫn hơn.
Đã ba ngày kể từ khi Chủ nhiệm Thường Hân bị đưa đi, bà vẫn chưa được thả về, những lời đồn đại về bà ngày càng nhiều. Nào là bà tố cáo lãnh đạo xưởng, nào là tham ô nhận hối lộ, là gián điệp, hay quan hệ nam nữ bất chính... đủ mọi giả thuyết.
"Tú Tú, cậu bảo Chủ nhiệm Thường rốt cuộc phạm lỗi gì?" Trương Diên Hà ghé sát Tú Tú hỏi nhỏ.
Tú Tú liếc nhìn cô ta, quan hệ giữa hai người tốt đến mức nói chuyện thì thầm từ bao giờ thế? "Cậu còn không biết thì sao tôi biết được?" Tú Tú tùy tiện đáp một câu.
"Ơ kìa Tú Tú, nhìn xem, kia có phải Chủ nhiệm Thường không?" Trương Diên Hà phấn khích vỗ vỗ tay Tú Tú, chỉ về phía hành lang.
Tú Tú nhìn theo, đúng là Thường Hân, tuy gầy đi và sắc mặt xanh xao hơn nhưng đúng là bà ấy.
"Xem ra không phải gián điệp hay tham ô, thế thì là gì nhỉ?" Trương Diên Hà tò mò. Tú Tú cạn lời, chúng ta thực sự không thân đâu, đừng có nói mấy cái này với tôi.
"Muốn biết thì cậu cứ trực tiếp đi mà hỏi bà ấy." Tú Tú không muốn tiếp chuyện nên đáp lệ.
Người bình thường nghe thế sẽ biết là nói lẫy, ai dè Trương Diên Hà chạy đi hỏi thật. Không biết cô ta nói gì mà sắc mặt Thường Hân trông rất khó coi.
Lát sau cô ta quay lại, hớn hở nói: "Tôi hỏi rồi, Chủ nhiệm Thường bảo chỉ là vô tình bị người khác liên lụy, điều tra rõ ràng là được thả về thôi."
Câu trả lời này nghe là biết giả, nhưng Trương Diên Hà tin sái cổ. Tú Tú cũng lười giải thích, vừa hay Chủ nhiệm Dao gọi cô vào văn phòng.
"Bị dọa sợ à?" Chủ nhiệm Dao hỏi nghiêm nghị.
Tú Tú ngẩn ra rồi lắc đầu: "Dạ không, cháu không làm gì hổ thẹn thì sao phải sợ ạ."
Chủ nhiệm Dao gật đầu: "Đúng, cho nên đừng để một số người làm ảnh hưởng đến công việc của mình."
Tú Tú ngẫm nghĩ một hồi, hóa ra là vào thẳng vấn đề: giục bản thiết kế mới đây mà! Thực ra cô đã có ý tưởng nhưng chưa muốn đưa ra ngay. Phải tạo cảm giác thiết kế là một việc rất khó khăn, cái gì quá dễ dàng người ta sẽ không trân trọng.
"Cháu biết rồi thưa sư phụ, nhưng dạo này... cháu không biết nên vẽ gì nữa." Tú Tú tỏ vẻ m.ô.n.g lung.
Thấy cô như vậy, Chủ nhiệm Dao bảo: "Cảm hứng không phải lúc nào cũng có. Không sao, vẽ không được thì khoan hãy vẽ, đi làm việc khác đi. Lúc nào thả lỏng biết đâu cảm hứng lại tới, lúc đó nhớ vẽ lại ngay."
Tú Tú gật đầu lia lịa tỏ vẻ tiếp thu.
"Về đi, nếu không muốn vẽ tranh thì xuống xưởng sản xuất dạo xem, hoặc qua xưởng thêu xem Tiểu Vũ thêu thùa, đi đi." Chủ nhiệm Dao phẩy tay.
Thường Hân đã trở về nhưng không quay lại bộ phận thiết kế mà lên văn phòng giám đốc trước. Hơn một tiếng sau, loa phóng thanh của xưởng vang lên. Đại ý là: do nhu cầu công việc, Thường Hân được điều động sang làm Chủ nhiệm thiết kế của phân xưởng.
"Xưởng mình có phân xưởng nữa ạ?" Tú Tú hỏi Lâm Na.
Lâm Na cũng ngẩn người, một lúc sau mới nhớ ra: "Hai năm trước xưởng mình có mở một phân xưởng ở huyện lân cận. Khác với xưởng tổng, phân xưởng chỉ làm hàng nội tiêu, hiện mới có hai ba trăm người thôi, so với đây thì đúng là một trời một vực."
Nói trắng ra là Thường Hân bị "thăng chức ảo" nhưng thực tế là bị giáng chức, bị "đày đi biên ải".
"Suỵt, Chủ nhiệm Thường còn bảo không sao, bị đày ra phân xưởng mà gọi là không sao à?" Trương Diên Hà lại sán tới.
Tú Tú liếc cô ta một cái rồi bảo Lâm Na: "Chị Na, dạo này em cạn cảm hứng quá, Chủ nhiệm bảo em đi tham quan xưởng, em định qua xưởng thêu xem thế nào."
"Đi đi." Lâm Na là tổ trưởng nên đồng ý ngay.
Nhìn Tú Tú đi khuất, Trương Diên Hà bĩu môi: "Chị Na, Tô Tú Tú tự phụ quá nhỉ, mới làm nhà thiết kế được bao lâu mà đã bày đặt cảm hứng này nọ!"
"Người ta thiết kế quần áo kiếm được bao nhiêu ngoại tệ cho quốc gia, còn cô?" Lâm Na liếc cô ta một cái rồi quay lại làm việc. Trương Diên Hà bị mắng cho một câu thì tịt ngòi luôn.
Tú Tú đã đến xưởng thêu. Khác với các khu vực khác, nơi này sạch sẽ, ngăn nắp và đặc biệt là rất yên tĩnh. Phía sau là một khu rừng nhỏ nên thỉnh thoảng có tiếng chim hót, cảm giác rất thanh bình.
"Cháu là Tô Tú Tú ở bộ phận thiết kế phải không?" Chủ nhiệm Dư thấy cô thì hỏi.
"Chào Chủ nhiệm Dư, cháu là Tô Tú Tú ạ. Chủ nhiệm Dao bảo cháu sang đây học hỏi thêm nên cháu qua đây làm phiền ạ." Tú Tú lễ phép đáp.
Đối với một hậu bối cầu tiến và có giác ngộ cao như Tú Tú, Chủ nhiệm Dư rất dễ tính: "Không vấn đề gì. Ta nhớ cháu với Tiểu Vũ là người nhà nhỉ? Hay cháu qua chỗ nó mà xem?"
"Thế thì còn gì bằng ạ." Tú Tú mừng rỡ.
Trong xưởng thêu, ai nấy đều miệt mài. Tú Tú lướt nhìn qua, thấy phần lớn đang thêu bức "Mèo vờn tranh" cô vẽ dạo trước, một số khác thì thêu hình "Gấu trúc ôm bình sữa", kích thước chắc là để làm quạt tròn hoặc tranh để bàn.
Đến khu vực của Hàn Kim Vũ, cô thấy cậu ngay lập tức. Giữa một "rừng hoa" toàn chị em phụ nữ, cậu là "chiếc lá xanh" duy nhất nên cực kỳ nổi bật. Tú Tú đứng bên cạnh xem cậu thêu. Ngón tay cậu thon dài, đưa kim lên xuống như đang múa, nhìn rất giải tỏa căng thẳng.
"Cô là ai? Đến xưởng thêu làm gì thế?" Một người chị ngồi cạnh Tiểu Vũ tò mò hỏi.
"Chào chị, em là Tô Tú Tú ở bộ phận thiết kế, sang đây học hỏi để tìm cảm hứng ạ." Tú Tú mỉm cười.
Nghe đến tên Tô Tú Tú, người chị kia nhớ ra ngay cô gái vừa được tuyên dương hôm nọ. Hồi đó nhìn xa không rõ, giờ nhìn gần thấy cô gái này không chỉ giỏi mà còn xinh đẹp quá chừng.
"Chị dâu? Sao chị lại sang đây?" Hàn Kim Vũ thêu xong một đoạn định vươn vai thì thấy Tú Tú.
Chương 221: Thăng chức tăng lương
Tú Tú đi học hỏi ở các phân xưởng, phát hiện ra mình còn nhiều điều chưa biết. Cô khiêm tốn thỉnh giáo các bậc tiền bối, họ đều rất nhiệt tình, có gì nói nấy, thậm chí có người còn dạy cho cô vài "bí kíp độc môn".
Khi cô hào hứng kể lại với Chủ nhiệm Dao, bà ban đầu ngạc nhiên, sau đó thì hiểu ra. Chính bài phát biểu của Tú Tú tại đại hội tuyên dương đã giúp cô ghi điểm rất lớn, nên các thợ lành nghề mới sẵn lòng chỉ dạy như vậy. Nếu là người khác, ngay cả kiến thức cơ bản họ cũng chưa chắc đã nói, đừng nói là bí quyết riêng.
"Họ đã bằng lòng dạy thì em nhất định phải học cho t.ử tế." Chủ nhiệm Dao nghiêm nghị dặn dò.
