[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 160

Cập nhật lúc: 05/01/2026 04:02

"Bố cái Hiểu Hồng gửi đấy, toàn đồ nhà trồng được thôi, không đáng tiền đâu, các cháu không nhận là coi thường dân nông thôn chúng tôi đấy." Lâm Thúy Nga ở thành phố một thời gian nên đã quen với cách xã giao của người thành thị.

"Bác nói gì thế ạ, công nông một nhà, không có nông dân làm ruộng trồng lúa thì mọi người đều đói bụng hết, sao chúng cháu dám coi thường được." Tô Tú Tú nói vài câu khách sáo rồi mời bà Lâm vào nhà, "Bác ơi, chị Hiểu Hồng sắp hết thời gian ở cữ rồi nhỉ?"

Lâm Thúy Nga xót con gái, cứ bắt cô ấy phải ở cữ đủ bốn mươi hai ngày. Đương nhiên, bên ngoài bà vẫn nói là vì tiếc tiền công con gái đưa và tiếc cơm nước ở đây.

"Sắp rồi, ngay hậu tuần thôi. Thế nên tôi qua hỏi cháu một chút, ở thành phố người ta tổ chức tiệc đầy tháng thế nào?" Hình tượng bà Lâm trong tứ hợp viện không tốt nên chẳng ai thèm bắt chuyện, bà đành phải tìm đến Tô Tú Tú.

"Tiệc đầy tháng ạ? Bác đã hỏi ý kiến chị Hiểu Hồng chưa?" Tú Tú hỏi.

"Chưa, bố nó bảo đứa trẻ này sinh ra đã không có bố, tội nghiệp quá, nên ông ấy với tư cách là ông ngoại muốn đứng ra tổ chức." Rõ ràng là ông Diệp muốn khoe với thiên hạ là mình có cháu trai, hương hỏa không tuyệt tự, nhưng lại cứ không chịu thừa nhận, lấy cái cớ thương cháu ra làm bình phong.

"Bác ơi, bác cứ bàn bạc với chị Hiểu Hồng rồi hãy quyết định. Hơn nữa, chị ấy đã nói với mọi người là chồng chị ấy mất rồi, đứa bé là con mồ côi từ trong bụng mẹ, e là không thích hợp tổ chức tiệc đầy tháng rình rang đâu ạ." Tú Tú cố gắng giải thích bằng cách trực bạch nhất để bà Lâm dễ hiểu.

Lâm Thúy Nga đứng ngây ra tại chỗ. Trời đất ơi, bà quên khuấy mất Hiểu Hồng bảo mình là góa phụ, đứa nhỏ này là con của người đã khuất. Tuy giờ không còn quá khắt khe chuyện thủ hiếu, nhưng cũng chẳng ai lại mở tiệc linh đình cho con mồ côi cha cả. Nghĩ đến đây, bà đứng ngồi không yên, vội vã chạy đi tìm Diệp Xuân Sinh ngay.

Bây giờ là giữa tháng mười, trời đã lạnh dần, rau củ ngoài đồng cũng không mọc thêm nữa. Mấy quả bí ngô, bí đao và khoai tây gửi cho Tú Tú đều là đồ để được lâu, đặt ở trên cùng là một bó hành lá to và một bó hẹ tươi rói, mơn mởn.

"Tối nay nhà mình gói sủi cảo ăn đi, nhân hẹ trứng ạ." Tú Tú đặt rau vào góc, cầm bó hẹ lên nói.

Nghe đến sủi cảo, Hàn Kim Nguyệt suýt thì chảy nước miếng, gật đầu lia lịa: "Vâng ạ! Gói thêm nhân bí đao nữa chị, loại đó cũng ngon lắm."

"Được, lúc tan làm chị qua sạp thịt xem thế nào, có thịt thì mua một ít, mình làm thêm nhân thịt nữa." Tú Tú lôi phiếu thịt bỏ vào túi xách, chợt thấy tờ báo bên trong mới nhớ ra phải khoe với Kim Nguyệt: "Xem cái trí nhớ của chị này. Tiểu Nguyệt, bài báo phỏng vấn chị đã đăng rồi đấy, em xem này, ở trang hai."

Kim Nguyệt lập tức vứt bó hẹ xuống, định cầm lấy tờ báo nhưng lại sợ tay bẩn, vội vàng đi rửa tay, lau khô rồi mới dám đón lấy. Nhìn thấy ảnh chị dâu chễm chệ trên báo, cô nàng không giấu nổi sự xúc động.

Hồi lâu sau, cô mới thốt lên một câu: "Chị dâu, chị đẹp quá, đẹp hơn cả minh tinh điện ảnh luôn ấy."

Chương 222: Lại mở đại hội toàn viện

Hàn Kim Nguyệt nói là làm, cô đi mua thêm mấy tờ báo nữa, nhà giữ lại hai tờ, còn lại đem tặng cho bạn bè người thân. Từ Tô Vĩnh Cường, Quách Thắng Lợi cho đến nhà chú họ đều được tặng hết, khiến Tú Tú ngại ngùng không để đâu cho hết.

Không chỉ tặng báo, cô nàng còn chạy khắp hang cùng ngõ hẻm trong hồ đồng, gặp ai cũng hỏi xem báo chưa? Chị dâu cô ấy lên báo rồi đấy, cái người xinh nhất chính là chị ấy.

"Tiểu Nguyệt, chỉ là lên báo thôi mà, không cần phải thế đâu." Tú Tú kéo cô lại nói nhỏ.

Kim Nguyệt không đồng ý: "Lên báo đấy chị, vinh dự biết bao nhiêu. Đừng tưởng em không biết, mấy người đó trước đây toàn cười nhạo anh cả không lấy nổi vợ. Em phải cho họ thấy, anh cả em không những lấy được vợ, mà còn lấy được người vừa xinh vừa giỏi."

Hóa ra là muốn trút giận cho anh trai mình. Tú Tú gõ nhẹ vào trán cô: "Thế cũng không được quá phô trương."

Nhà họ có sáu người, Thạch Đầu còn nhỏ không tính, thì có tới bốn công nhân chính thức, đợi Kim Nguyệt tốt nghiệp xong cũng đi làm ngay, lúc đó người ta ghen ăn tức ở còn nhiều hơn, phải thận trọng vẫn hơn.

Hàn Kim Dương cũng có ý đó. Anh làm ở ban bảo vệ, chứng kiến nhiều mảng tối hơn mọi người tưởng tượng. Có những chuyện không phải mình nói không làm là sẽ không sao.

Kim Nguyệt bị anh chị nhắc nhở nên bảo đã biết, nhưng cả hồ đồng Bách Hoa dường như ai cũng biết chuyện Tú Tú lên báo rồi.

Họ đang ăn cơm thì ông Kim gõ cửa bước vào, tay cầm một tờ báo. Rõ ràng ông đến vì chuyện của Tú Tú.

"Đang ăn cơm à? Thế để mọi người ăn xong tôi lại sang." Ông Kim thấy vậy định quay đi.

"Bác Kim, tụi cháu vừa mới ăn, bác không chê thì vào làm vài miếng ạ." Kim Dương giữ ông Kim lại, rồi bảo Kim Nguyệt: "Tiểu Nguyệt, đi lấy chai rượu trên nóc tủ xuống đây."

Ông Kim từ chối một hồi, nhưng dưới sự nhiệt tình của Kim Dương, ông cũng ngồi xuống, nhận đôi đũa từ tay Ngô Tĩnh Thu rồi cười nói: "Dạo này tôi hơi bận, không mấy khi quản chuyện trong viện. Chuyện Tú Tú lên báo lớn như thế này, nếu bà Kim không nói thì tôi cũng không biết đấy."

"Cũng không phải chuyện gì lớn nên cháu không nói ra ngoài, tại con bé Tiểu Nguyệt cứ làm quá lên, đi đâu cũng khoe làm cháu ngại quá ạ." Tú Tú "thẹn thùng" nói.

Ông Kim nhíu mày: "Lên báo không phải chuyện nhỏ đâu. Trong tứ hợp viện này, cháu là người đầu tiên được lên báo đấy. Đây không chỉ là vinh dự cá nhân cháu, mà còn là vinh dự của cả cái viện này. Lát ăn cơm xong, tôi sẽ triệu tập đại hội toàn viện, Tú Tú, lúc đó cháu hãy chia sẻ đôi lời về tâm đắc và cảm nhận của mình, để mọi người trong viện học tập theo, nâng cao giác ngộ tư tưởng."

Tú Tú sửng sốt. Chỉ là lên báo thôi mà, đâu cần phải mở đại hội toàn viện để phát biểu cảm nghĩ chứ? Đang định tìm cách từ chối thì ông Mã và ông Trương cùng kéo đến, ý kiến y hệt ông Kim: Mở đại hội để mọi người học tập gương Tô Tú Tú.

Thôi xong, xem ra lại phải diễn thuyết một lần nữa rồi. Nhưng đã có kinh nghiệm ở đại hội tuyên dương của xưởng, với hơn trăm người trong viện này, cô cũng chẳng thấy nao núng gì.

Mọi người vừa ăn cơm xong, bát đũa chưa kịp rửa đã nghe tiếng chiêng khua ngoài sân. Ông Mã hô hoán gọi mọi người ra họp đại hội toàn viện.

Ai nhanh nhạy đều đoán được là chuyện Tú Tú lên báo, ai chậm chạp thì vừa đi vừa làu bàu, nhưng vẫn xách ghế ra sân trung tâm tìm chỗ ngồi.

Địa vị của ba vị đại gia là ngang nhau, thường thì việc ở sân nào người đó chủ trì. Tú Tú ở sân sau (sân thứ 3), nên hôm nay ông Kim chủ trì.

"Hôm nay mở đại hội, chắc nhiều người cũng rõ lý do rồi. Đúng vậy, đồng chí Tô Tú Tú của viện ta đã lên báo, mà lại là báo Tân Hoa." Ông Kim giơ tờ báo ra, lật đúng trang của Tú Tú, dõng dạc nói: "Mọi người thấy chưa? Ảnh của Tú Tú đây này. Có người không biết chữ, giờ tôi sẽ đọc cho mọi người nghe."

Tú Tú trợn tròn mắt. Cái gì thế này, còn phải đọc báo công khai tại chỗ sao?

Nghe giọng đọc đầy tâm huyết và hào hùng của ông Kim, Tú Tú ngượng đến mức muốn dùng ngón chân đào một cái hầm để trốn luôn cho rồi. Trời ơi, xấu hổ quá, muốn về nhà quá!

"Sao thế? Không thoải mái à?" Kim Dương xích lại gần nửa bước, chạm cánh tay vào tay cô hỏi nhỏ. Nhìn vẻ mặt đầy tự hào của anh, Tú Tú thở dài, đúng là vẫn có khoảng cách thế hệ mà.

"Dạ không sao, em đang nhẩm lại lời lát nữa định nói ạ." Tú Tú cười gượng.

Cuối cùng ông Kim cũng đọc xong, mọi người vỗ tay rào rào. Thậm chí có người còn khen ông đọc hay quá, bảo đọc lại lần nữa. Ông Kim tặc lưỡi, thật ra ông cũng muốn đọc lại lắm, nhưng thời gian có hạn, nhân vật chính là Tú Tú nên ông đành nuối tiếc từ chối và trịnh trọng mời cô lên phát biểu.

Tú Tú đã chuẩn bị sẵn bản thảo trong đầu, nhưng khi đứng trên đó, nhìn những ánh mắt ngưỡng mộ và khao khát học hỏi, cô quyết định bỏ qua những lời khách sáo ban đầu.

"Đất nước chúng ta hiện nay còn nghèo, nhưng chúng ta có những người nông dân không quản ngại gian khổ, có những công nhân làm việc cần cù, có những nhà khoa học miệt mài nghiên cứu, có những học sinh nỗ lực học tập. Vì vậy, chắc chắn chúng ta sẽ có một tương lai tươi sáng."

"Giác ngộ của tôi không hề cao, tôi cũng chỉ như hàng vạn người dân nước ta, có một trái tim yêu nước nồng nàn."

"Mỗi người có môi trường trưởng thành khác nhau, năng lực học tập khác nhau và thế mạnh khác nhau. Vì vậy, đừng coi tôi là mục tiêu, mục tiêu của các bạn chính là bản thân mình. Chỉ cần hôm nay các bạn tiến bộ hơn ngày hôm qua, nghĩa là các bạn đã thành công rồi."

Sau khi dõng dạc nói xong, nhìn thấy ánh mắt càng thêm sùng bái của mọi người, tim Tú Tú thắt lại một cái. Thôi xong, hình như cô lại thể hiện hơi quá đà rồi?

"Chị dâu, chị nói hay quá! Chị nói đúng lắm, em không nên so sánh với chị, em phải so với chính mình. Chị yên tâm, em sẽ không bỏ cuộc, ngày mai em nhất định sẽ tốt hơn hôm nay!" Kim Nguyệt kích động nói.

Nhìn dáng vẻ "fan cuồng" của em chồng, Tú Tú bỗng thấy rợn người. Hình như cô cũng có chút năng khiếu "truyền lửa" đa cấp trong người thì phải.

Phía sau đám đông, bà Lý thu lại vẻ hưng phấn, bĩu môi lầm bầm: "Chỉ được cái mồm mép." Đương nhiên bà ta nói rất nhỏ, chỉ đủ cho mình nghe thấy. Bà ta không ngốc, lúc này mà để ai nghe thấy, dù không bị đ.á.n.h thì mọi người trong viện cũng sẽ cạch mặt bà ta luôn.

Đứng bên cạnh, Lý Dũng và Hà Ngọc Chi đều có vẻ mặt phức tạp. Lý Dũng thì hối hận, nghĩ giá như ngày đó mình quyết tâm cưới Tú Tú bất chấp sự phản đối của bố mẹ thì giờ người nở mày nở mặt đã là nhà họ Lý rồi. Còn Hà Ngọc Chi thì buộc phải thừa nhận Tú Tú xuất sắc hơn mình, thầm nhủ sau này sẽ không so bì với Tú Tú nữa.

Chương 223: Chọn quần áo

Ngày hôm sau, những lời Tú Tú nói trong đại hội toàn viện đã lan truyền khắp cả hồ đồng. Ánh mắt mọi người nhìn cô càng thêm phần nể trọng. Rồi chuyện cũng truyền đến tai xưởng, ai cũng bảo Tú Tú là một đồng chí yêu nước và đầy nghị lực.

Đây là điều Tú Tú không ngờ tới. Với cái mác "người yêu nước" này (thực ra cô yêu nước thật, nhưng giờ thì ai ai cũng biết), cô tin rằng mười năm tới mình sẽ được an toàn tuyệt đối.

Chiều tan làm, Tô Vĩnh Cường đến tìm cô, xách theo mấy cân bánh ngọt vụn.

"Chuyện em lên báo anh đã kể cho ông bà nghe rồi. Ông bà muốn em sắp xếp thời gian về nhà một chuyến, lén lút thắp nén nhang cho tổ tiên để các cụ biết hậu duệ có người thành đạt." Tô Vĩnh Cường ái ngại nói: "Xin lỗi nhé, tại anh vui quá nên lỡ miệng kể, không ngờ ông bà lại bày ra chuyện này."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.