[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 165
Cập nhật lúc: 05/01/2026 05:05
"Bác đã nói rồi mà, không có việc gì to tát đâu, chẳng nên ra bệnh viện tiêu tiền oan như thế." Bà Lý liếc nhìn túi t.h.u.ố.c treo trên đầu xe đạp, bĩu môi nói: "Tú Tú này, bác nghe người ta bảo mấy cái t.h.u.ố.c này uống nhiều không tốt đâu, hay là cháu cứ sang chỗ bà Lưu lấy ít cỏ t.h.u.ố.c hạ sốt ấy. Thằng bé nhà bác hồi trước phát sốt, uống một bát là khỏi ngay."
Tú Tú đã xem qua t.h.u.ố.c hạ sốt, đó là loại dành cho người lớn, lúc ở bệnh viện cô cũng đã nghĩ hay là cho con uống cỏ t.h.u.ố.c thì hơn, tác dụng phụ không lớn bằng.
"Bác Lưu ơi, cháu muốn lấy ít cỏ t.h.u.ố.c hạ sốt chỗ bác, nó tên là gì ạ? Để hôm nào cháu đi hái về trả lại bác." Tú Tú quay sang nói với bà Lưu.
Bà Lưu đang ăn cơm, nghe Tú Tú nói vậy liền đứng dậy đặt bát lên bậu cửa sổ, vào nhà lấy ra một nắm cỏ khô.
"Đây, chính là nó, trên núi ngoại thành đầy ra ấy mà. Nhưng giờ trời lạnh rồi, không tìm thấy đâu, đợi tháng Tư tháng Năm năm sau bác dẫn cháu đi hái, bác biết một chỗ có nhiều lắm." Bà Lưu đưa cỏ t.h.u.ố.c cho Tú Tú, lại dặn dò cách dùng: "Thạch Đầu còn nhỏ, mỗi lần cho ba lá là đủ rồi. Nếu nó bị trúng gió, cảm lạnh thì thêm ba lát gừng thật mỏng, cho tí xíu đường đỏ vào, không thì trẻ con nó không uống được đâu."
"Vâng, cháu cảm ơn bác Lưu, cháu nhớ rồi ạ." Tú Tú vội vàng cảm ơn.
"Chút cỏ t.h.u.ố.c thôi mà, ơn huệ gì. Hai đứa chắc chưa ăn tối nhỉ? Mau vào nhà đi, quấn con cho kỹ vào kẻo lại nhiễm lạnh." Bà Lưu xua tay cười hiền.
Tú Tú cảm ơn bà Lưu lần nữa, cũng cảm ơn sự quan tâm của các bà các chị khác rồi mới bế Thạch Đầu cùng Hàn Kim Dương vào nhà.
Vợ chồng Tiểu Vũ và Kim Nguyệt đều chưa ăn cơm, rõ ràng là đang lo cho Thạch Đầu. Tú Tú không đợi họ hỏi, liền kể ngay kết quả chẩn đoán của bác sĩ.
Nghe thấy Thạch Đầu không sao, mọi người mới trút được gánh nặng trong lòng. Ngô Tĩnh Thu vừa thắt tạp dề vừa hỏi: "Trong tủ còn hai nắm mì sợi, tối nay ăn mì nhé?"
Hàn Kim Vũ: "Được, mọi người đều đói rồi, món này làm nhanh."
Tú Tú định đặt Thạch Đầu xuống giường, nhưng có lẽ vì đang sốt nên cu cậu không chịu nằm, cứ chạm giường là mếu máo, bộ dạng uất ức như sắp khóc đến nơi.
"Chắc chắn là trong người khó chịu rồi, để anh bế cho, em ngồi xuống nghỉ tí đi." Kim Dương bế lấy con, sờ trán cu cậu rồi bảo Kim Nguyệt: "Tiểu Nguyệt, bọn anh lấy được ít cỏ t.h.u.ố.c chỗ bác Lưu, em đi nấu lên đi, mỗi lần ba lá là được."
Thạch Đầu không bị nhiễm lạnh nên không cho gừng, chỉ có ba lá t.h.u.ố.c. Kim Nguyệt đổ nửa bát nước, đặt lên lò than rim ri nhỏ lửa.
Tú Tú cũng không nghỉ tay, cô đi bưng một chậu nước ấm, liên tục lau mặt và chân tay nhỏ xíu cho Thạch Đầu.
"Chị dâu, chị ngồi nghỉ đi, để em làm cho." Kim Nguyệt bước lại gần.
"Không cần đâu, hôm nay Thạch Đầu chắc quấy lắm, em mệt cả ngày rồi, nhìn cái mặt trắng bệch ra kìa, em mới là người cần nghỉ đấy." Tú Tú khuyên ngược lại.
Kim Nguyệt có chút tự trách: "Trưa nay Thạch Đầu vẫn ngoan lắm, đến chiều mới bắt đầu quấy. Em nghĩ chỉ còn một hai tiếng nữa là anh chị tan làm nên không đi tìm chị. May mà Thạch Đầu không sao, chứ nếu... nếu có chuyện gì, hu... chị dâu, em có lỗi với chị và anh cả, càng có lỗi với Thạch Đầu."
Tú Tú ôm lấy Kim Nguyệt, vỗ nhẹ vào lưng cô, dịu dàng an ủi: "Cái con bé ngốc này, đứa trẻ nào mà chẳng ốm đau. Thạch Đầu từ lúc sinh đến giờ mới phải uống t.h.u.ố.c lần đầu đấy, hàng xóm ai chẳng khen em chăm cháu khéo."
"Thạch Đầu là do mọc răng nên mới sốt, liên quan gì đến em đâu?" Kim Dương gọi Tiểu Nguyệt lại gần mình: "Lại lau mặt cho Thạch Đầu đi này, em nhìn xem, lau xong cu cậu có vẻ dễ chịu hơn đấy."
Cái con bé ngốc này, phải tìm việc cho nó làm thì trong lòng nó mới nhẹ nhõm được. Nhận được ám hiệu của anh trai, Tú Tú nhường chỗ cho Tiểu Nguyệt tiếp tục hạ sốt vật lý cho con.
"Anh cả, chị dâu, t.h.u.ố.c chín rồi ạ." Ngô Tĩnh Thu nói khẽ.
Tú Tú sợ d.ư.ợ.c tính chưa ra hết nên cố tình đun thêm một lúc, đợi nước cạn bớt mới bưng ra. Cô đổ t.h.u.ố.c vào bình sữa, thêm một chút đường đỏ. Núm v.ú vừa chạm môi, Thạch Đầu đã há miệng b.ú lấy b.ú để.
"Chắc chắn là đói rồi, từ chiều đến giờ có ăn được miếng nào đâu." Kim Nguyệt xót xa nói.
"Trẻ con sợ no chứ không sợ đói, không sao đâu, lát nữa chị lại cho b.ú thêm." Tú Tú rút bình sữa ra, mỉm cười.
Có lẽ vì lần đầu uống t.h.u.ố.c nên hiệu quả rất tốt, vừa uống xong một lúc, trán Thạch Đầu đã mát dần.
"Kim Dương, đặt con xuống giường lò đi, nhà mình đi ăn cơm đã." Tú Tú nói khẽ.
Hàn Kim Dương học theo Tú Tú áp trán thử nhiệt độ, xác định đã hết sốt mới thở phào nhẹ nhõm, không sao là tốt rồi.
Hàn Kim Vũ đứng cạnh cũng trút được tảng đá trong lòng: "Hạ sốt là tốt rồi, tốt rồi. Tiểu Nguyệt, lần sau phải chú ý nhé, phát sốt là không được kéo dài đâu."
Mọi người đều biết, Tiểu Vũ chính là vì sốt cao không kịp đi bệnh viện nên mới bị điếc. Nghe anh nói vậy, ai nấy đều thấy xót xa. Nếu ngày đó chú ý hơn, liệu Tiểu Vũ có nghe thấy được âm thanh không?
Hàn Kim Nguyệt gật đầu lia lịa, vẫn còn sợ hãi nói: "Sẽ không có lần sau đâu ạ."
Ăn cơm xong, Tú Tú bế Thạch Đầu vào phòng trong cho b.ú, Hàn Kim Vũ ngồi xuống cạnh anh trai: "Anh cả, sáng nay ông Chủ nhiệm La đó không làm khó anh chứ?"
"Ông ta có việc cần nhờ vả, sao dám làm khó anh?" Nhắc đến người này, Kim Dương không khỏi nhíu mày.
Chủ nhiệm La vốn là một bảo vệ bình thường ở phòng Bảo vệ, không hiểu sao lại bắt được mối quan hệ với giám đốc xưởng, vọt một cái thành Phó chủ nhiệm Ủy ban Cách mạng, rồi quay sang đối đầu với Chủ nhiệm đương nhiệm. Lần này tìm đến Kim Dương là muốn thông qua anh để làm quen với Lý Cương, tốt nhất là thu phục được nhóm của Lý Cương, như vậy vị thế của ông ta ở Ủy ban Cách mạng mới vững chắc.
"Chẳng lẽ thư tố cáo là do chính ông ta viết? Tự biên tự diễn để tiếp cận và đe dọa anh?" Kim Vũ suy đoán.
Kim Dương lắc đầu: "Chắc không phải đâu. Ông ta làm Phó chủ nhiệm cũng một thời gian rồi, đến tận hôm nay mới tìm anh, chắc là do nhìn thấy thư tố cáo mới nhớ ra anh là ai. Đúng rồi, ông ta đưa bức thư đó cho anh luôn rồi."
Chương 228: Ác mộng
Nét chữ trên thư tố cáo rất nguệch ngoạc, hoặc là cố tình viết như vậy, hoặc là viết bằng tay trái. Tóm lại, muốn dựa vào nét chữ để tìm người gần như là không thể. Nhưng chỉ cần đã làm thì nhất định sẽ để lại dấu vết, Hàn Kim Dương không tin là không tìm ra.
Cuối tuần, cả nhà họ Hàn và vợ chồng Tô Vĩnh Cường đều sang nhà Diệp Hiểu Hồng ăn cơm. Ngoài thịt, cô ấy còn chuẩn bị cả gà, vịt, cá, thật sự còn linh đình hơn cả Tết.
Thấy Tú Tú và mọi người sang giúp, Hiểu Hồng không từ chối, cô chia việc rất hào phóng: Tú Tú nhặt rau, Tĩnh Thu thái đồ, Tiểu Nguyệt trông trẻ. Cô bưng từ trong nồi ra một bát trứng hấp mịn màng, nhỏ vài giọt nước tương rồi đưa cho Tiểu Nguyệt, cười nói: "Chị hấp cho Thạch Đầu đấy, nguội rồi, không nóng đâu."
"Ái chà, em cảm ơn chị Hiểu Hồng, chị chu đáo quá." Tú Tú không khỏi cảm thán.
Từ lúc Thạch Đầu bốn tháng tuổi, Tú Tú đã cho ăn thêm lòng đỏ trứng, sáu tháng thì thêm bột gạo và trứng hấp, nên cữ sữa sáng và chiều cu cậu không b.ú nữa. Sắp tới cô định buổi trưa cho b.ú sữa bột, như vậy Tú Tú cũng không phải chạy đi chạy lại giữa trời lạnh nữa.
"Chu đáo gì đâu, từ hồi sinh xong cái não chị nó cứ như của ai ấy, định nói gì hay lấy gì là quay đi một cái là quên sạch." Hiểu Hồng khổ sở nói.
"Em cũng thế! Mới hôm qua thôi, em bảo với Tiểu Nguyệt là định đi vệ sinh, quay đi cái quên luôn, đợi đến lúc bụng khó chịu mới nhớ ra, vội vàng chạy đi thì lại quên mang giấy. Về đến nhà, Tiểu Nguyệt hỏi: Chị dâu về nhanh thế? Em bảo ừ, về lấy đồ, xong đứng c.h.ế.t trân không nhớ ra nổi định lấy cái gì." Tú Tú kể đến đây thì tự cười rũ rượi.
Hàn Kim Nguyệt ngồi gần đó cũng bật cười thành tiếng: "Chứ còn gì nữa, lúc đó chị dâu ngẩn ngơ một hồi rồi lại chạy đi vệ sinh tiếp, lát sau về, em vừa định mở mồm thì chị ấy bảo em đừng nói gì, kẻo em xen vào một cái là chị ấy lại quên luôn."
"Nghiêm trọng thế ạ? Thế em sinh xong liệu có bị thế không?" Quách Linh lo lắng hỏi.
"Không đâu, không đâu, chị với Tú Tú nói đùa thôi." Hiểu Hồng sợ cô ấy lo thật nên vội vàng trấn an.
"Đúng đấy, nhưng mà này, sinh xong nhất định phải ở cữ cho tốt, không sau này khổ thân mình đấy." Tú Tú ghé sát Quách Linh hỏi nhỏ: "Thế đã bàn kỹ chưa, ai chăm em ở cữ?"
Quách Linh liếc nhìn Tô Vĩnh Cường, hơi do dự nói: "Mẹ em bảo bà muốn sang chăm."
"Mẹ em? Là bà ở thành phố này á?" Tú Tú ngạc nhiên hỏi.
Quách Linh gật đầu, đúng vậy, chính là bà Vương Ái Hương.
Tú Tú cạn lời: "Bà ấy tìm đến anh chị à?"
Quách Linh lại gật đầu: "Cả chị dâu cả cũng đến, nói xấu em nhiều lắm."
Tú Tú lườm một cái: "Kệ họ nói, em sợ chắc? Chị bảo này, muốn ở cữ cho thoải mái thì đừng bao giờ để mẹ chị sang."
"Em biết mà, anh Hai em cũng không đồng ý." Quách Linh mỉm cười nói.
Sô Hồng Quân thì coi trọng con cả, Vương Ái Hương thì cưng con út, Tô Vĩnh Cường chính là đứa con thứ "cha không thương mẹ không yêu", lại còn đã đem cho làm con nuôi nhà bác. Theo lý mà nói, anh đã không còn là con của họ, Quách Linh cũng không phải con dâu, có lo lắng cũng chẳng đến lượt bà.
Nhưng Vương Ái Hương bày ra trò này, chắc là hối hận vì đã cho Tô Vĩnh Cường đi rồi chăng? Một người là kỹ thuật viên nhà máy thực phẩm, một người là công nhân xưởng may, cả hai vợ chồng đều có việc làm, lương tháng hơn sáu mươi đồng, vợ chồng Tô Hồng Quân chắc chắn là hối hận đến xanh ruột rồi.
Nghĩ đến đây, Tú Tú bật cười thành tiếng. Thấy Tĩnh Thu và mọi người nhìn mình, cô chống chế: "Em vừa nghĩ đến một chuyện buồn cười thôi."
"Chuyện gì vui thế, kể ra cho mọi người cùng vui với nào." Kim Nguyệt cho Thạch Đầu ăn xong, đưa con cho anh cả bế rồi dắt bé Diệp Hữu Vọng lân la lại gần.
Tú Tú tất nhiên không thể nói là mình đang cười nhạo bố mẹ đẻ, đành bịa đại một câu chuyện cười để lấp l.i.ế.m qua chuyện.
Ăn xong, nhóm đàn ông Hàn Kim Dương kéo nhau sang nhà họ Hàn chơi, tiện tay bế theo mấy đứa trẻ đi luôn, để lại nhóm phụ nữ dọn dẹp bãi chiến trường.
"Chị Linh Linh ơi, lúc mang bầu chị có mơ thấy giấc mơ t.h.a.i kỳ nào không?" Kim Nguyệt tò mò hỏi.
"Mơ t.h.a.i kỳ á? Chị cứ đặt lưng là ngủ đến sáng, chẳng mơ mộng gì bao giờ." Quách Linh lắc đầu.
Diệp Hiểu Hồng nghe vậy mà ngưỡng mộ: "Giấc ngủ của em tốt thật đấy, chị thì hay nằm mơ lắm, có khi mơ cả đêm, sáng dậy mệt hơn cả lúc chưa ngủ."
