[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 21

Cập nhật lúc: 04/01/2026 05:07

"Yên tâm đi, anh nhờ Quân T.ử mua giúp rồi, trước cuối tháng chắc chắn có đủ." Hàn Kim Dương nắm tay Tô Tú Tú, khẽ hôn lên muôi bàn tay cô: "Chuyện đó không gấp, chúng mình làm chuyện khác trước đã."

"Ơ, anh đợi chút, mình nói chuyện thêm lát nữa..." Tú Tú định đẩy anh ra.

Hàn Kim Dương: "Lát nữa nói sau."

Chương 29: Về nhà ngoại

Đại má Mã biết Tô Tú Tú gả cho Hàn Kim Dương mà chưa được cha mẹ đồng ý, nên hôm qua thấy Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương là bà chặn ngay ở sân trước, rồi lặng lẽ dẫn họ đi tìm Tú Tú. Vì vậy, người trong viện không ai biết cha mẹ cô từng đến.

"Phải cảm ơn đại má Mã thật nhiều, nếu không mấy bà thím trong viện lại vây lấy hỏi han cho xem." Tú Tú thực sự hãi hùng cái sự "hóng hớt" của các thím các bà ở đây.

"Được, để lát anh đi cảm ơn bà ấy. Giờ anh đi làm đã, rồi tìm Quân T.ử hỏi xem sao. Chuyện bên nhà ngoại em, giải quyết càng sớm càng tốt." Hàn Kim Dương không sợ mình bị tính kế, chỉ sợ Tú Tú phải chịu uất ức.

Tiễn chồng đi làm xong, Tú Tú đem đống quần áo thay ra hôm qua đi giặt, rồi bỗng thấy chẳng còn việc gì để làm. Cô quanh quẩn trong nhà một vòng, cuối cùng quyết định đi ngủ nướng thêm giấc nữa. Khoảng mười giờ cô dậy, cùng Tiểu Vũ và Tiểu Nguyệt khâu vá quần áo, rồi nấu cơm trưa, ăn cơm, và rồi... lại rảnh rỗi.

Chủ yếu là vì không có điện thoại. Trước đây bận rộn đủ thứ không sao, giờ đột nhiên nhàn rỗi, cô thấy cuộc sống này đúng là tẻ nhạt vô cùng.

"Chị dâu, chị sao thế ạ?" Kim Nguyệt thấy vẻ mặt bồn chồn của Tú Tú liền hỏi.

"Không có gì, chỉ là trước đây ở nhà ngoại chị bận từ sáng tới đêm, giờ đột nhiên không có việc gì làm lại thấy không quen." Câu này mà để người khác nghe thấy chắc chắn sẽ bảo cô là hạng "số khổ không biết hưởng phúc".

"Hóa ra là thế ạ, chị có thể cùng tụi em may đồ, hoặc đọc sách nè. Sau này có con rồi chị sẽ không thấy chán nữa đâu." Kim Nguyệt cười nói.

Nghe đến hai chữ "có con", Tú Tú cảm thấy như sét đ.á.n.h ngang tai. Thôi xin đi, kiếp này cô mới mười chín tuổi thôi, không vội có con đâu. So với việc chăm con, cô thà chọn ngồi không cho sướng.

Cô tìm một quyển sách ngồi đọc thong thả, cứ ngỡ mình đọc không vào, ai dè càng đọc càng thấy hay, thấm thoát đã đến tối.

"Đang đọc gì mà chăm chú thế?" Hàn Kim Dương tan làm về, thấy vợ say sưa đọc sách liền dịu dàng hỏi.

"Quyển sách anh để trong ngăn kéo ấy. Anh về rồi à?" Tú Tú ngẩng đầu nhìn trời ngoài cửa sổ, mặt trời đã lặn tự bao giờ: "Em chẳng để ý là muộn thế này rồi."

"Đọc hăng say thế cơ mà." Anh ghé mắt nhìn tên sách rồi bảo: "Quân T.ử bảo mua được thịt rồi, có điều không mỡ bằng lần trước. Em xem mai hay ngày kia mình về nhà ngoại?"

"Cứ ngày mai đi anh." Ý tưởng của Tú Tú cũng giống chồng: đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, giải quyết cho xong nợ.

Sáu mươi sáu đồng tiền sính lễ, hai bình rượu và hai cân thịt. Chỗ t.h.u.ố.c lá và đường đỏ định chuẩn bị ban đầu đã bị Tú Tú cất đi, thịt cũng bớt lại ba cân. Chẳng vì lý do gì cả, đơn giản là cô không muốn đưa nhiều.

Hàn Kim Dương mượn xe đạp của Quân Tử. Theo yêu cầu của Tô Hồng Quân, đồ đạc được treo hết lên đầu xe. Tú Tú ngồi phía sau, xe lững thững lăn bánh về phía nhà họ Tô. Họ cố ý chọn đúng giờ cao điểm tan tầm, nên trên đường đi gặp rất nhiều người quen. Cứ gặp một người là Tú Tú lại bảo dừng xe chào hỏi, sẵn tiện giới thiệu Hàn Kim Dương với mọi người.

Quãng đường vốn chỉ mười phút mà họ đi mất hơn nửa tiếng. Vừa vào đến khu tập thể, chao ôi, mọi người đã vây kín lại, dẫn đầu là đại má Diệp.

"Tú Tú, cháu với nhà cháu về đấy à? Bố mẹ có biết không?" Đại má Diệp ngó về phía nhà họ Tô thấy không có động tĩnh gì, liền ghé sát tai cô nói nhỏ: "Cháu không biết đâu, hôm cháu đi rồi mẹ cháu phát điên lên đấy. Giờ hai đứa về không sợ bố mẹ không cho vào cửa à?"

"Mẹ con làm gì có thù oán qua đêm, không đến mức đó đâu bác." Bà cụ bên cạnh gạt đại má Diệp ra, bảo Tú Tú: "Tú Tú à, dù bố mẹ cháu bắt gả cho người góa vợ là không tốt, nhưng cháu tự ý kết hôn cũng sai. Con bé này gan to thật đấy. Đây là đối tượng của cháu hả? Ôi chao, khôi ngô tuấn tú quá. Này cậu thanh niên, tôi không nói cậu đâu nhé, nhưng chuyện này Tú Tú làm hồ đồ quá, ngộ nhỡ gặp phải người không tốt thì biết làm sao."

"Chưa chắc đâu ạ, biết đâu Tú Tú với nhà cô ấy quen nhau từ trước rồi thì sao." Một cô vợ trẻ trong viện lên tiếng.

"Tiểu Sở, đừng nói bậy." Đại má Diệp vội ngăn lại.

Tú Tú mỉm cười, chính thức giới thiệu với mọi người: "Anh Hàn Kim Dương ạ. Anh ấy làm ở phòng bảo vệ xưởng đồ gỗ, cháu làm quen khi đi tìm việc ở đó. Anh Dương trước đây đi lính mười năm, mới phục viên năm kia, từng đạt hai lần công huân hạng nhì, bốn lần hạng ba, còn bắt được cả gián điệp nữa. Thế nên các bà các bác và chị Sở cứ yên tâm, nhân phẩm của anh ấy chắc chắn không có vấn đề gì ạ."

Nghe đến thành tích của Hàn Kim Dương, mọi người há hốc mồm. Đây là anh hùng chiến đấu cơ mà! Người như thế làm sao có vấn đề được, cưới được anh ấy là phúc phận của Tú Tú! Ngay lập tức, sự xem thường ban đầu biến mất sạch. Họ cứ tưởng cô vơ bèo gạt tép, tìm đại một anh đẹp trai để gả, hóa ra con bé này thông minh hết phần thiên hạ, tìm được hẳn anh hùng, lại có "bát cơm vàng" ở phòng bảo vệ.

"Tú Tú, cháu đến xưởng đồ gỗ tìm việc à? Có được không cháu?" Một bà thím chen lên trước mặt Tú Tú sốt sắng hỏi.

"Kết quả thi vẫn chưa có ạ, khi nào có cháu sẽ báo cho mọi người." Tú Tú cười đáp.

Đúng lúc đó, giọng Vương Ái Hương vang lên từ phía sau: "Cả đám vây ở đây làm gì thế?"

Mọi người cứng đờ người rồi tản ra. Bà Vương không phải hạng vừa, chọc giận bà ta là bà ta đứng cửa nhà c.h.ử.i cả ngày. Vương Ái Hương đắc ý vểnh mặt, đi chữ bát tới. Thấy Hàn Kim Dương dắt xe đạp, đầu xe treo rượu và thịt, mắt bà ta thoáng hiện vẻ không hài lòng: Chẳng phải bảo rượu t.h.u.ố.c đường thịt sao? Sao thiếu nhiều thế? Nhưng đông người nên bà ta không tiện hỏi, chỉ nói: "Đã đến rồi thì vào nhà đi."

Tú Tú và chồng nhìn nhau một cái rồi theo vào nhà. Bước vào căn nhà cũ, Tú Tú cảm thấy như đã cách mấy đời. Cô nhìn một vòng không thấy Tô Hồng Quân và Tô Vĩnh Kiện đâu: "Bố và anh cả đâu ạ?"

"Họ chưa tan làm. Cô Tư, chú em, hai người ngồi đi để chị đi rót nước." Trương Liên Hoa thấy đống đồ trên xe thì cười hớn hở.

"Rót nước cái gì, tiền đâu?" Vương Ái Hương thấy con dâu cả nhu nhược thì bực bội quát.

Trương Liên Hoa bĩu môi. Chị biết bố mẹ chồng muốn đòi năm trăm đồng sính lễ nhưng không được, cuối cùng chỉ đòi được sáu mươi sáu đồng và ít đồ. Với chị, bố mẹ chồng lấy được bao nhiêu tiền cũng chẳng đến lượt chị, thà có đồ ăn thực tế còn hơn, chị còn xơ múi được miếng thịt.

Tú Tú nhất quyết không đưa, cô phải đợi Tô Hồng Quân về, đưa trước mặt mọi người cho chắc ăn, tránh việc họ lật lọng.

Một lát sau, Tô Hồng Quân và Tô Vĩnh Kiện cùng về, đi cùng còn có anh hai Tô Vĩnh Cường, chị hai Tô Trân Trân và em út Tô Vĩnh Thắng. Cả hội đang nói cười vui vẻ, vừa thấy Tú Tú là tắt ngấm nụ cười. Đặc biệt là Tô Vĩnh Thắng, ánh mắt nhìn Tú Tú đầy vẻ chán ghét.

"Anh hai, chị hai, mọi người đến rồi ạ?" Tú Tú phớt lờ thằng em út, chỉ chào anh chị mình.

Chương 30: Không được

Tô Vĩnh Cường gật đầu với Tú Tú, còn Tô Trân Trân mắt kém, phải nheo mắt nhìn hồi lâu mới nhận ra em gái.

"Tú Tú, chị nghe bố bảo em lấy chồng rồi, sao không nói gì với anh chị?" Trân Trân dịu dàng hỏi.

Không đợi Tú Tú trả lời, Tô Vĩnh Thắng đã hậm hực: "Nó đến bố mẹ còn chẳng thèm nói, nói gì với các anh chị. Loại con bất hiếu, đồ lỗ vốn, đúng như bà nội nói, là hạng sói mắt trắng nuôi không tốn cơm."

Hàn Kim Dương nheo mắt, thản nhiên nói: "Tú Tú bây giờ là vợ tôi. Nể cậu là em trai cô ấy nên lần này tôi bỏ qua. Nếu để tôi nghe thấy những từ đó lần nữa, tôi nghĩ người làm anh rể này cũng nên dạy dỗ em vợ một chút, chắc không ai phản đối đâu nhỉ."

"Xì, đồ gian phu, anh không phải anh rể tôi! Tô Tú Tú, nếu chị biết điều thì mau ly hôn với hắn đi, á... anh dám đ.á.n.h tôi thật à?" Vĩnh Thắng đang nói dở thì bị một cú vào m.ô.n.g.

Hàn Kim Dương tóm gọn Vĩnh Thắng, không đợi nhà họ Tô kịp phản ứng đã tặng thêm hai cái tát vào m.ô.n.g: "Tôi có một ưu điểm là nói được làm được."

"Ơ, sao cậu lại đ.á.n.h người? Cậu lấy tư cách gì mà đ.á.n.h con trai tôi?" Vương Ái Hương lập tức nhảy dựng lên, vớ lấy cái chổi định xông vào đ.á.n.h Hàn Kim Dương.

Anh liếc một cái sắc lẹm, mang theo sát khí khiến bà Vương sợ hãi đứng chôn chân tại chỗ.

"Tôi là anh rể nó, sao lại không được đ.á.n.h?" Anh đè Vĩnh Thắng lại, lạnh lùng hỏi: "Còn nói bậy nữa không?"

Vĩnh Thắng thấy m.ô.n.g mình chắc chắn là sưng lên rồi, gào tướng lên: "Người đâu cứu tôi với! Thằng đàn ông lạ mặt nó g.i.ế.c người rồi!"

"Chát!" Một cái tát vang lên, nhưng không phải Hàn Kim Dương đ.á.n.h mà là Tô Hồng Quân nãy giờ im lặng.

"Cút sang một bên, đồ làm mất mặt." Tô Hồng Quân vốn sĩ diện, Vĩnh Thắng gào như thế lôi kéo hàng xóm đến thì người mất mặt chính là ông ta.

"Ông đ.á.n.h con làm gì?" Vương Ái Hương vội kéo con út vào lòng, đau xót xoa mặt nó.

Nói thật, nhìn thằng em út bị ăn đòn, Tú Tú thấy trong lòng sảng khoái vô cùng.

"Bố, anh Dương đến gửi tiền sính lễ ạ. Anh Dương, anh đưa tiền cho bố em đi." Tú Tú liếc nhìn ánh mắt độc địa của Vĩnh Thắng rồi lờ tịt đi, chỉ nói với bố mình.

Sáu mươi sáu đồng được bọc trong giấy hồng, Hàn Kim Dương đưa thẳng cho Tô Hồng Quân.

"Lễ đã đưa, tiền bố cũng nhận rồi, vậy chúng con xin phép về." Tú Tú ngó qua bếp thấy chẳng chuẩn bị thức ăn gì. Mà thực ra cô cũng chẳng muốn ở lại ăn cơm, cô sợ nuốt không trôi với mấy khuôn mặt này.

Tiếc là cô muốn tiết kiệm gạo cho ông Tô thì ông ta lại nhất quyết giữ họ lại ăn bằng được.

"Ái Hương, đi thái thịt ra xào đi, xào thêm đĩa trứng nữa. Con rể lần đầu đến nhà, làm gì có chuyện không ăn cơm mà về." Tô Hồng Quân cười nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 21: Chương 21 | MonkeyD