[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 226
Cập nhật lúc: 05/01/2026 15:02
Về việc ai là người lan truyền "thuyết hạt giống", trong tứ hợp viện này chính là Hạ Bảo Lan và Trịnh quả phụ. Thẩm Thúy Hoa sau khi hết thời gian ở cữ cũng góp không ít công sức. Chủ yếu là những người vợ đang chịu áp lực nặng nề vì sinh con gái đã ra sức truyền bá, nhờ vậy họ mới đẩy được gánh nặng sang vai cánh đàn ông để bản thân được thở phào nhẹ nhõm.
"Tú Tú, em thấy có gì không đúng à?" Hạ Bảo Lan nghe tiếng cười, quay sang hỏi Tô Tú Tú.
"Em cười mẹ chồng chị ấy." Tú Tú cười đáp.
Hạ Bảo Lan gật đầu: "Mẹ chồng chị đúng là buồn cười thật. Dạo này bà ấy đang ráo riết tìm phương t.h.u.ố.c bí truyền để đàn ông sinh được con trai, nghe đâu có manh mối rồi. Đợi lúc nào mua được t.h.u.ố.c, chị nhất định sẽ sắc cho Trần Phi uống ngày ba bữa."
Tú Tú hơi khựng lại: "Sao thế, hai người cãi nhau à?"
Hạ Bảo Lan hiểu ý Tú Tú, cười nói: "Không có đâu. Chỉ là hồi chị chuẩn bị m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, mẹ chồng chị chuẩn bị bao nhiêu là t.h.u.ố.c nam t.h.u.ố.c bắc, Trần Phi chẳng nói chẳng rằng, thực chất là muốn chị uống. Giờ vấn đề nằm ở anh ta, sao anh ta lại không phải uống?"
À, hóa ra còn có chuyện đó, vậy thì Trần Phi quả thực nên uống.
Mấy người đang mải nói chuyện thì nghe tiếng bác Trương cầm chậu nhôm gõ "đùng đùng". Lại có chuyện gì xảy ra mà phải họp toàn viện thế này? Ba người phụ nữ đút tay vào túi áo, lững thững đi ra sân thứ hai, tìm một góc vắng người mà đứng.
"Hôm nay tập trung bà con lại đây là có hai việc. Việc thứ nhất, Vương quả phụ, bà tự lên đây mà nói." Bác Trương lùi lại một bước, nhường vị trí trung tâm cho Vương quả phụ.
"Thưa bà con lối xóm, tôi đứng đây hôm nay là để đính chính một việc. Các đồng chí ở Ủy ban Cách mạng tìm tôi là để hỗ trợ điều tra vụ án, bản thân tôi hoàn toàn không có vấn đề gì, nếu không thì tôi cũng chẳng về được đây. Ngoài ra, tôi muốn tuyên bố trước mặt mọi người một lần nữa: Tôi và Chu Hỉ Duyệt đoạn tuyệt quan hệ mẹ con, từ nay về sau không còn bất kỳ liên can gì."
Vương quả phụ nói xong, bác Trương lại bước ra giữa, chậm rãi nói: "Những gì Vương quả phụ nói mọi người đều nghe rõ rồi đấy. Các đồng chí tìm bà ấy chỉ để giúp phá án thôi, sau này cấm ai được bàn tán ra vào chuyện của bà ấy nữa. Ngoài ra, Chu Hỉ Duyệt đã đoạn tuyệt với nhà họ Chu, không còn là người của tứ hợp viện mình, sau này thấy cô ta thì đừng cho vào viện."
Mọi người xì xào bàn tán. Việc không được bàn tán chuyện của bà Vương thì họ hiểu, nhưng chuyện bà Vương đoạn tuyệt với con gái mà bác Trương lại không cản, thật đúng là mặt trời mọc đằng Tây.
Mắt Tú Tú lóe lên tia sáng. Bác Trương không cản chắc chắn là vì Vương quả phụ đã nói cho bác biết thân thế của Lâm Ngọc Trác rồi. Danh tiếng của viện đã bị nhà thím Lý và bà Vương làm ảnh hưởng nhiều, nếu giờ lại lòi ra một thằng con rể tư bản nữa thì coi như mất sạch thanh danh, con trai trong viện khỏi cưới vợ, con gái khỏi gả vào nhà t.ử tế, thế là tiêu đời.
Ngay sau đó, bác Trương thông báo việc thứ hai, đây là một hỷ sự: con gái lớn của Trịnh quả phụ kết hôn.
"Đại Ni kết hôn á? Sao chẳng nghe thấy tiếng gió gì nhỉ?" Vương Mỹ Quyên kinh ngạc hỏi.
"Đừng hỏi em, em đi làm suốt ngày, tin tức sao nhạy bằng chị được." Tú Tú chớp mắt, nghé nhìn con rể mới của Trịnh quả phụ: "Mà công nhận, con rể bà ấy trông đẹp trai thật đấy."
Mỹ Quyên và Bảo Lan không ngồi yên được nữa, vội kiễng chân ngó nghiêng. Khó khăn lắm mới nhìn thấy mặt, cả hai đồng loạt quay lại lườm Tú Tú cháy mặt.
"Tú Tú, mắt em không quáng đấy chứ?" Mỹ Quyên nhìn Tú Tú từ đầu đến chân.
"Chắc chắn là em ấy trêu mình thôi, ai bảo chồng em ấy đẹp trai quá làm gì!" Hạ Bảo Lan cười trêu.
Tú Tú ngơ ngác nhìn họ. Không mà, con rể bà Trịnh trông rất bảnh mà, chẳng lẽ gu thẩm mỹ của họ khác nhau? Cô kiễng chân nhìn lại lần nữa thì khựng người: "Cái anh đó là ai?"
Vương Mỹ Quyên nhìn theo hướng mắt cô, thì thầm: "Con rể bà Trịnh chứ ai!"
Tú Tú dụi mắt thật mạnh. Chẳng lẽ cô hoa mắt thật? "Không giống người lúc nãy em thấy, người này trông bình thường mà." Cô hạ thấp giọng.
Hai người kia gật đầu: "Thì đúng rồi, Tú Tú bảo đẹp trai mà chị nhìn còn chẳng bằng chồng chị!"
Đột nhiên, Tú Tú vỗ mạnh vào tay Mỹ Quyên: "Nhìn kìa, người em thấy lúc nãy là anh kia cơ..."
Chương 309: Thăm thân
Vương Mỹ Quyên và Hạ Bảo Lan nhìn theo hướng chỉ của Tú Tú, thấy một người đàn ông mặt mày thanh tú, dáng người cao ráo đứng cạnh Trịnh quả phụ, thái độ rất thân thiết, nhìn là biết quan hệ không tầm thường.
"Anh này đúng là đẹp trai thật, chị cứ tưởng em còn trẻ mà đã bị lão thị rồi chứ." Mỹ Quyên trêu chọc.
Tú Tú liếc chị một cái. Gu của cô làm sao mà sai được, chỉ là lúc nãy anh ta đứng cạnh bà Trịnh và Đại Ni nên cô mới hiểu lầm.
"Chào bà con, đây là con rể cả của tôi, Vương Xuân Lôi. Từ nay về sau cậu ấy là một thành viên của tứ hợp viện mình, mong hàng xóm láng giềng giúp đỡ." Trịnh quả phụ rạng rỡ giới thiệu.
"Đối tượng của Đại Ni à? Trước giờ chưa nghe nói bao giờ?" Thím Lâm ngạc nhiên hỏi. Thím Lý đứng bên cạnh cũng lắc đầu, thím ở ngay vách nhà mà cũng chẳng biết gì. Không biết bà Trịnh tìm đâu ra một người như thế mang về làm rể.
Giới thiệu xong Vương Xuân Lôi, Trịnh quả phụ lại vẫy tay gọi người đàn ông thanh tú kia: "Giới thiệu thêm với mọi người, đây là Lý Hải Quân, đối tượng của đứa con gái thứ hai nhà tôi. Cậu ấy và Vương Xuân Lôi là anh em họ, sau này cũng sẽ sống ở đây."
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác. Nghĩa là sao? Hai chị em lấy hai anh em à? "Anh em họ chắc không tính là hai anh em trong nhà chứ?" Thím Hồ nói nhỏ.
"Sao lại không tính! Bà Trịnh nghĩ gì không biết, gả hai con gái cho hai anh em họ đã đành, hình như còn là rể ở rể cả đôi." Thím Lâm đầy thắc mắc. Cả viện ai nấy đều mù mờ. Trước đây bao nhiêu người giới thiệu mối lái cho bà Trịnh mà bà chẳng ưng ai, giờ tự dưng lòi ra hai người mà chẳng có điềm báo gì.
Mọi người quay về nhà trong trạng thái m.ô.n.g lung. Hạ Bảo Lan và Vương Mỹ Quyên không chịu về nhà ngay mà kéo sang nhà họ Hàn để tiếp tục "tám" chuyện, không giải tỏa bớt thì tối nay chắc họ mất ngủ.
"Tú Tú, em bảo sao bác Trương không cản bà Vương mà còn giúp bà ấy thế?" Mỹ Quyên vẫn chưa quên chuyện lúc nãy.
Hạ Bảo Lan thì quan tâm chuyện nhà bà Trịnh hơn, nhưng Mỹ Quyên hỏi trước nên chị cũng không vội: "Chuyện này chị biết. Lần trước Chu Hỉ Duyệt về chẳng phải hai mẹ con cãi nhau sao, chị nghe thấy bà Vương mắng Lâm Ngọc Trác là đồ tư bản. Chị đoán bà Vương đã nói thật thân thế của hắn cho bác Trương biết, bác sợ rắc rối nên mới đồng ý với yêu cầu của bà ấy."
Việc này Tú Tú đã đoán ra từ lâu. Thực tế là khí chất của Lâm Ngọc Trác quá tốt, nhìn qua là biết con nhà giàu, chỉ là mọi người không ai muốn nói toạc ra thôi.
Hôm sau, Trịnh quả phụ dẫn hai con gái và con rể đi chia kẹo hỷ. Mọi người cũng đã nguôi ngoai thắc mắc, ai nấy đều tươi cười chúc mừng.
Dù hai người rể mới này là ai, họ cũng đã trở thành một phần của tứ hợp viện. Tuy nhiên, họ và nhà họ Hàn chẳng mấy khi chạm mặt. Một phần vì Hàn Kim Dương lớn tuổi hơn, phần nữa vì anh là lãnh đạo có thực quyền. Đối với những thanh niên nông thôn như Xuân Lôi và Hải Quân, Hàn Kim Dương là người "cao không tới", hễ gặp anh là họ thấy khớp.
"Tiểu Nguyệt sắp sinh rồi nhỉ?" Tú Tú bất chợt hỏi khi đang ăn cơm.
Hàn Kim Dương khựng lại một chút rồi tiếp tục ăn, khẽ "ừ" một tiếng, không nói gì thêm.
"Dù sao đi nữa, chuyện sinh đẻ không thể bỏ mặc được, nếu không nhà họ Du lại tưởng Tiểu Nguyệt không có ai chống lưng." Tú Tú nhớ lại hồi mình ở cữ, Tiểu Nguyệt đã giúp đỡ rất nhiều, giờ đến lượt em ấy, cô làm chị dâu không thể ngó lơ.
Kim Dương vẫn ăn, tỏ vẻ tùy ý hỏi: "Em có định thế nào?"
"Tiểu Vũ chẳng phải lúc nào cũng muốn đi thăm Tiểu Nguyệt sao? Em nghĩ nhân dịp này, cả nhà mình cùng đi một chuyến. Xem chỗ em ấy ở, môi trường làm việc, rồi qua nhà họ Du một chuyến để họ biết con gái họ Hàn không dễ bị bắt nạt đâu." Tú Tú mỉm cười.
Dù ngoài miệng tỏ vẻ dửng dưng nhưng đó là em gái ruột của anh. Bố mẹ mất sớm, Kim Dương gánh vác trách nhiệm nặng nề, coi các em như con mình nuôi nấng, làm sao có chuyện mặc kệ được. Cả Hàn Kim Vũ nữa, dù không gửi tiền nong quà cáp nhưng trong lòng chắc cũng lo lắng lắm. Giờ Tiểu Nguyệt sắp sinh, hai anh em chắc chắn đều ngồi không yên, thay vì để họ vắt óc tìm cớ, Tú Tú đứng ra làm người tốt đưa cả nhà đi tỉnh Hồ Nam một chuyến.
"Tú Tú... cảm ơn em!" Kim Dương mím môi xúc động.
"Ăn cơm xong anh sang bảo Tiểu Vũ một tiếng, hẹn ngày để còn đặt vé tàu." Tú Tú cười nói.
Hàn Kim Vũ nghe chị dâu đề nghị đi Hồ Nam thì mắt sáng rực, quay sang nhìn Ngô Tĩnh Thu đầy mong đợi. "Nhìn tôi làm gì? Anh đi thăm Tiểu Nguyệt chẳng lẽ tôi lại cản?" Tĩnh Thu đáp. Kim Vũ cười ngây ngô: "Không, tôi định hỏi xem cô có đi cùng không?"
"Tôi đi rồi thì Yên Nhiên tính sao? Tôi với chị dâu phải có một người ở lại kinh thành chứ." Tĩnh Thu nghĩ ngợi rồi nói. Cô mới về làm dâu, tình cảm với Tiểu Nguyệt không sâu đậm như Tú Tú, nên thôi để chồng đi là được.
Anh em nhà họ Hàn và Tú Tú xin nghỉ phép một tuần, chuẩn bị vài bộ quần áo, cầm vé tàu đặt trước rồi thẳng tiến Hồ Nam. Họ đi chuyến tàu 7 giờ tối, 10 giờ sáng hôm sau là tới nơi, vừa vặn không lãng phí thời gian ban ngày trên đường. Trên tàu tuy không quá đông nhưng mùi vị không dễ chịu gì, may mà mở được cửa sổ. Tú Tú tựa đầu vào cửa sổ nhìn ra ngoài, cô thấy mệt nhưng lại chẳng thể chợp mắt.
