[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 240

Cập nhật lúc: 05/01/2026 15:25

Chương 325: Báo công an

Tô Tú Tú đúng là được mở mang tầm mắt, lời tự miệng nói ra mà cũng có thể lật lọng được, hơn nữa khẩu vị của mẹ Tiểu Ngưu còn rất lớn, vừa mở mồm đã đòi nhà họ Hàn bồi thường năm trăm đồng.

Thạch Đầu rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, thấy Phương Tiểu Ngưu đổi trắng thay đen liền cuống quýt, kéo tay áo Tô Tú Tú nói: “Mẹ, vết thương đó là do cậu ta định đ.á.n.h con, con né được nên cậu ta tự ngã đấy ạ.”

Tô Tú Tú vỗ nhẹ lên tay Thạch Đầu, ra hiệu bảo con đừng vội: “Không sao, hôm qua bao nhiêu người chứng kiến, không để họ đổi trắng thay đen được đâu. Chị Phương này, lúc đó bao nhiêu người nhìn thấy mà chị vẫn dám nói điêu để tống tiền. Năm trăm đồng, chị cũng dám mở miệng thật đấy. Anh Kim Dương, đây gọi là tống tiền tống của đúng không? Em thấy chẳng cần bàn bạc gì nữa, báo công an trực tiếp luôn đi.”

Cũng may là cô đã tìm nhân chứng trước, nếu không giờ đã phải luống cuống rồi.

Bố Tiểu Ngưu nghe thấy báo công an thì bắt đầu hoảng, kéo kéo cánh tay vợ, nói nhỏ: “Mẹ nó ơi, chuyện này là do Tiểu Ngưu nhà mình nói sai trước, hay là thôi đi.”

“Thôi cái gì mà thôi? Tiểu Ngưu nhà mình nói sai cái gì? Ai nghe thấy? Chắc chắn là con trai họ sợ bị người lớn đ.á.n.h nên mới cố tình bịa chuyện nói dối.” Mẹ Tiểu Ngưu ưỡn n.g.ự.c, lý lẽ đanh thép nói.

Hàn Kim Dương nheo mắt lại: “Không cần nói nhiều nữa, báo công an thôi.”

Mẹ Tiểu Ngưu hoảng hốt một chút nhưng rồi lập tức bình tĩnh lại: “Báo thì báo, nhưng không được báo đồn công an phường này. Ai mà không biết anh có bạn thân làm công an ở đây, chắc chắn họ sẽ bao che cho anh.”

Hàn Kim Dương có thể khẳng định chắc chắn rằng có kẻ đứng sau giật dây mẹ Tiểu Ngưu, lợi dụng bà ta để đối phó với mình.

“Đồn công an có khu vực quản lý riêng, không phải chị muốn báo ở đâu là báo ở đó. Chị Phương, chị nghĩ cho kỹ, một khi đã lập án thì tính chất sự việc sẽ khác hẳn. Hoặc là, chị có thể chắc chắn rằng kẻ đứng sau chị có thần thông quảng đại, có thể đổi trắng thay đen và bảo vệ được chị mãi mãi.” Hàn Kim Dương thản nhiên hỏi.

Mẹ Tiểu Ngưu lần này thực sự bị dọa sợ, nhìn Hàn Kim Dương rồi lùi lại nửa bước: “Anh... anh nói bậy bạ gì đấy, thần thông quảng đại cái gì, bảo vệ gì chứ, không lẽ anh sợ rồi à? Hừ, không báo công an thì bồi thường tiền đi, năm trăm đồng, một xu cũng không được thiếu.”

Đứng một bên, Tô Tú Tú đã nghe ra được, nhà họ Phương làm loạn thế này, đằng sau quả nhiên có người khác.

“Tình hình thế nào, đối thủ của anh à?” Tô Tú Tú nhíu mày. Nếu vậy thì chiêu này quá vụng về, rõ ràng có nhiều người thấy như vậy, làm đến cùng thì Thạch Đầu chắc chắn không sao, hà tất phải làm vậy.

Ánh mắt Hàn Kim Dương tối sầm lại, hạ thấp giọng nói: “Anh đại khái biết là ai rồi, cũng chỉ có hắn mới làm ra loại chuyện vừa tổn người không lợi mình, vừa gây tởm lợm thế này thôi.”

“Vậy...” Tô Tú Tú liếc nhìn gia đình Phương Tiểu Ngưu, muốn hỏi giờ giải quyết thế nào.

“Dân thường như chúng ta gặp chuyện thì chắc chắn là tìm công an rồi.” Hàn Kim Dương dứt khoát nói.

Thấy Hàn Kim Dương đi báo công an thật, bố Tiểu Ngưu và Tiểu Ngưu đều cuống lên, lo lắng nhìn mẹ Tiểu Ngưu.

“Nhìn tôi làm gì, vốn dĩ đ.á.n.h người là sai, công an đến cũng là giúp chúng ta, các người sợ cái gì.” Trong lòng bà ta cũng thấp thỏm không yên, nhưng kẻ kia vừa ra tay đã cho một trăm đồng, rộng rãi như vậy chắc sẽ không lừa mình đâu.

Kết quả là kẻ đó lừa thật. Công an mà Hàn Kim Dương mời đến xử lý vụ việc vô cùng công tâm, không thiên vị Hàn Kim Dương, càng không thiên vị nhà họ Phương.

“Nói vậy là Phương Tiểu Ngưu mắng người trước, rồi Hàn Bách Niên mới đẩy cậu ta một cái, sau đó hai đứa mới đ.á.n.h nhau?”

“Vậy vết thương trên trán Phương Tiểu Ngưu là do cậu ta tự ngã hay là do Hàn Bách Niên đ.á.n.h?”

“Chính là Tiểu Ngưu mắng người trước, thằng bé này bình thường đã hay c.h.ử.i bậy rồi, giống hệt mẹ nó, chẳng biết lý lẽ gì cả.”

“Tiểu Ngưu mắng trước, Thạch... Hàn Bách Niên mới đẩy nó, rồi Tiểu Ngưu vung nắm đ.ấ.m định đ.á.n.h Hàn Bách Niên.” Bà Mã khẳng định chắc nịch.

“Lúc đó tôi đang đứng ngay cạnh, nhìn rất rõ. Tiểu Ngưu định đ.á.n.h Thạch Đầu, Thạch Đầu né được thế là nó tự lao đầu xuống đất, trán đập trúng hòn đá, chứ không phải Thạch Đầu đ.á.n.h đâu.”

Công an hỏi liên tiếp mấy bà bác bà thím chứng kiến, câu trả lời đều thống nhất như vậy.

“Các người... các người thấy Hàn Kim Dương là Trưởng phòng bảo vệ nên mới nịnh bợ hắn, mở mồm là nói điêu, các người không sợ...” Đến phút cuối, mẹ Tiểu Ngưu kịp thắng lại, không nói ra hai chữ "quả báo", nếu không sẽ bị khép vào tội tuyên truyền mê tín dị đoan, lúc đó không c.h.ế.t cũng mất một lớp da, “Tôi thấy các người chắc chắn là nhận lợi ích từ nhà họ Hàn rồi, nếu không sao lại đổi trắng thay đen như thế.”

“Đồng chí này, nếu chị còn tiếp tục gây rối, cản trở chúng tôi phá án, chúng tôi sẽ bắt chị vào giam vài ngày đấy.” Một viên công an lớn tuổi nói không chút khách sáo.

Đến nước này, mẹ Tiểu Ngưu hoàn toàn không dám hó hé gì nữa, chỉ biết đứng đó chờ đợi.

Chẳng bao lâu sau, công an đã điều tra rõ vụ việc. Vì có rất nhiều nhân chứng nên không thể nói dối được.

“Năm trăm đồng, gan to thật đấy, các người có biết đây là hành vi tống tiền không?” Viên công an già nhìn chằm chằm Phương Tiểu Ngưu bằng ánh mắt sắc lẹm: “Phương Tiểu Ngưu, bác hỏi cháu một lần cuối, chiều qua lúc đ.á.n.h nhau với Hàn Bách Niên, là cậu ấy đập vỡ đầu cháu hay cháu tự mình vô ý ngã?”

Phương Tiểu Ngưu vẫn là trẻ con, vốn dĩ đã sợ công an, giờ bị nhìn chằm chằm như vậy thì áp lực cực lớn, lập tức vỡ trận tâm lý, khóc rống lên.

“Là cháu tự ngã ạ... Mẹ bắt cháu phải nói là Thạch Đầu đ.á.n.h vỡ đầu... Cháu... cháu không dám nữa đâu.”

“Phương Tiểu Ngưu!” Mẹ Tiểu Ngưu thất thanh gọi con.

Chương 326: Chuyện lớn rồi

Cả gia đình ba người nhà họ Phương và ba người nhà họ Hàn đều theo công an về đồn.

Một tiếng sau, gia đình họ Hàn quay về tứ hợp viện, vừa vào cổng đã bị các bà các thím chặn lại hỏi han.

“Kim Dương, Tú Tú, không sao chứ?” Bà Lưu hỏi.

“Chúng em không sao ạ. Chị Phương đã thừa nhận hành vi tống tiền, vì số tiền khá lớn nên bị tạm giam ba tháng ạ.” Tô Tú Tú mỉm cười.

Nói là tống tiền, nhưng vì nhà họ Hàn chưa thực sự đưa tiền nên mới nhẹ, nếu không mẹ Tiểu Ngưu có khi phải ngồi tù cả đời.

“Có ba tháng thôi á? Hời cho bà ta quá. Trẻ con đ.á.n.h nhau, sứt đầu mẻ trán là chuyện thường, bồi thường tiền t.h.u.ố.c men là xong, đằng này mở miệng đòi năm trăm đồng, đúng là không biết xấu hổ.” Bà Lý (mẹ Nhị Bình) hậm hực nói.

“Đúng đấy, năm trăm đồng, thật đúng là dám đòi.” Bà Lâm tiếp lời.

Khóe miệng Tô Tú Tú khẽ nhếch lên, cô ôn tồn nói: “Là do em không có lòng ác, chứ nếu em có lòng ác, em cứ đưa năm trăm đồng đó cho bà ta, thì lúc đó không còn là tống tiền không thành nữa mà là tống tiền chiếm đoạt tài sản thật rồi. Với năm trăm đồng, bà ta đừng hòng có ngày ra tù.”

Mọi người nhìn vẻ ngoài dịu dàng của Tô Tú Tú nhưng nghe những lời cô nói mà rùng mình. Nghĩa là, nếu Tô Tú Tú muốn hại người, chỉ cần đưa tiền rồi báo công an là mẹ Tiểu Ngưu coi như xong đời?

“Các bác các thím ạ, bận rộn nửa ngày rồi, chúng em còn phải về nhà máy làm việc nên không nói chuyện nhiều được, có gì tan tầm hãy hay nhé.” Tô Tú Tú mỉm cười. Đúng vậy, cô cố tình nói thế để cảnh báo mọi người rằng lần sau ai định tống tiền thì phải nghĩ xem mình có gánh nổi hậu quả hay không.

Gia đình nhà Hàn vừa đi, mọi người lập tức xôn xao, vây quanh thảo luận xem chuyện đưa tiền xong có phải ngồi tù cả đời thật không. Có người con dâu trẻ tuổi hiểu biết chút luật pháp liền khẳng định là thật, nếu mẹ Tiểu Ngưu nhận tiền rồi nhà họ Hàn báo công an thì đó là phạm pháp, năm trăm đồng là số tiền cực lớn, ngồi tù cả đời là chuyện hoàn toàn có thể.

Mọi người giật mình, cũng may họ không có ý đồ xấu đó, nhưng cũng thấy Tô Tú Tú thật giỏi, chuyện gì cũng biết.

Đến xưởng may, Trương Diên Hà ghé sát Tô Tú Tú hỏi nhỏ: “Chị nghe nói em vừa đi đồn công an à, có sao không?”

“Tin đồn lan nhanh thật đấy. Em không sao. Vải về chưa chị? Về rồi thì chúng mình đi cắt mẫu luôn.” Tô Tú Tú không muốn nói nhiều chuyện riêng tư nên hỏi thẳng vào công việc.

Trương Diên Hà bĩu môi, Tô Tú Tú sao mà giống hệt ông chủ nhiệm cũ, miệng kín như bưng, không cạy được lời nào.

Đến giờ ăn trưa, Quách Linh và Tô Yến Yến đều đến hỏi cô chuyện sáng nay, khiến Tô Tú Tú dở khóc dở cười, cảm giác như cả thế giới đều biết rồi.

“Cũng không có gì to tát đâu, chỉ là Thạch Đầu đ.á.n.h nhau với đứa trẻ viện bên cạnh. Đứa bé kia không cẩn thận tự ngã vỡ đầu, khâu hai mũi. Vốn dĩ trẻ con đ.á.n.h nhau, nó bị thương thì em định trả tiền t.h.u.ố.c men là xong, kết quả nhà họ khăng khăng bảo Thạch Đầu đ.á.n.h vỡ đầu, đòi bồi thường năm trăm đồng. Tất nhiên là em không chịu rồi, thế là báo công an, rồi chúng em lên đồn giải quyết.” Tô Tú Tú không giấu Quách Linh và Tô Yến Yến, kể lại tường tận sự việc.

Quách Linh và Tô Yến Yến vội hỏi: “Thạch Đầu không sao chứ? Thằng bé ngoan thế, sao tự nhiên lại đ.á.n.h nhau?”

“Tại thằng bé kia miệng lưỡi độc địa, mắng chú và cô của Thạch Đầu. Thạch Đầu từ lúc mới đẻ ra toàn là Tiểu Nguyệt chăm sóc, Tiểu Vũ thì thương nó như con đẻ, sao nó nhịn được người ta mắng người thân mình như thế, nên mới đ.á.n.h nhau.” Tô Tú Tú không thấy Thạch Đầu làm sai, bảo vệ người thân là không có lỗi.

Quách Linh và Tô Yến Yến gật đầu đồng cảm, cũng bảo Thạch Đầu không sai. Theo họ, đàn ông con trai phải thế, cứ khúm núm thì không phải nam nhi.

Tối đến, sau khi gia đình ba người ăn cơm xong, Hàn Kim Dương và Thạch Đầu đi rửa bát, còn Tô Tú Tú chuẩn bị mang mấy bộ quần áo đã ngâm ra giặt.

“Trưởng phòng Hàn, Trưởng phòng Hàn, cầu xin anh tha cho mẹ Tiểu Ngưu đi. Cô ấy bị quỷ ám nên mới làm vậy, tôi thực sự không biết gì cả, nếu biết tôi đã ngăn cô ấy lại rồi.” Bố Tiểu Ngưu dẫn theo Tiểu Ngưu, xách theo túi lớn túi nhỏ đến cửa cầu xin.

Tô Tú Tú đặt chậu gỗ xuống, nghiêm nghị nói: “Bố Tiểu Ngưu, anh làm cái gì vậy? Nếu không phải vợ anh ép người quá đáng thì chúng tôi đã chẳng báo công an.”

“Tôi biết, đều tại vợ tôi sai, nhưng cũng là do xót con quá. Chúng tôi có mỗi Tiểu Ngưu là con trai, đầu rách một miếng to thế kia, đổi lại là anh chị, anh chị cũng xót chứ bộ.” Bố Tiểu Ngưu lí nhí nói.

Lời giải thích này thà không có còn hơn, đã đến cầu xin người ta mà vẫn còn đổ lỗi ngược lại.

“Chị Phương cũng không dễ dàng gì khi lấy phải người đàn ông chẳng có chút bản lĩnh gánh vác nào. Án đã định rồi, anh tìm tôi cũng vô ích thôi.” Hàn Kim Dương liếc nhìn cha con Tiểu Ngưu, thản nhiên nói.

“Tôi... tôi không có bản lĩnh?” Bố Tiểu Ngưu lẩm bẩm một mình, rồi "phịch" một cái quỳ sụp xuống đất: “Trưởng phòng Hàn, dù thế nào đi nữa, Tiểu Ngưu cũng không thể có một người mẹ từng ngồi tù được. Anh đại nhân đại lượng, tha cho cô ấy lần này đi. Tiểu Ngưu, mau... mau lại đây quỳ xuống xin chú Hàn đi!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 240: Chương 240 | MonkeyD