[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 248
Cập nhật lúc: 06/01/2026 08:44
Quách Linh vội vàng ôm c.h.ặ.t cái túi của mình, cảnh giác nhìn Quách Thắng Lợi, "Anh muốn làm gì? Nhà này là của chúng em, anh đừng có hòng."
"Linh Linh, nhà em có bốn người, nhà mình tính cả bố mẹ là sáu người, chỗ ở chật chội hơn em nhiều, hay là..."
Không đợi Quách Thắng Lợi nói xong, Quách Linh đã gạt đi: "Không bằng lòng, không đời nào, đừng có mơ nữa, chúng em trước đây chỉ có một gian phòng thôi, Lai Phượng với Lai Hạc đều lớn rồi, phải có phòng riêng cho tụi nó, tóm lại là không được."
Quách Thắng Lợi thật ra chỉ là nói đùa thôi, không đời nào anh lại đi tranh nhà với em gái mình, nhưng anh thật sự rất thích cái sân này, nên lại quay sang bám lấy Hàn Kim Dương, bảo anh giúp tìm một căn tương tự.
"Cậu tưởng nhà cửa là cải trắng chắc? Loại tứ hợp viện cá nhân thế này có thể gặp chứ không thể cầu, tôi với Tú Tú còn đang muốn thêm một căn nữa kìa." Hàn Kim Dương liếc xéo Quách Thắng Lợi một cái.
"Đừng mà lão Hàn, nhà cậu nhiều phòng thế rồi, chỉ có mỗi Thạch Đầu là con thôi, không cần vội, cứ giúp tôi tìm một căn trước đi, sau này tôi mời cậu một chầu thật to." Quách Thắng Lợi khoác vai Hàn Kim Dương, cả người tựa vào anh, làm ra vẻ như thể anh không đồng ý thì sẽ đè bẹp anh vậy.
Hàn Kim Dương nhún vai nhưng không hất được gã to xác này xuống, bực bội đảo mắt một cái, "Biết rồi, sẽ để ý giúp cậu."
Quách Thắng Lợi hì hì hai tiếng, đồng ý là được rồi, anh còn phải đi làm nên xin phép đi trước.
Quách Linh vui vẻ nói: "Anh Kim Dương, lần này thật sự cảm ơn anh nhiều lắm, tối nay vợ chồng em đãi tiệc, mời anh và Tú Tú đi ăn cơm nhé."
"Ăn cơm thì không cần đâu, hai người mới mua nhà, chắc hẳn có nhiều việc phải lo, cứ bận việc của hai người trước đi, khi nào dọn về nhà mới chúng tôi sang ăn cơm sau." Hàn Kim Dương cười nói.
Chương 338 Trách nhiệm và nghĩa vụ
Tâm trạng của Tô Hồng Binh và bác gái Tô rất tệ, kể từ khi bà cụ Tô nhập viện, vợ chồng Tô Hồng Quân ngày nào cũng đến ngó qua một cái rồi đi ngay, ba chị em Tô Trân Trân, Tô Tú Tú và Tô Yến Yến cũng chỉ đến có một lần, vợ chồng Tô Vĩnh Kiện thậm chí còn không lộ mặt.
Được rồi, cứ coi như lúc trước đã thỏa thuận xong, việc phụng dưỡng bố mẹ thuộc về nhà bác cả, nhưng không thể thấy bố mẹ nhập viện mà cũng chẳng thèm quan tâm hỏi han chứ?
Còn cả Tô Vĩnh Cường nữa, ngày nào cũng chỉ đưa cơm trưa và cơm tối đến, không bỏ tiền ra, cũng không ở lại trực đêm, chẳng có ý định giúp gánh vác chút nào.
"Chúng ta ở bệnh viện bao nhiêu ngày nay, Nhị Cường cũng không bảo chúng ta về nhà nó ở một đêm, xem ra thật sự đã xa cách rồi." Bác gái Tô có chút buồn bã nói.
Tô Hồng Binh ngồi xổm ở cầu thang, rít t.h.u.ố.c lào sòng sọc, "Cái nhà đó của nó bà chẳng phải đã đến rồi sao, chỉ có mỗi một gian phòng, chúng ta đến thì ngủ ở đâu? Ây, giờ tôi thấy hối hận vì đã để con của Lệ Lệ mang họ mình rồi."
Bác gái Tô không hiểu nhìn ông ta, "Ông ngốc à, con của Lệ Lệ mang họ ông không tốt sao? Đó mới là cháu nội ruột của ông, hơn nữa con của Nhị Cường hộ khẩu ở thành phố rồi, con của Lệ Lệ mới nằm trong sổ hộ khẩu của chúng ta."
Tô Hồng Binh liếc bác gái Tô một cái, "Bà thiên vị quá rồi, Nhị Cường thông minh thế chắc chắn là nhận ra được, không xa cách mới lạ."
Thật ra lúc trước bác gái Tô không thiên vị, trên mặt còn hơi thiên vị Tô Vĩnh Cường một chút, chỉ là con của Tô Lệ Lệ mang họ Tô, lại đăng ký trong hộ khẩu của họ, lại do họ nuôi nấng nên lòng dạ không tự chủ được mà lệch lạc đi.
"Tôi thiên vị chỗ nào, sao ông cũng nói những lời hồ đồ theo thế? Hai chúng ta chỉ là nông dân, không tiền không công việc, tôi cũng chẳng có gì mà lấy ra thiên vị Lệ Lệ cả? À, hai đứa nhỏ của Lệ Lệ là do chúng ta đang trông, đó là do Linh Linh tự mình không nỡ thôi, nếu nó nỡ, giờ tôi có thể trông con giúp nó ngay." Bác gái Tô nhất định không thừa nhận mình thiên vị.
"Thôi đi, ở đây không có người ngoài, bà làm bộ dạng này cho ai xem?" Tô Hồng Binh liếc bác gái Tô một cái, bực bội nói.
Hai người là vợ chồng bao nhiêu năm, lòng bà ta nghĩ gì Tô Hồng Binh liếc mắt là thấy ngay, thật ra ông ta cũng thiên vị con trai do Lệ Lệ sinh ra, đó mới là huyết mạch của ông ta, lại còn đăng ký trong hộ khẩu của ông ta nữa, nhưng bên ngoài thì không thể quá thiên vị được.
"Thế ông nói xem phải làm sao? Chẳng lẽ ông bảo hai đứa cháu trai đổi họ chắc?" Bác gái Tô bực bội hỏi lại.
"Bà nói năng vớ vẩn gì thế, hai đứa nhỏ đang yên đang lành, tự dưng đổi họ làm gì?" Tô Hồng Binh lườm bác gái Tô một cái, đứng dậy bực tức bỏ đi.
Tô Vĩnh Cường rời khỏi nhà mới, trước tiên về nhà lấy cơm, tiện thể nói với Quách Linh một tiếng, cái sân đó của họ có thể thông cống rãnh, có thể xây nhà vệ sinh.
"Ôi chao, thật ạ?" Quách Linh vui mừng hỏi.
"Thật mà, cái chuồng tiêu cũ có thể sửa thành nhà vệ sinh giống như căn hộ của Tiểu Vũ, trong phòng thì không được, chỉ có thể đi nhẹ thôi, không đi nặng được, dễ bị tắc lắm." Tô Vĩnh Cường nhìn món ăn hôm nay, "Em hầm sườn à?"
"Bố mẹ chăm sóc bà nội vất vả rồi, em hầm ít sườn tẩm bổ cho họ." Quách Linh múc đầy một cặp l.ồ.ng giữ nhiệt, rồi lấy thêm hai hộp cơm, một hộp đựng thức ăn, một hộp đựng cơm, "Chỉ cần ở ngoài sân làm một cái nhà vệ sinh là được rồi, trong phòng đừng làm nữa, chúng ta vừa mua nhà xong, trong tay không còn nhiều tiền, trên có già dưới có trẻ, phải giữ lại chút tiền mới được."
Tô Vĩnh Cường xua tay, ra hiệu Quách Linh không cần lo lắng, hai người tháng nào cũng có lương, nếu thật sự cần gấp thì tìm Tú Tú hoặc Yến Yến xoay xở một chút là được.
Không tranh thủ lúc này trang hoàng, sau này dọn vào ở rồi, trong một thời gian ngắn chắc chắn sẽ không muốn sửa sang lại nữa.
"Đúng rồi, chuyện đồ nội thất anh đã nói với anh Kim Dương chưa?" Quách Linh lại hỏi.
Chủ nhà cũ đã dọn hết đồ nội thất đi rồi, mua đồ mới hay tìm thợ mộc đóng mới đều đắt, chẳng phải Hàn Kim Dương đang làm ở xưởng mộc sao, tìm anh ấy mua một ít hàng lỗi thì có thể tiết kiệm được bộn tiền đấy.
"Anh chưa nhắc tới, cái sân đó của chúng ta còn phải xây nhà vệ sinh, lợp lại mái, còn phải quét vôi tường nữa, ít nhất cũng phải hơn một tháng, không vội." Tô Vĩnh Cường cười nói.
Tô Vĩnh Cường ăn vội vài miếng cơm, xách cặp l.ồ.ng và hộp cơm đi về phía bệnh viện.
Thật cũng khéo, hôm nay Tô Lệ Lệ cũng đến đưa cơm, lúc Tô Vĩnh Cường đến nơi thì họ đang vừa nói vừa cười ăn uống vui vẻ.
"Anh." Tô Lệ Lệ nhìn thấy cặp l.ồ.ng và hộp cơm trong tay Tô Vĩnh Cường, vỗ vỗ đầu, "Ôi chao, trách em, quên không nói với anh, bắt đầu từ hôm nay em sẽ đưa cơm."
Tô Vĩnh Cường nhướn mày, nhìn sang Tô Hồng Binh và bác gái Tô.
Bác gái Tô vội vàng kéo một cái ghế cho Tô Vĩnh Cường ngồi, cười nói: "Lệ Lệ bảo không thể để một mình con bận rộn mãi được, nên những ngày tới nó sẽ đưa cơm."
Bà cụ Tô nằm viện bảy ngày, hôm nay là ngày thứ tám, nếu anh nhớ không nhầm thì bác sĩ nói hai ba ngày nữa xuất viện, lúc này chạy đến đòi chia sẻ gánh nặng, cũng biết chọn thời điểm đấy.
"Được thôi, Lệ Lệ hiếu thảo, người làm anh như con không thể ngăn cản được, vậy việc ăn uống của bố mẹ mấy ngày tới giao cả cho em đấy." Tô Vĩnh Cường nhận lời ngay tắp lự.
Bác gái Tô và Tô Lệ Lệ nghẹn họng, theo tính cách của Tô Vĩnh Cường thì đáng lẽ phải từ chối chứ? Sao lại trực tiếp đồng ý luôn thế này?
Tô Hồng Binh liếc nhìn hai mẹ con đang ngây ra, trong lòng thầm hừ một tiếng, hai mụ đàn bà ngốc nghếch, Nhị Cường có thể dựa vào bản thân để vào thành phố, bén rễ nảy mầm ở đây, lại còn đưa được cả hai đứa em gái ra ngoài, mà lại dễ tính toán thế sao?
"Nhị Cường, kệ tụi nó, Linh Linh hôm nay làm món gì cho bố đấy? ây, dạo này vất vả cho Linh Linh quá, vừa phải đi làm vừa phải nấu cơm cho chúng ta." Tô Hồng Binh cười hì hì đón lấy cặp l.ồ.ng và hộp cơm, mở cặp l.ồ.ng ra xem, vui mừng nói: "Ôi, nhiều sườn thế này, ngửi đã thấy thơm rồi."
Hai mẹ con Tô Lệ Lệ vây lại, không ngớt lời khen ngợi món ăn Quách Linh làm.
"Xem ra em múa rìu qua mắt thợ rồi, chị dâu làm cơm thức ăn thơm thế này, bố mẹ sao mà ăn nổi đồ em làm nữa." Tô Lệ Lệ nhân cơ hội nói.
"Tay nghề chị dâu em cũng bình thường thôi, ngửi thấy thơm là vì thịt thơm, nhưng bố nói đúng, Linh Linh mấy ngày nay vừa phải đi làm vừa phải nấu cơm, thật sự vất vả, giờ Lệ Lệ muốn hiếu thảo với bố mẹ, vừa hay để Linh Linh nghỉ ngơi hai ngày." Tô Vĩnh Cường không thèm mắc mưu, chẳng phải muốn hiếu thảo sao? Cứ hiếu thảo đi, anh tuyệt đối không ngăn cản.
Tô Lệ Lệ định phản bác lại nhưng bị Tô Hồng Binh trừng mắt dữ dội, chỉ đành ấm ức cúi đầu.
Quách Linh phải đi làm, cô cũng phải đi làm mà, hầu hạ bố mẹ chồng vốn dĩ là việc Quách Linh phận làm con dâu nên làm, dựa vào cái gì mà bắt đứa con gái đã đi lấy chồng như cô phải làm chứ?
Tô Vĩnh Cường coi như không thấy sự ra hiệu bằng mắt của họ, vừa hay bà cụ Tô tỉnh lại, anh tiến lại gần bà cụ, nhỏ giọng hỏi: "Bà nội, giờ bà thấy thế nào rồi ạ? Có chỗ nào khó chịu không bà?"
"Nước, Nhị Cường, bà khát." Bà cụ Tô giọng khản đặc nói.
Bà cụ Tô đối với mấy đứa cháu gái thì khắc nghiệt, nhưng đối với mấy đứa cháu trai thì rất tốt, đặc biệt là Tô Vĩnh Cường người ở lại quê nhà, có gì ngon bà cũng để dành cho anh, nên tình cảm của Tô Vĩnh Cường đối với bà cụ khác hẳn với Tô Tú Tú và Tô Yến Yến.
"Nhị Cường, có phải bà không khỏe lại được nữa không?" Bà cụ Tô uống nước xong, nắm tay Tô Vĩnh Cường, nghẹn ngào hỏi.
"Bà nội, bà cứ yên tâm, bác sĩ nói tĩnh dưỡng tốt là sẽ khỏe thôi ạ." Tô Vĩnh Cường vỗ vỗ tay bà cụ, an ủi.
Lại bón cho bà cụ ăn một bát cháo, Tô Vĩnh Cường mới quay lại xưởng làm việc.
"Anh, anh Nhị Cường..." Tô Lệ Lệ đuổi theo.
Tô Vĩnh Cường dừng xe đạp lại, nghiêng đầu hỏi: "Không ở lại bầu bạn thêm với bố mẹ à?"
"Lương của em với Hoắc Nhiên đều thấp, anh ấy còn phải chu cấp một ít cho bên nhà anh ấy nữa, tụi em đâu dám xin nghỉ đâu!" Tô Lệ Lệ ngồi lên xe đạp của Tô Vĩnh Cường, do dự một lát rồi hỏi: "Anh, anh nói với bố là học phí của hai đứa nhỏ nhà em anh đều bao hết rồi à?"
"Bố nói với em thế à?" Tô Vĩnh Cường thản nhiên hỏi lại.
Tô Lệ Lệ không dám nói dối, vội vàng đáp: "Không phải, mẹ nói với em, em... tuy có chút mặt dày, nhưng tụi em thật sự khó khăn, anh ơi, học phí của hai đứa, coi như em mượn anh, khi nào có tiền em nhất định sẽ trả."
Tô Vĩnh Cường khẽ cười: "Đúng là khá mặt dày thật."
Tô Lệ Lệ ngẩn ra một lúc, không tin nổi hỏi lại lần nữa, "Anh, anh vừa nói gì cơ?"
"Anh nói em đúng là khá mặt dày thật." Tô Vĩnh Cường cảm thấy chiếc xe đạp rung lên một cái, phát hiện Tô Lệ Lệ đã nhảy xuống rồi, anh bóp phanh, dừng lại, quay đầu nhìn Tô Lệ Lệ.
Tô Lệ Lệ không thể tin nổi nhìn Tô Vĩnh Cường, "Anh... sao anh có thể nói như vậy, vả lại chẳng phải chính anh đã nói thế sao? Em còn bảo là mượn mà, sau này chắc chắn sẽ trả."
"Thế mẹ không nói với em là anh đưa ra đề nghị đó là có điều kiện sao?" Tô Vĩnh Cường thấy ánh mắt Tô Lệ Lệ né tránh thì biết ngay cô ta đã rõ, cười khẩy một tiếng, "Sao đây, không muốn phụng dưỡng bố mẹ à? Lúc trước là ai thề thốt nói rằng em mới là con ruột của họ, sau này phụng dưỡng chắc chắn phải dựa vào đứa con gái này, sao giờ, lại lật lọng rồi?"
"Nhưng em là con gái đã đi lấy chồng, làm gì có chuyện con gái đi lấy chồng lại phụng dưỡng bố mẹ, truyền ra ngoài danh tiếng của anh cũng không hay ho gì đâu." Tô Lệ Lệ giả vờ giả vịt nói.
