[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 260
Cập nhật lúc: 06/01/2026 08:47
"Anh đi đi, việc ở nhà cứ để em lo." Tô Tú Tú gật đầu.
Sáng hôm sau vừa đi làm, hai anh em nhà họ Hàn đã xin nghỉ với lãnh đạo, xin giấy giới thiệu xong xuôi. Hàn Kim Dương nhờ bạn mua vé tàu chuyến sớm nhất, xách túi hành lý Tô Tú Tú đã chuẩn bị sẵn, trực tiếp lên đường.
"Chị dâu, chị bảo Tiểu Nguyệt rốt cuộc là bị làm sao, sao lại đi lấy cái loại đàn ông như Du Quang Minh cơ chứ?" Ngô Tĩnh Thu thực sự không thể hiểu nổi.
Tô Tú Tú nhún vai: "Chị cũng muốn biết lắm. Ôi, chẳng biết đứa nhỏ có sao không, mới tí tuổi đầu, nhà họ Du đúng là thất đức quá mà."
Hai chị em dâu vừa đi vừa đạp xe nói chuyện. Đi được nửa đường, Ngô Tĩnh Thu phải rẽ vào bưu điện làm việc, còn Tô Tú Tú thì đến xưởng may.
"Em đi trước đây, Tiểu Vũ không có nhà, có việc gì chị cứ đến tìm em nhé." Tô Tú Tú gật đầu với Ngô Tĩnh Thu, tay lái chuyển hướng đạp về phía xưởng may.
Vừa bước vào văn phòng, còn chưa đợi Trương Diên Hà sán lại gần đã thấy Lâm Na vẫy tay gọi cô.
Tô Tú Tú đặt túi xách xuống, bước vào phòng, tùy ý hỏi: "Gọi em có việc gì thế?"
Lâm Na lườm cô một cái, chẳng phải là biết rồi còn hỏi sao?
"Chiến sự tối qua thế nào?" Lâm Na đi thẳng vào vấn đề hỏi.
"Chiến sự gì cơ?" Tô Tú Tú nhất thời chưa phản ứng kịp, sau đó cô bực mình lườm Lâm Na một cái: "Chị Na, chị nhìn thời tiết bây giờ xem, tuyết đang rơi đấy, em dám mặc thế à?"
Lâm Na nghĩ lại cũng đúng, có chút tiếc nuối nói: "Chị định hỏi em cảm nhận khi mặc thế nào, thế thì đành đợi sau này vậy."
"Bản thân chị chẳng phải cũng có một bộ sao, chị tự mình cảm nhận là được rồi mà!" Tô Tú Tú nháy mắt nói.
Lâm Na đỏ mặt, lầm bầm: "Chị cảm nhận rồi, chất lượng cũng được. Mà này, nếu em thấy mấy thiết kế này của chị ổn thì chị đi tìm giám đốc Diêu đây."
Nghe vậy, Tô Tú Tú vội vàng giữ Lâm Na lại: "Đừng đi vội, lúc nãy em lên đây thấy Bí thư Vu vào tìm giám đốc Diêu rồi."
Lâm Na vẻ mặt hiểu ý: "À~ chị biết rồi, thế chị đợi lát nữa hãy sang."
Vợ Bí thư Vu đã qua đời vì bệnh ba năm trước, từ đó đến nay ông vẫn chưa đi bước nữa. Từ đầu năm nay, hoặc có thể sớm hơn, ông thường xuyên tìm mọi cơ hội để được ở riêng với giám đốc Diêu. Thời gian dài trôi qua ai cũng nhận ra Bí thư Vu đang theo đuổi giám đốc Diêu, muốn tiến tới với bà.
Còn về phần Diêu Tuyết, vì vấn đề thành phần gia đình nên bà vẫn luôn chưa kết hôn. Đối với Bí thư Vu - người đàn ông là tiền bối quen biết nhiều năm này, bà vẫn có thiện cảm nên không trực tiếp từ chối.
Theo Tô Tú Tú thấy, không cuối năm nay thì cũng đầu năm sau là có thể uống rượu mừng của họ rồi.
Chương 353 Lật bài ngửa
Hai anh em Hàn Kim Dương vội vã đến Hán Thành, không kịp nghỉ ngơi đã tìm thẳng đến nhà Du Quang Minh. Còn chưa lên lầu đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ nhà họ Du.
Hai anh em nhìn nhau, nhanh chân bước tới. Vừa đến cửa thì một vật gì đó bay ra, nếu không phải Hàn Kim Dương tránh kịp thì đã bị đập trúng rồi.
"Anh cả..." Hàn Kim Vũ liếc nhìn, là một chiếc cốc sứ, nếu bị đập trúng thì đầu chắc chắn nứt toác, anh sợ hãi nhìn Hàn Kim Dương: "May mà không trúng."
Hàn Kim Dương cau mày, ngăn Hàn Kim Vũ không cho vào ngay, cất tiếng gọi lớn: "Tiểu Nguyệt, Du Quang Minh, hai người đang làm gì thế?"
Nghe thấy tiếng Hàn Kim Dương, tiếng cãi vã bên trong khựng lại, như thể bị nhấn nút tạm dừng, trong phút chốc chẳng còn âm thanh nào nữa.
Hàn Kim Dương xác định sẽ không có đồ vật gì bay ra nữa mới dẫn Hàn Kim Vũ bước vào nhà họ Du.
Anh liếc mắt nhìn quanh, một bãi chiến trường ngổn ngang: phích nước, bát đĩa, chậu thau, rồi quần áo giày dép vứt lung tung khắp nơi, không có chỗ nào để đặt chân.
Hàn Kim Dương nhìn Hàn Kim Nguyệt đang đầu bù tóc rối như một người điên, lúc đầu là xót xa, nhưng sau đó là cảm giác giận dữ vì em mình nhu nhược.
"Anh cả? Anh hai? Anh cả, anh hai, hai anh cuối cùng cũng đến rồi, hu hu hu, Nghiên Nghiên của em mất tích rồi. Báo cảnh sát đi, chúng ta đi báo cảnh sát đi anh cả ơi, hu hu hu." Thấy Hàn Kim Dương và Hàn Kim Vũ, Hàn Kim Nguyệt như tìm được chỗ dựa, vai buông lỏng xuống, khóc lóc kể lể.
Cũng nhìn thấy Hàn Kim Dương và Hàn Kim Vũ, sắc mặt Du Quang Minh không được tốt cho lắm. Anh ta cảm thấy anh em nhà họ Hàn quản quá rộng rồi. Hàn Kim Nguyệt đã gả vào nhà họ Du thì là người nhà họ Du, anh ta đem con của nhà họ Du đi cho thì liên quan gì đến nhà họ Hàn?
"Tôi đã nói rồi, con bị lạc, chúng tôi cũng rất đau lòng, chúng tôi đang cùng nhau tìm kiếm, sao cô lại gọi anh cả anh hai đến đây? Tiểu Nguyệt, anh cả anh hai đều có công việc, đi một chuyến xa xôi thế này đâu có dễ dàng gì, sao cô lại không biết điều thế?" Du Quang Minh làm ra vẻ mặt như thể Hàn Kim Nguyệt đang vô lý đùng đùng.
Hàn Kim Dương ánh mắt sắc bén nhìn anh ta: "Con bị lạc? Lạc thế nào? Kể cho tôi nghe xem."
Điều này khác hẳn với lời kể của Hàn Kim Nguyệt, Hàn Kim Dương muốn nghe xem cách giải thích của Du Quang Minh như thế nào.
"Không phải đâu anh cả, con hoàn toàn không phải bị lạc, mà là cả nhà họ đã bế con đi cho người khác rồi. Du Quang Minh, anh không phải là con người, đó là con gái ruột của anh đấy, sao anh nỡ nói đem cho là đem cho luôn thế? Cái hạng súc sinh nhà anh, tôi đúng là mù mắt mới nhìn trúng anh." Hàn Kim Nguyệt chỉ tay vào mặt Du Quang Minh mà mắng c.h.ử.i thậm tệ.
Nhìn thấy một Hàn Kim Nguyệt như thế này, hai anh em nhà họ Hàn đều có chút ngạc nhiên. Đây là cuối cùng cũng đã tỉnh ngộ rồi sao?
"Tiểu Nguyệt, cô đừng có nói bậy được không. Đúng, chị tôi trước đây quả thật có nói đến chuyện đem con đi cho, nhưng đó cũng chỉ là nói vậy thôi, lúc đó tôi cũng đâu có đồng ý. Lần này thực sự là sự cố ngoài ý muốn, mẹ tôi chỉ tranh thủ lúc đi mua mớ rau, quay lại đã không thấy con đâu nữa. Mẹ tôi vì chuyện Nghiên Nghiên bị bắt cóc mà đến giờ vẫn còn đang nằm viện đấy, cô bảo bà ấy cố tình, sao cô có thể thốt ra được những lời đó?" Du Quang Minh đỏ hoe mắt, đau lòng nói.
Được rồi, hai anh em Hàn Kim Dương đã hiểu rõ. Mẹ chồng Tiểu Nguyệt vào thành phố trông cháu, dắt Nghiên Nghiên đi mua rau, sau đó đứa bé bị người ta bế đi mất, nhưng Hàn Kim Nguyệt không tin, cho rằng nhà họ Du đã cố tình đem con đi cho.
"Anh cả..."
Hàn Kim Dương giơ tay ngăn lời em trai định nói, bình thản hỏi: "Con ở đâu? Anh không nuôi nổi thì nhà họ Hàn chúng tôi nuôi nổi. Nhà chúng tôi còn đang lo con cháu ít đây."
"Anh cả, anh hai, hai anh không thể vì Tiểu Nguyệt là em gái mình mà cái gì cũng tin nó. Tôi thực sự không đem con đi cho, Nghiên Nghiên là m.á.u mủ của tôi, sao tôi có thể đem nó cho người khác được. Con bị bắt cóc, tôi cũng đâu có dễ chịu gì hơn Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt cứ gào lên đòi báo cảnh sát, thực ra tôi đã báo cảnh sát từ lâu rồi, nhưng hoàn toàn không tìm thấy." Du Quang Minh dụi dụi mắt, đôi mắt đỏ ngầu nói.
"Du Quang Minh, anh đừng có diễn kịch trước mặt chúng tôi nữa. Tiểu Nguyệt nói không sai, con chắc chắn là bị anh đem đi cho rồi, nói không chừng là bị anh bán đi rồi cũng nên. Hổ dữ còn không nỡ ăn thịt con, nếu anh còn chút lương tâm nào thì nói ra tung tích của đứa trẻ đi, chúng tôi sẽ đi đón cháu về. Nếu anh thật sự không nuôi nổi thì tôi nuôi." Hàn Kim Vũ giận dữ quát vào mặt Du Quang Minh.
Vẻ mặt Du Quang Minh có chút vặn vẹo. Nhìn thần sắc điềm tĩnh của Hàn Kim Dương và vẻ giận dữ của Hàn Kim Vũ, anh ta hậm hực nói: "Tôi đã nói rồi, tôi không đem con đi cho. Tôi biết các anh coi thường tôi, chẳng phải là người thủ đô thôi sao, có gì ghê gớm đâu. Chúng ta đều là công nhân cả, các anh lấy tư cách gì mà sỉ nhục nhân cách của tôi?"
Hàn Kim Dương nheo mắt: "Du Quang Minh, anh đừng có đ.á.n.h trống lảng. Thành thật nói cho chúng tôi biết đứa trẻ ở đâu, nếu không tôi sẽ không để yên cho anh đâu."
Nghe vậy, Du Quang Minh cười lạnh một tiếng: "Không để yên cho tôi? Nếu là ở thủ đô thì chắc tôi cũng phải lo lắng đấy, nhưng đây là Hán Thành, là địa bàn của tôi. Hàn Kim Dương, anh cũng đ.á.n.h giá cao bản thân mình quá rồi đấy."
Hàn Kim Vũ ngạc nhiên nhìn Du Quang Minh, còn Hàn Kim Nguyệt thì không dám tin vào tai mình, không ngờ Du Quang Minh lại dám nói chuyện với anh cả của cô như vậy.
Ngược lại, người bị nhắm đến là Hàn Kim Dương vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, anh đã sớm nhìn thấu con người của Du Quang Minh nên tự nhiên không thấy kinh ngạc.
"Ồ? Vậy sao? Anh chắc chắn là tôi không làm gì được anh?" Hàn Kim Dương ánh mắt lạnh băng nhìn Du Quang Minh.
Du Quang Minh dứt khoát lật bài ngửa, mặt mày âm trầm nói: "Anh cả, anh hai, Tiểu Nguyệt là vợ tôi. Hai người làm anh, có phải quản quá rộng rồi không?"
Hàn Kim Nguyệt trợn tròn mắt, bàng hoàng nhìn Du Quang Minh, như thể lần đầu tiên biết anh ta.
Ngay sau đó, cô kinh hãi nhìn về phía Hàn Kim Dương và Hàn Kim Vũ, sợ rằng họ sẽ thực sự không quan tâm đến mình nữa.
Hàn Kim Vũ lườm cô một cái, lúc nhìn về phía Du Quang Minh thì vẻ mặt đã hòa hoãn hơn một chút: "Tiểu Nguyệt là em gái chúng tôi, làm anh như chúng tôi không quản thì ai quản? Du Quang Minh, Nghiên Nghiên cũng là con gái anh, sao anh nỡ đem cháu đi cho? Tôi đã nói rồi, anh không cần thì cứ giao cho tôi, tôi chỉ có một đứa con gái, nuôi thêm một đứa nữa cũng chẳng sao. Đợi sau này đứa trẻ lớn lên, nếu nó muốn quay về tôi cũng không cản, coi như tôi nuôi con không công cho anh, thế không tốt sao?"
Du Quang Minh cười lạnh: "Tôi đã nói rồi, con bị người ta bắt trộm mất, tôi không đem con đi cho. Các anh nếu có bản lĩnh thì tự mình đi mà tìm con về."
Hàn Kim Vũ sa sầm mặt lại, thực sự không ngờ Du Quang Minh lại cứng đầu, bất chấp lý lẽ như vậy.
Chương 354 Tiểu Nguyệt muốn ly hôn
Mặc cho anh em nhà họ Hàn tra hỏi thế nào, Du Quang Minh vẫn nhất quyết không nói nửa lời, khăng khăng khẳng định đứa trẻ bị bắt trộm.
Họ đã đến đồn cảnh sát một chuyến, đúng là có hồ sơ báo án của Du Quang Minh. Qua điều tra, quả thật là đứa trẻ bị mất tích khi bà Du đi chợ mua rau. Bà Du vì quá tự trách mà ngã bệnh, đến giờ vẫn đang nằm viện.
Ngoài ra, nhà họ Du rất hợp tác với công tác của cảnh sát, cung cấp đủ loại thông tin, còn cùng đi tìm kiếm khắp nơi, nhưng hoàn toàn không có chút manh mối nào, đứa trẻ biến mất không một dấu vết.
"Thời gian lâu như vậy rồi, kẻ buôn người chắc đã mang đứa bé rời tỉnh rồi. Bây giờ tìm người chẳng khác nào mò kim đáy bể. Lão Hàn à, tôi thấy... các anh đừng hy vọng quá nhiều." Một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, mặc cảnh phục nói với Hàn Kim Dương.
Hàn Kim Dương cau mày: "Lão Lý, tôi tin vào phán đoán của em gái tôi, đứa trẻ chắc chắn là bị nhà họ Du đem đi cho rồi. Lúc các anh thẩm vấn nhà họ Du, có thấy điểm nào khả nghi không?"
Lão Lý thở dài: "Không có bằng chứng, chỉ nghi ngờ thôi thì không có tác dụng gì, vả lại nhà họ Du là bên báo án, lại là bên bị hại, chúng tôi không thể dùng biện pháp thẩm vấn tội phạm đối với họ được. Có lẽ anh nên bảo em gái mình tìm thêm manh mối đi, chỉ cần có một chút manh mối, một điểm đột phá thôi là chúng tôi sẽ có cách."
Nhà họ Du rõ ràng đã chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng, thời gian của họ lại quá ngắn nên hoàn toàn không có cách nào xoay xuyển.
Quay lại nhà khách, Hàn Kim Nguyệt lo lắng níu lấy Hàn Kim Dương: "Anh cả, công an đã tìm thấy con chưa anh?"
Hàn Kim Dương lắc đầu: "Con bị mất ở chợ, người qua kẻ lại tấp nập, người bế con đi chợ cũng nhiều, công tác rà soát rất lớn. Chủ yếu là thời gian qua lâu rồi, người ta đã bế con đi trốn từ sớm, căn bản là không tìm thấy."
