[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 284
Cập nhật lúc: 06/01/2026 14:08
"Chỗ đó hơi hẻo lánh, em chấp nhận được sao?" Hàn Kim Dương hỏi.
"Hẻo lánh cũng không sao, chúng em vẫn còn nhà lầu mà, căn nhà như vậy để dưỡng già rất tốt." Ngô Tĩnh Thu nhớ lại căn nhà của Lưu Tiêu, đúng là rất ổn, sân rộng thế kia còn nuôi được vài con gà, sau này không lo thiếu trứng ăn.
Hàn Kim Dương gật đầu, họ mua nhà thì phải là họ thích mới được.
"Vậy để anh tìm kiếm thêm cho hai em."
Nếu Hàn Kim Vũ không muốn, Hàn Kim Dương lại hỏi qua Quách Thắng Lợi, anh ta cũng chê rộng.
"Họ đều không muốn thì em lấy, hơn bốn ngàn tệ mua một cái sân nhị tiến, quá hời." Tô Tú Tú nắm tay Hàn Kim Dương, đôi mắt sáng rực nói.
"Chúng ta đã có hai căn nhà với một biệt thự suối nước nóng rồi, còn muốn nữa sao?" Hàn Kim Dương buồn cười hỏi.
"Muốn chứ, giờ em lại m.a.n.g t.h.a.i thêm đứa nữa rồi, một cái sân tam tiến, một cái sân nhất tiến, đến lúc đó chia thế nào đây. Có thêm một cái nhị tiến nữa là vừa đẹp. À không đúng, anh còn phải nghĩ cách kiếm thêm một cái biệt thự suối nước nóng nữa, không thì không công bằng." Tô Tú Tú chọc chọc vào mặt Hàn Kim Dương, cười nói.
Hàn Kim Dương day huyệt thái dương: "Đâu cần phải tính toán kỹ thế, đến lúc đó cứ định giá sơ qua, chia làm hai phần, để chúng nó bốc thăm, trúng cái nào thì lấy cái đó."
Tô Tú Tú nghĩ lại, thấy cách này cũng hay.
"Đúng rồi, Tiểu Nguyệt có lén hỏi em, chỗ anh có tin tức gì của Nghiên Nghiên không, cô ấy bảo giờ cuộc sống ổn định rồi, càng muốn tìm thấy đứa trẻ." Tô Tú Tú đẩy đẩy Hàn Kim Dương, hỏi.
"Không có, vợ chồng Trương Đại Điền rất cẩn thận, chắc chắn là không muốn để bất cứ ai biết đứa trẻ không phải do họ sinh ra, nên đã chọn một nơi mà không ai quen biết họ." Hàn Kim Dương bất lực nói.
Hai người đang nói chuyện thì thấy Tô Vĩnh Cường thở hổn hển chạy vào, sắc mặt anh rất khó coi, vành mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc nói: "Tú Tú, bà nội đi rồi, Lệ Lệ và Yến Yến đều đang đợi ở đầu ngõ, em..."
Nhìn thấy Tô Tú Tú, Tô Vĩnh Cường mới nhớ ra cô đang mang thai, bèn lau mặt: "Em đừng về nữa, đợi đến lúc đưa tang anh sẽ báo em sau."
Chương 378 Nguyên nhân cái c.h.ế.t
Bà nội Tô c.h.ế.t rồi? Tô Tú Tú kinh ngạc nhìn Tô Vĩnh Cường.
Tô Vĩnh Cường về quê ăn Tết Nguyên tiêu, lúc lên còn bảo tinh thần bà nội Tô khá tốt, mới có mấy ngày sao bảo đi là đi luôn thế?
"Chuyện là thế nào?" Tô Tú Tú thắc mắc hỏi.
Tô Vĩnh Cường lắc đầu: "Anh chỉ biết bà nội nửa đêm bị ngã từ trên giường xuống, người trong nhà không ai phát hiện ra, sáng sớm lúc mang cơm đến cho bà thì bà đã cứng đờ rồi. Cụ thể thế nào, đợi anh về đến nơi mới biết được."
Anh khác với Tô Tú Tú, anh là cháu trai, lại được nuôi nấng dưới gối ông nội Tô và bà nội Tô. Bà nội Tô đối với đứa cháu trai duy nhất ở ngay trước mắt này vẫn rất tốt, có gì ngon cũng đều nghĩ đến anh. Cho nên tình cảm của Tô Vĩnh Cường với ông bà nội rất sâu đậm, đột nhiên nghe tin bà nội mất, anh vừa đau lòng vừa căm phẫn.
Anh không tin nổi, một người lớn thế kia ngã xuống đất mà cả nhà bao nhiêu người lại không ai nghe thấy, chắc chắn là coi như không nghe thấy, kết quả là bà nội bị rét mà c.h.ế.t cóng.
"Tú Tú đang mang thai, trời đông giá rét thế này đi lại không tiện, anh sẽ về cùng chú một chuyến." Hàn Kim Dương lo lắng người trong làng sẽ nói xấu Tô Tú Tú, nên định tự mình đi một chuyến.
Người già qua đời là chuyện lớn, những lúc khác không đi cũng được, nhưng tang lễ mà không đi thì thật sự sẽ bị người ta chỉ trỏ sau lưng. Tô Vĩnh Cường nhìn Tô Tú Tú một cái rồi gật đầu đồng ý.
Vợ chồng là một thể, Tô Tú Tú sức khỏe không tốt không đi được thì Hàn Kim Dương đi cũng vậy thôi.
"Được, chúng ta mau đi thôi, muộn là không còn xe nữa đâu." Tô Vĩnh Cường nén đau thương nói.
Tô Tú Tú vội vàng đóng gói một ít đồ ăn, lại rót một bình nước nóng, tiện tay lấy thêm ít tiền nhét cho Hàn Kim Dương.
"Trên đường cẩn thận nhé." Tô Tú Tú vẫy vẫy tay, sắc mặt trầm trọng ngồi xuống.
Bà nội Tô vậy mà đã c.h.ế.t rồi. Trong nguyên tác, bà nội Tô sống rất thọ, hình như đến lúc nguyên thân c.h.ế.t bà vẫn còn sống, kết quả là giờ bà đã c.h.ế.t.
Thực ra kể từ lúc cô không xuống nông thôn, tương lai của tất cả mọi người đã thay đổi rồi, ví dụ như Tô Vĩnh Cường và Tô Yến Yến. Đã tương lai của cháu trai cháu gái đều đổi thì tương lai của bà nội Tô có biến đổi cũng là lẽ thường, chỉ là không ngờ lại c.h.ế.t sớm thế này, mà còn c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy.
Tuy nhiên, cái c.h.ế.t của bà nội Tô có chút kỳ lạ, lẽ nào bị liệt rồi thấy sống chẳng còn ý nghĩa gì nên chọn cách tự sát?
Tô Tú Tú lắc đầu, phủ định ý nghĩ này. Bà nội Tô rất yêu quý mạng sống, dù có nằm liệt giường không động đậy được bà cũng không muốn c.h.ế.t, cho nên khả năng tự sát là thấp nhất.
Không phải tự sát, lẽ nào là bị g.i.ế.c?
Chắc cũng không phải, mấy người ở nhà cũ họ Tô kia trông thì ghê gớm đấy nhưng g.i.ế.c người thì chắc chắn không dám đâu.
Nghĩ đi nghĩ lại, Tô Tú Tú cảm thấy là do "ngoài ý muốn cộng với cố ý". Bà nội Tô bị ngã là ngoài ý muốn, nhưng bảo là không phát hiện ra thì chắc chắn là cố ý rồi.
Dù vì lý do gì thì bà nội Tô cũng đã mất, đợi đến ngày đưa tang, cô với tư cách là cháu gái đều sẽ phải có mặt để tiễn đưa một đoạn đường.
Hàn Kim Dương đến chiều ngày hôm sau mới về, đứng ở cửa một lúc lâu để hơi lạnh trên người tan bớt mới bước vào.
Tô Tú Tú đẩy lò sưởi về phía anh, bảo anh mau hơ lửa cho ấm.
"Chuyện thế nào rồi anh?"
Hàn Kim Dương xoa xoa tay: "Tính cách bà nội em thế nào em cũng biết rồi đấy, bị bệnh cũng chẳng để ai yên. Ban ngày ngủ, ban đêm thì không ngủ được, tìm đủ mọi cách để giày vò bác gái cả của em. Thời gian dài bác gái không muốn hầu hạ nữa, đành để bác cả lên thay. Bà thì không giày vò bác cả như giày vò bác gái, nhưng đêm đến khát nước, đói bụng, hay đi vệ sinh đều phải gọi người. Lâu dần bác cả cũng không mấy kiên nhẫn, rồi tính khí bà càng thêm tệ, thường xuyên nửa đêm mắng c.h.ử.i, đập phá đồ đạc. Theo lời bác cả và bác gái nói thì đêm hôm kia có nghe thấy tiếng động đổ vỡ, nhưng họ tưởng bà lại đập đồ, vả lại vừa buồn ngủ vừa lạnh nên không dậy xem, kết quả sáng hôm sau mang cơm tới thì bà cụ đã cứng đờ rồi."
Tô Tú Tú rót cho anh một ly nước nóng, mở nắp dưới lò sưởi ra định nấu cho anh bát mì, vừa hỏi: "Ông nội em không sang xem sao?"
Sau khi bà nội Tô bị liệt, chất thải đều ở ngay trên giường, lại thường xuyên hừ hừ, ông nội Tô chê bẩn nên đã dọn sang phòng bên cạnh ở rồi.
Tô Hồng Binh và bác gái Tô ở cách phòng bà nội Tô tận hai gian, bảo nghe không rõ còn có lý, chứ ông nội Tô ngay vách bên cạnh mà cũng không nghe thấy gì sao?
"Ông nội em hả?" Hàn Kim Dương nhướng mày, "Ông em bảo tai ông bị nặng, nghe không rõ lắm, cứ tưởng bác cả hoặc bác gái đã sang rồi nên ông không dậy nữa."
Tô Tú Tú nhíu mày, nghi hoặc hỏi: "Bà nội em ngã xuống đất mà không kêu cứu sao?"
Lẽ nào ngã cái là ngất luôn? Không thể nào chứ?
"Ông nội và bác cả em đều bảo không nghe thấy gì, bác gái thì khẳng định chắc chắn là ngã ngất đi rồi. Hàng xóm vách bên cũng bảo không nghe thấy tiếng kêu cứu. Tóm lại, bà nội em c.h.ế.t do tai nạn. Lệ Lệ và Yến Yến về thành phố cùng anh, còn Vĩnh Cường ở lại quê, đợi định ngày đưa tang xong sẽ nhờ người nhắn tin cho chúng ta." Hàn Kim Dương nhận lấy cái xẻng nấu ăn trong tay Tô Tú Tú, bảo cô cứ nằm ghế nghỉ ngơi để anh tự nấu mì.
Thực ra anh còn quan sát thấy một vài chi tiết: Ông nội Tô rõ ràng mắt tinh tai thính nhưng lại bảo tai nặng; lúc bác cả và bác gái bảo không nghe thấy gì thì bác cả mang vẻ áy náy, còn bác gái thì lại chột dạ; kể cả mấy người hàng xóm nữa, ánh mắt họ hơi đảo điên, rõ ràng cũng không nói thật lòng.
Tô Tú Tú bị Hàn Kim Dương ấn xuống ghế nằm, lại bị anh nhét cho một cái bình sưởi ấm, cô chớp chớp mắt, thôi được rồi, không cho cô bận rộn thì cô nghỉ.
"Bố mẹ em có về không anh?" Tô Tú Tú ôm bình sưởi, tùy ý hỏi.
"Có về." Hàn Kim Dương nghĩ một chút rồi bổ sung một câu, "Khóc t.h.ả.m thiết lắm."
Tô Tú Tú bĩu môi, từ lúc bà nội Tô liệt giường tới giờ họ về được mấy chuyến đâu, lúc này lại đóng vai con hiếu dâu hiền rồi.
Chiều hôm sau, Tô Vĩnh Cường với vẻ mặt mệt mỏi đến tứ hợp viện.
"Anh hai? Sao anh lại đến đây?" Tô Tú Tú tò mò hỏi.
"Anh đến mua ít đồ, tiện thể thông báo với mọi người một tiếng, mùng năm tháng sau đưa tang bà nội." Tô Vĩnh Cường nhận lấy ly trà, nhấp từng ngụm nhỏ, cả người ấm áp hơn nhiều. Thấy Tô Tú Tú định nấu mì, anh vội ngăn lại: "Anh ăn rồi mới qua đây, đừng bận rộn làm gì. Hôm nay phải mua nhiều đồ lắm nên anh không ở lại lâu đâu."
"Dạ được, vậy mùng năm em sang. Anh hai, anh... anh giữ gìn sức khỏe nhé." Tô Tú Tú vốn định nói lời chia buồn nhưng lại nghĩ bà nội Tô cũng là bà nội của cô, nói thế thì không ổn.
Tô Vĩnh Cường gật đầu với Tô Tú Tú một cái: "Yên tâm đi, em vào nhà đi, ngoài trời lạnh lắm."
Đợi Hàn Kim Dương về, Tô Tú Tú đem chuyện Tô Vĩnh Cường đến kể lại cho anh nghe.
"Vốn dĩ em muốn hỏi thêm về chuyện của bà nội, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thôi kệ đi, dù sao cũng chẳng liên quan mấy đến em." Tô Tú Tú tựa vào người Hàn Kim Dương nói.
Hàn Kim Dương nhích người một chút để Tô Tú Tú tựa thoải mái hơn: "Đừng hỏi nữa, nếu Vĩnh Cường muốn nói thì tự khắc sẽ nói thôi."
Ngày mùng năm tháng hai âm lịch, Tô Tú Tú dậy sớm cùng Hàn Kim Dương và Thạch Đầu về làng chịu tang. Vừa vào đến làng, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc của cô và bác gái vang tận trời xanh, cứ như đang thi thố với nhau vậy, tiếng sau cao hơn tiếng trước, lại còn có lời có điệu như đang hát ấy.
Tô Tú Tú và Tô Yến Yến nhìn nhau một cái, hai người cùng dụi dụi mắt, mang vẻ mặt thương tâm bước vào đại môn.
Chương 379 Chịu tang
Thấy hai chị em Tô Tú Tú đi vào, tiếng khóc của Vương Ái Hương khựng lại một chút, sau đó vừa gào khóc "Mẹ ơi, sao mẹ lại bỏ con mà đi thế này, hu hu hu, con còn chưa được nhìn mẹ lần cuối, mẹ đi rồi sau này con biết làm thế nào đây mẹ ơi~" vừa đi về phía họ.
"Sao giờ hai đứa mới về? Thiến Thiến và Lệ Lệ đã về từ hai ngày trước rồi, Trân Trân dắt theo bao nhiêu đứa nhỏ mà hôm qua cũng đã về, chỉ có hai đứa là phải đợi đúng giờ mới chịu ló mặt ra sao?" Vương Ái Hương khó chịu hỏi.
Tô Tú Tú trước tiên nhìn quanh một lượt. Cô vốn là người dễ mủi lòng, cứ thấy người khác khóc là không cầm được nước mắt. Quả nhiên, nhìn một vòng xong mũi cô bắt đầu cay cay, nước mắt lã chã rơi xuống.
Cô dắt Tô Yến Yến lướt qua Vương Ái Hương, khóc nấc lên: "Bà nội ơi, con và Yến Yến về thăm bà đây, sao bà bảo đi là đi luôn thế này, hu hu hu~"
Hàn Kim Dương đỡ lấy Tô Tú Tú, an ủi: "Em đang mang thai, bác sĩ bảo t.h.a.i không được ổn định lắm, đừng đau buồn quá. Bà nội nếu biết được chắc chắn cũng không muốn em đau lòng như vậy đâu."
Giọng anh không lớn nhưng bác gái Tô và những người khác đều nghe thấy cả, tự nhiên họ không tiện trách mắng gì Tô Tú Tú nữa, chẳng lẽ lại bắt đứa cháu gái đang động t.h.a.i về đây thức đêm canh linh cữu sao? Không có đạo lý đó.
"Bác gái cả, anh hai ăn Tết Nguyên tiêu xong lên thành phố em còn hỏi thăm sức khỏe bà, anh ấy bảo còn khỏe lắm mà, sao... sao bảo đi là đi ngay được ạ?" Tô Tú Tú vừa lau nước mắt vừa "đau buồn" hỏi.
