[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 310
Cập nhật lúc: 06/01/2026 14:13
“Có người còn chẳng biết ở đâu, phải nhờ người hỏi thăm mãi, phiền c.h.ế.t đi được.” Tô Tú Tú than vãn một câu, tranh thủ lúc còn nhớ tên thì ghi lại rồi bỏ vào túi kẻo sau này lại lẫn lộn quà cáp của ai với ai.
Không chỉ họ, người tìm Hàn Kim Vũ cũng không ít, thậm chí có người vừa vào cửa đã quỳ xuống dập đầu nhận sư phụ, làm Kim Vũ không dám về nhà, mấy ngày nay toàn ở nhờ chỗ Hàn Kim Nguyệt.
“Chị dâu, nếu mọi người thấy phiền quá thì dọn sang căn nhà bên đường Quang Minh ở một thời gian đi. Giờ ngoài người nhà mình ra thì không ai biết chị có nhà ở đó, họ sẽ không tìm được đâu.” Ngô Tĩnh Thu thấy Tô Tú Tú phờ phạc, bèn hiến kế.
Buổi tối, Tô Tú Tú bàn với Hàn Kim Dương, quyết định sang đường Quang Minh ở tạm một thời gian. Căn nhà đó là do lãnh đạo chọn, bên trong còn có b.út tích của đại lãnh đạo, nên ở đó rất yên tâm.
Họ chỉ nói với bà Mã, Vương Mỹ Quyên và vài người thân thiết rồi dắt con cái sang đường Quang Minh.
Còn Miên Miên đã hơn sáu tháng, gửi nhà trẻ cũng không sao.
Cũng may cô chạy nhanh, nếu không đã bị Vương Ái Hương tóm được.
Bà ta nghe đâu đó nói giờ Tô Tú Tú giỏi giang lắm, sắp xếp một người vào xưởng may dễ như trở bàn tay, nên muốn tìm cô lo việc cho Tô Vĩnh Thắng.
Kết quả đến tứ hợp viện thì hụt, hàng xóm láng giềng chẳng ai biết cả nhà cô đi đâu. Đi hỏi Tô Vĩnh Cường và Tô Yến Yến thì cả hai đều khăng khăng không biết, bà ta có lăn lộn ăn vạ cũng vô ích.
“Tô Vĩnh Cường, dù con đã quá kế cho bác cả rồi nhưng vẫn là mẹ sinh ra, trong người con chảy dòng m.á.u giống Vĩnh Thắng, con nỡ lòng nào nhìn em trai con biến thành kẻ du thủ du thực sao?” Vương Ái Hương đau đớn hỏi.
“Thím.” Tô Vĩnh Cường gọi to một tiếng.
Vương Ái Hương ôm n.g.ự.c. Đứa con trai ruột thịt, lại còn tiền đồ như thế này, gặp bà lại gọi bằng ‘thím’, mỗi lần nghe thấy là bà lại thấy nghẹn ở cổ họng.
“Thím này, con cũng chỉ là công nhân bình thường, muốn giúp cũng không được. Còn Tú Tú, con thực sự không biết nó đi đâu.” Tô Vĩnh Cường thấy Vương Ái Hương định nói tiếp liền đưa tay ngăn lại: “Thím và chú hai thương Vĩnh Thắng thế, sao không để nó đi làm thay suất của chú?”
Tô Vĩnh Cường liếc thấy cánh tay lấp ló sau góc tường, nói tiếp: “Thím và chú cũng chẳng còn trẻ trung gì, cứ giữ khư khư công việc làm gì? Sớm muộn gì chẳng để lại cho con cái. Con đã quá kế cho bác cả, anh cả đã có việc, suất của bố không cho Vĩnh Thắng thì cho ai? Cho đứa con mà chị dâu cả sinh ra à?”
Vương Ái Hương thấy hai vợ chồng bà vẫn còn khỏe, phải tích cóp thêm vài năm tiền nữa, chứ ngửa tay xin tiền con cái lúc nào cũng thấy khó khăn.
Thấy Tô Vĩnh Cường không chịu giúp, bà chỉ tay vào mũi anh mắng xối xả, “Tao đẻ ra con lợn còn sướng hơn đẻ ra mày, lợn còn được miếng thịt ăn, còn mày? Nhờ một chút việc cũng không xong. Còn cả con bất hiếu Tô Tú Tú kia nữa, đến mẹ đẻ cũng trốn không gặp, giờ nó cũng có con cái rồi, sớm muộn cũng gặp báo ứng thôi.”
“Chuyện đó không phiền thím lo, con phải đi làm đây, không chuyện trò với thím được nữa.” Tô Vĩnh Cường gật đầu với Vương Ái Hương một cái rồi quay người đi thẳng.
Chương 405 Suất đại học
Ở căn nhà bên đường Quang Minh được hơn một tuần, trong thời gian đó Tô Vĩnh Cường và Quách Thắng Lợi có đến một lần. Cả hai đều là đi hỏi việc cho người quen, nói là sẵn sàng bỏ tiền mua, công nhân tạm thời giá bốn trăm đồng một suất.
“Lão Hàn, ông có suất nào thì lo mà bán đi, giữ lại cũng có đẻ ra được đâu.” Quách Thắng Lợi khoác vai Hàn Kim Dương, cười hì hì nói.
Hàn Kim Dương liếc anh ta một cái. Có đúng hai suất, cho người này thì mất lòng người kia nên anh chẳng cho ai, cũng không định bán. Một suất anh cho con trai của đồng nghiệp, một suất cho con trai của cấp dưới đã theo anh nhiều năm.
Hai suất công tác, đổi lấy sự trung thành của một đồng nghiệp và một cấp dưới thân tín, cái này giá trị hơn tám trăm đồng nhiều.
“Ông đến muộn rồi, hết suất rồi. Nhưng mà…” Hàn Kim Dương cố ý ngập ngừng, thấy Quách Thắng Lợi có vẻ sốt ruột, anh nhướn mày hỏi: “Họ hàng quan trọng lắm à?”
“Em họ tôi, hàng thật giá thật đấy, năm nay từ quê về, cứ nằm ườn ở nhà mãi cũng không ổn. Nghe bảo ông có suất nên tôi mới đến tìm, ‘nhưng mà’ cái gì nói mau đi.” Quách Thắng Lợi giục.
Hàn Kim Dương hiểu ra, “Đã là em họ ông thì tôi không vòng vo nữa. Tôi thì hết suất rồi, nhưng người khác thì còn, ví dụ như Giám đốc Tôn của xưởng tôi chẳng hạn, ông ấy quản cả nhân sự, đừng nói một suất, mười suất cũng có.”
Mắt Quách Thắng Lợi sáng lên, được, có cửa là được, anh ta cười khà khà vỗ vai Hàn Kim Dương, “Dẫn mối nhé?”
Còn Tô Vĩnh Cường, anh chỉ hỏi hộ một người bạn, quan hệ cũng bình thường thôi. Thấy Hàn Kim Dương bảo hết suất thì anh cũng không hỏi thêm, tán dóc với Tô Tú Tú vài câu rồi chuẩn bị về.
“Anh hai, lúc tan làm về em thấy Tô Lệ Lệ lén lút đi vào một con ngõ nhỏ. Hai người cùng xưởng, anh để ý một chút. Giờ tuy giai đoạn đó qua rồi nhưng cẩn thận vẫn hơn, đừng để bị con bé đó liên lụy.” Tô Tú Tú lên tiếng nhắc nhở.
Tô Lệ Lệ ra sao cô không quan tâm, nhưng công việc của con bé đó là do Tô Vĩnh Cường xin cho vào, vạn nhất có chuyện gì thì anh hai cũng vạ lây.
Tô Vĩnh Cường nhíu mày, “Được, anh biết rồi, em vào nhà đi, trời lạnh lắm.”
Đợi đợt tuyển dụng kết thúc, cả nhà Tô Tú Tú mới dọn về tứ hợp viện. Không phải vì bên kia không thoải mái, mà là ở đường Quang Minh lâu rồi cũng thấy nhớ cái không khí ồn ào, náo nhiệt của tứ hợp viện.
Vừa vào cổng đã thấy một đám các bà các thím đang tụ tập bàn tán, Tô Tú Tú lại gần hỏi mới biết là Chu Hỷ Nguyệt dẫn người yêu về, khác hoàn toàn với kiểu của Lâm Ngọc Trác.
Nếu Lâm Ngọc Trác là kiểu thư sinh nho nhã thì người đàn ông này đúng chất một gã lực lưỡng, giọng nói hào sảng kiểu nam nhi phương Bắc.
Tô Tú Tú và Hàn Kim Dương nhìn nhau, chẳng lẽ bị Lâm Ngọc Trác làm tổn thương sâu sắc quá nên tìm người có gu hoàn toàn trái ngược?
“Đối tượng của Chu Hỷ Nguyệt làm nghề gì thế ạ?” Tô Tú Tú ghé tai bà Mã hỏi nhỏ.
Bà Mã đã bế Miên Miên đi từ lâu, nựng con bé một lúc mới nói: “Nghe bảo là tài xế xe tải, lương tháng hơn năm mươi đồng. Nhà có bốn anh em, anh ta là thứ ba, ba người kia đều cưới vợ ra ở riêng cả rồi. Anh ta cưới xong cũng ra ở riêng luôn, có sẵn nhà, sẵn xe đạp. Chậc chậc, tuy không đẹp trai bằng cái cậu trước kia nhưng điều kiện thì tốt hơn vạn lần.”
Nghe qua thì điều kiện đúng là rất tốt, lại còn là trai tân chưa vợ, vậy sao lại nhìn trúng Chu Hỷ Nguyệt?
“Nghe nói anh ta từng yêu một người, cô kia đi thanh niên trí thức rồi hai người thư từ qua lại suốt. Năm ngoái chính sách mở cửa, anh ta xuống quê tìm thì hỡi ôi, cô kia con cái đuề huề rồi. Anh ta tẩn cho chồng cô kia một trận, đòi lại hết số tiền gửi sinh hoạt phí bao năm qua. Năm nay xem mắt Chu Hỷ Nguyệt thì thế là thành thôi.” Bà Mã kể nhỏ.
Lại còn có chuyện đó nữa? Anh chàng này vừa chung tình vừa có chút ngây ngô nhỉ, vậy mà bị người yêu cũ lừa lâu đến thế.
Hai người vừa đi vừa nói đến viện thứ ba thì ăn ý chuyển chủ đề, tránh để góa phụ Vương hay Chu Hỷ Nguyệt nghe thấy lại sinh chuyện.
Cũng khéo, lúc Tô Tú Tú về đến cửa nhà thì Chu Hỷ Nguyệt đang dẫn một người đàn ông đi ra. Tô Tú Tú nhìn một cái, đúng như lời bà Mã nói, một gã vai u thịt bắp, mặt mũi có chút hung dữ, nhìn chẳng giống kiểu người dễ bị người yêu cũ dắt mũi chút nào.
“Bà Mã, chị Hàn.” Chu Hỷ Nguyệt cười rạng rỡ chào hỏi, rồi giới thiệu: “Đây là chồng em, Lý Báo. Anh Báo, đây là bà Mã ở tiền viện, còn đây là chị Hàn. Chị Hàn ơi, dạo này anh chị đi đâu thế? Mấy ngày nay chẳng thấy đâu cả.”
Chu Hỷ Nguyệt từ sau khi ly hôn dọn về đây tính tình khác hẳn ngày xưa, gặp ai cũng cười tươi chào hỏi, kể cả vợ chồng Tô Tú Tú. Theo lời các bà thím thì là cô ta đã thực sự lớn khôn rồi.
“Chị sang nhà bạn chơi mấy hôm. Hai đứa… lĩnh chứng rồi à?” Tô Tú Tú thấy hai người nắm tay nhau rất thân mật bèn hỏi.
Chu Hỷ Nguyệt thẹn thùng vén tóc, gật đầu, “Vâng, tụi em vừa lĩnh chứng hôm nay, lát nữa em qua chia kẹo mừng cho mọi người.”
“Ôi chao, lĩnh chứng rồi à! Chúc mừng, chúc mừng nhé.” Các bà thím nhìn Lý Báo, “Hỷ Nguyệt là cô gái tốt đấy, cậu sau này phải đối xử thật tốt với con bé, nếu dám bắt nạt nó là hàng xóm láng giềng chúng tôi không để yên đâu.”
Lý Báo liên tục gật đầu, “Hỷ Nguyệt là vợ con, con chắc chắn sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Nhìn thì hung dữ mà mở miệng ra lại có chút khờ khạo, giờ thì Tô Tú Tú tin anh ta có thể bị người ta lừa rồi.
Đúng lúc này, Hàn Kim Dương và Thạch Đầu dắt xe đạp đi vào, chạm mắt với Lý Báo, cả hai đều sững người.
“Anh Hàn? Anh Hàn sống ở đây sao?” Lý Báo thấy Hàn Kim Dương thì phấn khích hỏi.
“Lý Báo, hai người đây là…” Hàn Kim Dương thấy tay anh ta và Chu Hỷ Nguyệt đang đan vào nhau, liền cười nói: “Chúc mừng nhé.”
“Hai người quen nhau à? / Hai người quen nhau sao?” Tô Tú Tú và Chu Hỷ Nguyệt đồng thanh hỏi.
Hàn Kim Dương bắt tay Lý Báo, cười bảo: “Quen chứ, anh cả và anh hai của Lý Báo là tài xế ở đơn vị tôi mà.”
Lý Báo cười khà khà gật đầu, “Mỗi khi anh cả hoặc anh hai em nghỉ là em lại đi lái thay. Anh Hàn là trưởng phòng bảo vệ, đi lại nhiều nên quen mặt nhau ạ.”
Tô Tú Tú và Chu Hỷ Nguyệt không ngờ lại có sự trùng hợp này. Hai người nhìn nhau, Tô Tú Tú mỉm cười thoải mái, còn Chu Hỷ Nguyệt thì trong mắt thoáng hiện một chút chột dạ.
Lúc này Miên Miên tỉnh dậy, mếu máo sắp khóc. Tô Tú Tú sờ thử, quả nhiên là con bé tè dầm rồi, cô chào Chu Hỷ Nguyệt một tiếng rồi cùng bà Mã đi vào trong nhà.
“Thế nào, chồng cái Hỷ Nguyệt nhìn khác hẳn Lâm Ngọc Trác phải không?” Vào đến nhà trong, bà Mã vội hỏi ngay.
Đâu chỉ là khác, mà là không liên quan gì luôn. Gu của Chu Hỷ Nguyệt quay ngoắt 180 độ thế này đúng là kinh ngạc thật.
Phía bên kia, Lý Báo hàn huyên với Hàn Kim Dương xong thì cùng Chu Hỷ Nguyệt đi mua kẹo mừng. Lúc về, anh ta cùng góa phụ Vương đi chia kẹo cho từng nhà trong viện.
Ăn kẹo của người ta thì phải nói lời hay, người ta hớn hở đến chia kẹo nên chẳng ai dại gì nói gở, ai nấy đều cười nói chúc họ trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý t.ử.
Chờ họ đi khuất, bà Lý mới nhỏ giọng nói với Tam Bình: “Con thấy chưa, đẹp trai không mài ra mà ăn được. Lâm Ngọc Trác đẹp thế, như diễn viên điện ảnh ấy, mà không có tiền thì con Hỷ Nguyệt cũng khổ theo. Giờ nhìn cái cậu Lý Báo này, tuy hơi hung dữ một chút nhưng công việc tốt, tháng hơn năm mươi đồng, tài xế lại còn có đồng ra đồng vào, nhìn lại biết thương vợ, chẳng hơn đứt cái cậu Lâm Ngọc Trác kia à?”
