[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 315
Cập nhật lúc: 06/01/2026 15:01
Tô Vĩnh Cường ngẩng đầu nhìn trời sao đầy rẫy, chỉ thấy trong lòng nghẹn một cục tức, không lên được cũng chẳng xuống được.
Cả đời này anh coi như không có duyên với cha mẹ rồi, bất kể là cha mẹ đẻ hay cha mẹ nuôi, đối với anh cũng chỉ có tính toán.
"Nhị Cường."
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Tô Vĩnh Cường quay đầu nhìn lại, thấy Quách Linh đang đứng ở góc rẽ đợi mình.
"Nhị Cường, anh muộn thế này chưa về nhà, em lo cho anh nên qua đây tìm anh." Quách Linh nhìn Tô Vĩnh Cường từ trên xuống dưới, thấy anh không sao mới thở phào nhẹ nhõm, miệng lẩm bẩm: "Anh ăn cơm chưa? Em đoán chắc anh chưa ăn, chưa ăn là lại thế này, hễ có chuyện gì là quên cả ăn uống, sức khỏe là vốn quý của cách mạng, hơn nữa sức khỏe là của mình, thật sự ốm ra đấy thì người khổ vẫn là anh thôi."
Tô Vĩnh Cường đột nhiên ôm lấy Quách Linh đang lải nhải, hốc mắt hơi ửng hồng: "Anh xin lỗi, anh sai rồi."
Quách Linh sững người một chút, sau đó cười hỏi: "Anh sai ở đâu?"
"Anh không nên để người đàn ông của em bị đói bụng làm em xót xa." Tô Vĩnh Cường khôi phục bình thường, trêu chọc.
"Đi c.h.ế.t đi." Quách Linh lườm Tô Vĩnh Cường một cái: "Đi thôi, cơm ở nhà vẫn còn ấm, mau về nhà ăn cơm đi."
Ngày hôm sau, Tô Tú Tú vừa mới đến xưởng may đã bị Tô Yến Yến đợi sẵn tóm được.
"Chị tư, Lệ Lệ để lại thư bỏ trốn rồi."
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô ta, Tô Tú Tú ra hiệu bảo cô ta thu lại biểu cảm, giờ là giờ làm việc, bao nhiêu người thế này, để người khác nghe thấy thì không tốt.
Kéo Tô Yến Yến vào văn phòng của mình, Tô Tú Tú mới nói: "Anh hai hôm qua đã tìm chị rồi, còn nhờ anh rể em nhờ bạn ở ga tàu hỏa hỏi thăm, nó đã có tâm muốn đi thì chẳng ai tìm thấy được."
Tô Yến Yến trợn to mắt: "Chẳng lẽ Lệ Lệ thật sự đi Hương Cảng rồi? Không mất tiền, cái này mà cũng tin được sao? Em thấy là quân l.ừ.a đ.ả.o thì có? Có khi nào là bọn buôn người, lừa Lệ Lệ đi bán vào thâm sơn không? Ây da, chị tư, chúng ta báo cảnh sát đi."
"Anh hai đã báo cảnh sát rồi." Tô Tú Tú day day thái dương, dặn dò: "Em đừng nói cho bất kỳ ai biết, nếu không cả hai chúng ta đều thành đề tài bàn tán của người khác đấy."
Đặc biệt là cô, tuổi còn trẻ đã là chủ nhiệm bộ phận thiết kế, lại còn xinh đẹp, vốn dĩ một chuyện nhỏ mà dính đến cô cũng trở thành chuyện lớn.
"Em biết mà, em chắc chắn sẽ không nói bừa." Tô Yến Yến gật đầu liên tục.
Tô Tú Tú giơ tay xem đồng hồ, bảo Tô Yến Yến về làm việc, một lúc sau Quách Linh lại đến tìm cô, cũng là vì chuyện của Tô Lệ Lệ.
"Tú Tú, chị biết anh Hàn quen biết một số người, liệu có thể nhờ những người đó giúp tìm Tô Lệ Lệ không, ít nhất cũng biết hiện giờ cô ta ở đâu, có an toàn không." Quách Linh nghĩ đến vẻ mặt nhíu mày của Tô Vĩnh Cường mà thấy xót cho anh.
"Dạ? Được ạ, để tan làm em nói với anh ấy, mọi người cũng đừng quá lo lắng, Tô Lệ Lệ cũng không phải đứa trẻ lên ba, làm ra quyết định gì thì phải tự mình gánh vác." Tô Tú Tú nghiêm túc nói.
Quách Linh liên tục gật đầu, cô cũng có ý này, nhưng cô nghe ý tứ trong lời Tô Vĩnh Cường thì hình như bố mẹ chồng muốn họ nuôi ba đứa con của Tô Lệ Lệ.
Cô vừa hiểu ra ý tứ này là suýt chút nữa nhảy dựng lên, cái gì cơ, bố chạy rồi, mẹ cũng chạy theo, rồi muốn cái đôi cậu mợ này đi dọn dẹp đống rác rưởi à?
Không thể nào, cô tuyệt đối không đời nào đồng ý, Tô Lệ Lệ chạy rồi, bố mẹ chồng chỉ còn đôi vợ chồng cô phụng dưỡng, giờ còn bắt họ nuôi con hộ? Hừ, họ mơ đẹp thật đấy.
"Sao vậy chị?" Tô Tú Tú thấy Quách Linh mặt lộ sát khí, tò mò hỏi.
"Còn chẳng phải bố mẹ chồng chị sao, không phải con đẻ thì đúng là không phải con đẻ, họ muốn bọn chị nuôi con cho Tô Lệ Lệ." Quách Linh bốc hỏa nói.
"Anh chị nuôi ba đứa con của Tô Lệ Lệ á?" Tô Tú Tú nhíu mày, chuyện này Tô Hồng Binh đúng là làm ra được: "Họ đã trực tiếp mở lời chưa?"
"Chưa trực tiếp mở lời, nhưng đã biểu lộ ý tứ như vậy rồi, chị sẽ không đồng ý đâu." Quách Linh lạnh lùng nói.
Ba đứa con trai đấy, bây giờ là ăn mặc và học phí, lớn lên có phải còn phải giúp chúng tìm việc làm, cưới vợ không?
"Đương nhiên không thể đồng ý rồi, nuôi con không phải chuyện nhỏ." Tô Tú Tú nói.
Với tính cách của Tô Hồng Binh và bác gái Tô, nuôi tốt thì là giống của họ tốt, nuôi không tốt thì là Tô Vĩnh Cường và Quách Linh không để tâm, đến lúc đó không những không nhớ ơn mà còn sinh oán hận.
"Đúng vậy, nuôi con chứ có phải nuôi mèo nuôi ch.ó đâu, cho miếng ăn là xong, chị tự mình có con trai con gái rồi, làm gì có thời gian đi nuôi con cho người khác, bác cả với bác gái cả của em nghĩ hay thật đấy, còn cả cái cô Tô Lệ Lệ kia nữa, đầu óc cô ta chứa toàn nước à? Vậy mà lại tin một người lạ có thể đưa mình sang Hương Cảng, Hương Cảng mà dễ đi thế thì còn đến lượt cô ta sao? Làm khổ Nhị Cường bận rộn cả đêm, hôm nay còn phải vì cô ta mà chạy ngược chạy xuôi, cầu ông lạy bà." Quách Linh bực bội nói.
Tô Tú Tú rót cho Quách Linh một ly nước: "Chị uống ngụm nước, hạ hỏa đi."
"Chị không hạ hỏa được." Quách Linh nhận lấy tách trà, không nhịn được mà than vãn với Tô Tú Tú: "Tú Tú, em không phải người ngoài, nhiều lời nói với em không sao cả, hồi mới cưới chị mang chăn mới về quê trải giường, hôm sau vào thành phố gấp gọn gàng cất vào tủ, đợi đến lúc chị về lại thì nó đã chễm chệ trên giường Tô Lệ Lệ rồi, lúc đó chị tức c.h.ế.t đi được, hỏi cô ta thì cô ta còn bảo chị keo kiệt, sau này cô ta vào thành phố ở nhà chị, chị cho ăn ngon mặc đẹp, cô ta về quê nói với bố mẹ là chị ngày nào cũng xào bắp cải cho cô ta ăn, cô ta còn tranh đồ với Lai Phượng nữa, cô ta..."
Quách Linh một mạch kể ra bao nhiêu chuyện, mãi đến lúc khô cả cổ mới dừng lại, uống ngụm nước rồi kể tiếp: "Mấy chuyện này trước đây chị chưa từng kể với em, nhìn thì là chuyện nhỏ nhưng chị cứ thấy không trôi được, cũng may Nhị Cường che chở cho chị, nếu không chị sớm đã ly hôn với anh ấy rồi."
"Chị dâu, lời ly hôn không nên nói bừa đâu." Tô Tú Tú thêm nước vào tách trà cho cô, nói: "Chị dâu, đối phó với những hạng người không biết xấu hổ như vậy, chị phải càng không biết xấu hổ hơn họ, hơn nữa mấy lời này chị đã nói với anh hai chưa?"
Quách Linh thở dài: "Có chuyện nói rồi, có chuyện chưa nói, anh hai em... anh ấy đủ khổ rồi, chị thật lòng xót xa cho anh ấy."
"Anh hai trưởng thành rồi mới qua làm con thừa tự của bác cả và bác gái cả, anh ấy có tình cảm với họ nhưng tuyệt đối không sâu sắc, còn Tô Lệ Lệ, chị thấy vị trí của cô ta trong lòng anh hai có bằng em và Yến Yến không? Chị ấy à, quan tâm quá hóa quẩn, mấy chuyện này cứ nên nói với anh hai để anh ấy xử lý." Tô Tú Tú lắc đầu nói.
Quách Linh ngẩn người một lát, sau đó vỗ trán một cái, là cô nghĩ lệch rồi, quyết định vậy đi, đợi về sẽ nói với Tô Vĩnh Cường, để tránh anh nhất thời mềm lòng mà đưa trẻ về nhà thật.
Tiễn Quách Linh ra cửa, Tô Tú Tú quay về văn phòng, nhớ lại đống lời lải nhải của cô, đúc kết lại được một câu: Không muốn nuôi con của Tô Lệ Lệ.
Còn về lý do Quách Linh tìm đến cô cũng đơn giản, là muốn cô đi nói với Tô Vĩnh Cường đừng có nóng đầu mà đưa trẻ về nhà.
Tô Tú Tú bỗng thấy khá mệt mỏi, không thể nói trực tiếp sao? Từ bao giờ mà Quách Linh cũng vòng vo tam quốc thế này?
Chương 410 Khôn nhà dại chợ
Dò hỏi khắp nơi đều không có tin tức của Tô Lệ Lệ, ngay cả cảnh sát cũng không tìm thấy cô ta, điều duy nhất có thể xác định là cô ta hiện giờ không còn ở kinh thành nữa.
Nhận được tin này, bác gái Tô ngồi bệt xuống đất gào khóc t.h.ả.m thiết, lúc thì nói Tô Lệ Lệ nhẫn tâm bỏ rơi họ và con cái, lúc thì khóc ba đứa nhỏ mệnh khổ gặp phải cha mẹ như vậy, họ già rồi không nuôi nổi chúng, đại loại như vậy.
Tô Vĩnh Cường đứng bên cạnh cũng nghe ra được, chính là muốn anh chủ động đề nghị nuôi con, đừng nói Quách Linh không đồng ý, bản thân anh cũng sẽ không đồng ý, anh cũng có con trai con gái, không muốn hạ thấp điều kiện sống của con mình.
"Nhị Cường à, ba đứa nhỏ này sau này biết làm sao đây?" Tô Hồng Binh chỉ vào ba đứa trẻ đang cúi gầm mặt, nghẹn ngào hỏi.
"Trước đây thế nào thì bây giờ vẫn thế ấy." Tô Vĩnh Cường liếc nhìn họ một cái, trước đây họ trông con cho Tô Lệ Lệ cũng chẳng thấy Tô Lệ Lệ đưa cho đồng nào, chẳng phải vẫn ổn sao, sao thế, giờ ba đứa nhỏ này khác rồi à?
Nghe ra ý tứ trong lời Tô Vĩnh Cường, Tô Hồng Binh bị nghẹn họng, liếc nhìn bác gái Tô, ra hiệu cho bà ta nói.
"Nhị Cường à, ba đứa nhỏ này giờ không cha không mẹ, tội nghiệp quá, con là cậu của chúng, người ta nói cậu ruột lớn nhất, con phải giúp chúng chứ!" Bác gái Tô nói xong, vẫy tay gọi mấy đứa nhỏ: "Các con, mau lại đây, dập đầu với cậu các con đi."
Sắc mặt Tô Vĩnh Cường càng lúc càng khó coi, thản nhiên nói: "Bố, mẹ, hai người chắc chắn muốn thế này sao?"
Thấy anh sầm mặt xuống, Tô Hồng Binh hơi do dự, dù sao ông ta vẫn muốn Tô Vĩnh Cường sau này lo liệu ma chay hậu sự cho mình.
Bác gái Tô cũng có chút sợ hãi, Tô Lệ Lệ chạy rồi, nhìn tình hình này không biết có về được không, sau này có lẽ chỉ có Tô Vĩnh Cường dưỡng lão cho họ thôi, không được đắc tội với anh.
Dù sao một ngày cho ba bát nước cơm cũng là dưỡng lão, một ngày ba bữa cơm khô cũng là dưỡng lão, khác biệt lớn lắm đấy.
"Nhị Cường à, chúng ta chỉ là nhất thời mất hết chủ kiến, ba đứa nhỏ lận mà, chúng ta già rồi, giờ còn trông được chúng chứ sau này biết làm sao? Con làm cậu thì không thể thật sự bỏ mặc chúng được." Bác gái Tô lập tức đổi giọng.
Tô Hồng Binh gật đầu theo: "Đúng vậy, con đã lập gia đình lập nghiệp rồi, chúng ta đều già cả rồi, con mới là cột trụ của nhà họ Tô, phải giúp chúng ta định liệu."
"Vậy thì mọi chuyện cứ như cũ đi, bản thân Hoắc Nhiên và Tô Lệ Lệ vốn cũng chẳng quản con cái, chúng so với trước đây có gì khác nhau đâu?" Tô Vĩnh Cường nhìn về phía ba đứa trẻ: "Các cháu cũng đừng trách chú, chú ngày nhỏ cũng lớn lên như vậy thôi, các cháu nếu có bản lĩnh chú không ngại dắt dẫn một tay, không có bản lĩnh thì cứ ở quê mà sống cho tốt, chú lúc đầu không nên đưa mẹ các cháu vào thành phố, thôi bỏ đi, các cháu thu dọn đồ đạc, lát nữa chú đưa các cháu về, nghỉ học mất mấy ngày rồi, về lo mà ôn bài đi, nhớ lấy, học hành là con đường duy nhất của các cháu, cố gắng lên."
Đứa nhỏ nhất còn ngây ngô, chỉ thấy người cậu này hơi hung dữ, hai đứa lớn hơn đã có thể nghe lọt tai, cúi đầu không nói, lặng lẽ đi theo bác gái Tô thu dọn đồ đạc.
Tô Tú Tú nghe được cái kết từ chỗ Quách Linh, khẽ cười mỉa một tiếng, quả nhiên, nhà họ Tô đều là những kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, biết nhìn thời thế, ích kỷ tư lợi.
Tô Hồng Binh và bác gái Tô chắc chắn là lo làm căng quá sẽ khiến Tô Vĩnh Cường tức giận, sợ anh sau này không dưỡng lão cho họ hoặc dưỡng lão không tận tâm, nên đến cuối cùng đã thỏa hiệp.
"Chị xem họ có buồn cười không, cứ phải làm mình làm mẩy một trận, làm anh hai em tổn thương, họ làm thế thì có ích gì chứ?" Tô Tú Tú về đến nhà, có chút cạn lời nói với Hàn Kim Dương.
Hàn Kim Dương khẽ cười lắc đầu: "Họ chính là nhìn chuẩn anh hai em là người có trách nhiệm cao, nên mới hết lần này đến lần khác thử thách như vậy thôi."
