[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 34

Cập nhật lúc: 04/01/2026 05:09

Rửa tay chân ở bể nước xong, Tô Tú Tú cảm thấy người dính dớp, lại xách một xô nước về phòng lau qua một lượt, lúc này mới thấy dễ chịu.

Nằm trên giường nghỉ ngơi một lát cho hồi sức, Tú Tú quan sát căn phòng, bắt đầu suy tính đến khả năng ngăn ra một phòng tắm riêng.

"Chị dâu, em nấu ít mì, chị ăn một chút rồi hãy ngủ." Hàn Kim Nguyệt gõ cửa ngoài phòng, bưng một bát mì đi vào.

"Tiểu Nguyệt, sao lại nấu mì cho chị thế này?" Tú Tú vội ngồi dậy.

Lúc nãy trời nóng quá nên cô chẳng muốn ăn gì, giờ lau người xong, tỉnh táo lại đúng là thấy hơi đói thật, không ngờ Tiểu Nguyệt đã bưng bát mì nóng hổi qua rồi.

"Sáng chị ăn sớm thế, trưa lại chỉ ăn một cái bánh bao thì sao mà đủ sức." Hàn Kim Nguyệt đưa bát cho Tú Tú, mỉm cười rồi rời đi.

Tú Tú nhìn bát mì ngẩn người một lát, sau đó thong thả ăn từng miếng nhỏ. Ăn xong, cô bưng bát vào bếp để đó, định bụng tối ăn xong sẽ rửa một thể.

"Quần áo may xong cả rồi à?" Tú Tú cầm chiếc váy của mình lên xem, "Đẹp quá, Tiểu Vũ, tay nghề của em giỏi thật đấy."

Phải tìm dịp nói với Hàn Kim Dương, nếu không tìm được sư phụ dạy nấu ăn thì tìm sư phụ dạy may vá thử xem, Tiểu Vũ thực sự có khiếu ở mảng này.

Ơ? Chị Vân chẳng phải làm ở xưởng dệt sao, không biết xưởng dệt có cần người giỏi may vá không, lần sau phải hỏi chị ấy mới được.

"Là do chị dâu vẽ mẫu đẹp ạ." Hàn Kim Vũ ngượng ngùng cười.

"Chị vẽ đẹp mà em không may ra được thì chị có vẽ ra hoa cũng chẳng mặc lên người được." Tú Tú ướm thử váy lên người, "Tiểu Nguyệt, của em xong chưa? Chị mang đi giặt qua nước một lượt, mai là mặc được rồi."

Hàn Kim Nguyệt ngạc nhiên hỏi: "Giặt qua nước làm gì ạ?"

Tú Tú khựng lại. Vải thời này đều là sợi tự nhiên nên không giặt cũng an toàn, quan trọng là người thời này quan niệm quần áo càng giặt càng cũ, nên họ hạn chế giặt nhất có thể.

"Không vò đâu, chỉ nhúng nước một cái cho vải bớt nhăn thôi." Tú Tú tìm đại một cái cớ.

"Cũng đúng, giờ nắng gắt quá, để lát nữa nắng dịu bớt rồi hãy đi giặt." Hàn Kim Nguyệt lập tức tán thành.

Tú Tú nhìn cái nắng bên ngoài, đúng là hơi gắt thật. Cô lững thững vào bếp tìm cái gì đó nhâm nhi thì thấy xô ốc đá để ở góc tường.

"Chỗ này nuôi được bốn ngày rồi, chắc sạch rồi nhỉ?" Tú Tú lấy cái que khuấy khuấy.

"Chắc chắn là sạch rồi, chị nhìn đống chất bẩn nó nhả ra kìa. Chị dâu, chị định nấu ạ? Em nghe bác Mã nói món này tốn dầu lắm." Hàn Kim Nguyệt chạy lon ton tới, ngồi xổm cạnh Tú Tú, ngập ngừng nói.

"Thỉnh thoảng ăn một bữa mà, không sao đâu." Tú Tú vung tay quyết định.

Giặt quần áo thì kêu nóng, nhưng đi rửa ốc thì cả hai chẳng ai than câu nào. Họ rửa đi rửa lại bên bể nước mấy lần rồi mới xách về nhà cắt đ.í.t ốc.

"Chị dâu, sao phải cắt đ.í.t ốc ạ?" Hàn Kim Nguyệt tò mò.

"Làm thế này lúc ăn dễ mút hơn, mà gia vị cũng thấm vào trong nữa." Tú Tú giải thích.

Hai người hì hục cắt hơn một tiếng đồng hồ mới xong. Tú Tú mỏi tay rã rời: "Cuối cùng cũng xong, cứ để đây đã, đợi anh em về rồi mới xào."

Hàn Kim Nguyệt gật đầu. Hai người rửa tay rồi về phòng nghỉ ngơi, mãi đến khi Hàn Kim Dương đi làm về mới bắt đầu chuẩn bị cơm nước.

"Hôm nay mệt lắm đúng không?" Hàn Kim Dương xoa đầu Tú Tú, "Anh Hai em đâu rồi?"

"Tóc em vừa chải xong, anh đừng làm rối." Tú Tú liếc xéo anh một cái rồi cười nói: "Anh Hai em thu được rất nhiều trứng gà nên mang đến cho chị Vân rồi. Chị ấy thu theo giá thị trường, sau đó lấy tiền đó đổi lấy vải lỗi. Gọi là vải lỗi chứ thực ra chẳng nhìn ra lỗi gì đâu, mà giá thì rẻ giật mình. Vải hoa với vải đỏ chỉ có 1 hào 5 thôi. Tụi em đổi hết số trứng hôm nay lấy vải rồi, đợi gom được gà vịt với cá rồi lại đến."

Hàn Kim Dương nhẩm tính trong đầu, nhỏ giọng hỏi: "Chuyến này các em lời được bao nhiêu?"

"Tuy là vải lỗi nhưng không có cửa thì ai mà lấy được? Thế nên tụi em bàn rồi, không cần phiếu, vải trắng 3 hào 5 một thước, vải đen và xanh 5 hào, vải hoa 7 hào, còn vải đỏ chỉ để đổi chứ không bán." Tú Tú báo giá để Hàn Kim Dương tự tính.

Nghĩa là mỗi loại vải đều lãi gấp 4-5 lần, thậm chí 7-8 lần. Đây chẳng phải là "cướp tiền" sao?

Hàn Kim Dương hít một hơi thật sâu: "Tú Tú, lợi nhuận này cao quá. Các em tuyệt đối đừng để tiền bạc làm mờ mắt, phải nhớ kỹ mục đích ban đầu khi làm việc này là gì."

"Anh yên tâm, em biết chừng mực mà." Tú Tú là người biết trước tương lai, sao có thể vì chút lợi nhỏ mà mất lý trí. Có điều, anh Hai và mấy người kia liệu có giữ được cái đầu lạnh như cô không?

"Không nói chuyện đó nữa, tối nay nhà mình ăn ốc xào. Em thèm món này lâu rồi, có điều hơi tốn dầu một tí." Tú Tú lén nhìn phản ứng của Hàn Kim Dương.

"Nhìn anh làm gì, thích thì cứ làm, chút dầu đó nhà mình vẫn lo được." Hàn Kim Dương dở khóc dở cười.

Cho hành, gừng, tỏi và ớt vào phi thơm phức rồi đổ ốc vào xào, thêm chút rượu vào om một lát. Cái mùi thơm ấy đừng nói là viện thứ ba, mà cả viện thứ hai lẫn viện thứ tư đều ngửi thấy rõ mồn một.

"Lại là nhà họ Hàn, từ ngày lấy cái cô vợ đó về, nhà họ Hàn càng lúc càng không biết tiết kiệm." Bà góa Vương lắc đầu, khinh miệt nói: "Cái nhà này sớm muộn gì cũng mạt. Hỷ Nguyệt, mai đi xem mắt với mẹ, dì hai con giới thiệu đấy. Người ta cao ráo, mặt mũi sáng sủa, quan trọng nhất là anh ta chịu ở rể."

Chu Hỷ Nguyệt liếc nhìn về phía nhà họ Hàn, cất giọng trong trẻo đáp lời.

Hàn Kim Dương không chịu ở rể thì thiếu gì đàn ông sẵn lòng. Sau này cô nhất định phải sống sung túc, đỏ rực hơn hẳn nhà họ Hàn cho xem.

Chương 47: Sửa sang nhà cửa

Món ốc xào vừa thơm vừa cay, một chậu lớn như vậy mà bốn người ăn sạch sành sanh, đến cả nước sốt cũng được vét sạch để trộn cơm.

"Chị dâu, ốc ngon quá trời luôn." Hàn Kim Nguyệt ngậm vỏ ốc mãi không nỡ nhả ra.

"Ngon thì lần sau mình lại đi mò." Tú Tú quay sang nhìn Hàn Kim Dương.

"Đợi cuối tuần này đi, cả nhà mình cùng đi." Hàn Kim Dương không hẳn là thèm ăn, anh chỉ muốn đưa mấy đứa nhỏ ra ngoài chơi cho khuây khỏa.

Hàn Kim Vũ và Hàn Kim Nguyệt reo hò ầm ĩ, còn lấn tới đòi đi bơi nhưng bị Hàn Kim Dương nghiêm khắc từ chối.

Đàn ông con trai ra sông bơi thì không sao, nhưng thời đại này còn rất bảo thủ, Tú Tú hiểu sự lo lắng của anh. Có điều, cô thực sự muốn được tắm rửa một cách đàng hoàng.

"Kim Dương, anh xem nhà mình có thể ngăn ra một phòng tắm không?" Tú Tú quan sát căn phòng, cân nhắc tính khả thi.

"Phòng tắm à?" Hàn Kim Dương trầm ngâm một lúc, "Được thì được, nhưng kéo đường nước vào hơi phiền phức."

Mắt Tú Tú sáng rực, kinh ngạc nhìn anh: "Còn kéo được cả đường nước vào tận phòng cơ ạ?"

Thực ra cô chỉ định ngăn một khoảng nhỏ chừng 1-2 mét vuông, đào cái hố, chôn đường ống thoát nước để dội nước tắm cho mát thôi. Không ngờ còn có thể lắp vòi nước, nếu mà được thì dù có phiền mấy cô cũng chịu!

"Mùa hè nóng thế này, đàn ông các anh đứng ngoài bể nước dội ào ào thì không sao, chứ em với Tiểu Nguyệt thì chịu c.h.ế.t. Lúc nào cũng phải trốn trong phòng lau người, em cứ thấy nó không sạch thế nào ấy. Nếu có phòng tắm, em với Tiểu Nguyệt có thể tắm táp thoải mái hơn." Tú Tú chỉ vào bức tường ngăn giữa phòng Tiểu Vũ và Tiểu Nguyệt, hỏi: "Bức tường này phá đi được không anh?"

Nghe chị dâu muốn làm phòng tắm, không chỉ Tiểu Nguyệt mà cả Tiểu Vũ cũng xiêu lòng. Vì vấn đề ở tai nên cậu rất ít khi ra ngoài, mỗi lần ra bể nước tắm là y như rằng bị người trong viện nhìn chằm chằm, khiến cậu cực kỳ mất tự nhiên.

"Được chị ạ, chỗ này vốn không có tường, là bố em dùng ván gỗ ngăn lại thôi." Hàn Kim Vũ giải thích.

"Vậy phá miếng ván này đi, ngăn một phòng ở giữa có được không? Có điều phòng của hai đứa sẽ bị nhỏ lại một chút." Tú Tú nhìn hai anh em.

"Em không sao, em còn thấy phòng mình hơi rộng quá, em thích phòng nhỏ hơn." Hàn Kim Vũ tiên phong lên tiếng.

Hàn Kim Nguyệt cũng gật đầu lia lịa: "Em cũng không sao hết, cứ làm phòng tắm đi ạ. Anh Cả, em muốn được tắm."

Hàn Kim Dương lại gần gõ gõ vào miếng ván gỗ, một hồi sau mới nói: "Cái nhà này từ hồi anh đi lính đến giờ vẫn chưa động chạm gì nhỉ?"

Hai anh em gật đầu. Nào chỉ là chưa động chạm, mà gần như chẳng thay đổi gì. Bố mẹ cứ bảo đợi anh Cả cưới vợ về rồi mới sửa sang, kết quả là hai người còn chưa kịp uống chén trà con dâu đã đi rồi.

Nhắc đến bố mẹ, tâm trạng hai anh em chùng xuống, nhưng họ nhanh ch.óng giấu đi để không làm ảnh hưởng đến không khí.

Thực ra Hàn Kim Dương cũng nghĩ đến bố mẹ, nhưng chuyện cũng đã qua hơn một năm, anh cũng sớm cân bằng lại được cảm xúc.

"Anh nhớ là viện mình có hệ thống thoát nước. Mai kia anh lên phường hỏi xem, nếu có đường ống thì mình kéo thẳng một đường ra ngoài, sau này đi nhẹ cũng không cần dùng bô hay ra nhà vệ sinh công cộng nữa." Hàn Kim Dương định bụng đã làm thì làm cho tới, đại tu lại một lượt, dù sao nhà cũng không thiếu tiền.

Tú Tú lần này thực sự sốc nặng. Kiểu tứ hợp viện này mà cũng lắp được nhà vệ sinh khép kín sao?

"Làm, nhất định phải làm, tốn bao nhiêu cũng phải làm!" Cô thực sự không chịu nổi cái nhà vệ sinh công cộng hiện tại: chỉ đào một cái hố lớn, bên trên gác hai miếng ván gỗ, lần nào dẫm lên cô cũng sợ mình bị lọt thỏm xuống dưới.

Nếu chỉ có thế thì thôi, quan trọng nhất là nó không có sự riêng tư. Tuy có ngăn vách nhưng chỉ cần đứng dậy, nhón chân một cái là nhìn thấy hết. Đã thế người thời này còn có thói quen vừa đi vệ sinh vừa tán gẫu với nhau, điều này làm Tú Tú chịu không nổi. Cô có một cái "tật" là nếu bên cạnh có người thì cô không tài nào đi vệ sinh được.

Sau vài lần như vậy, Tú Tú đi nhẹ thì dùng bô trong nhà, còn đi nặng thì toàn chọn lúc đêm khuya hoặc tờ mờ sáng khi mọi người còn ngủ, rồi rủ Tiểu Nguyệt hoặc nhờ Hàn Kim Dương đi cùng.

"Được, mai anh đi hỏi luôn." Hàn Kim Dương thấy Tiểu Vũ và Tiểu Nguyệt cũng nhìn mình với ánh mắt mong chờ, liền mỉm cười gật đầu.

"Hay quá, sau này tụi mình không phải đi đổ bô nữa rồi." Hàn Kim Nguyệt reo lên.

Nghe ý của Hàn Kim Dương là muốn đại tu toàn bộ, Tú Tú đảo mắt một vòng rồi nói: "Nhà mình để em thiết kế được không anh?"

"Đúng đấy, chị dâu vẽ đẹp lắm, anh xem váy của em này, cũng là chị dâu thiết kế đó." Hàn Kim Nguyệt khoe chiếc váy cho anh xem.

Thực ra Hàn Kim Dương đã thấy rồi, nhưng anh vẫn rất phối hợp mà khen ngợi: "Đẹp lắm. Tú Tú, vậy nhiệm vụ thiết kế nhà cửa giao hết cho em đấy."

Tú Tú chấp nhận nhiệm vụ mà chẳng thấy áp lực chút nào. Tuy kiếp trước cô chưa mua được nhà nhưng luôn mơ mộng về việc trang trí tổ ấm, thậm chí còn tải cả phần mềm thiết kế về tự vẽ cho mình mấy mẫu. Bây giờ coi như đã có nhà, cô cuối cùng cũng có thể thực hiện ước mơ làm "kiến trúc sư" của mình rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 34: Chương 34 | MonkeyD