[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 36
Cập nhật lúc: 04/01/2026 05:10
Tô Tú Tú hiểu ngay vấn đề. Sẵn hôm nay rảnh rỗi, chi bằng đi trung tâm thương mại dạo một vòng, sẵn tiện mua cho Tiểu Nguyệt một đôi dép xăng-đan.
“Tiểu Nguyệt, mấy quyển sách kia chị xem hết rồi, em đưa chị đi thư viện đi. Tiểu Vũ, em cũng đi cùng tụi chị luôn nhé.” Tú Tú biết rõ, nếu cô nói là đi trung tâm thương mại, hai anh em này chắc chắn sẽ không chịu đi.
“Chị dâu, chị đọc sách nhanh thật đấy!” Hàn Kim Nguyệt ngạc nhiên nói.
“Rảnh rỗi không có việc gì làm thì đọc sách thôi, đương nhiên là nhanh rồi. Tiểu Vũ, nhanh lên nào, đừng cứ ru rú ở nhà mãi. Em chưa đi thư viện bao giờ đúng không? Đi, theo tụi chị đến đó xem thử.” Tú Tú liếc nhìn Kim Nguyệt, ra hiệu cho cô bé kéo Hàn Kim Vũ đi cùng.
Hàn Kim Vũ nhập học năm chín tuổi, học đến lớp ba thì phải nghỉ vì không nghe thấy gì. Hồi đó kỹ năng đọc môi chưa tinh thông, không theo kịp bài giảng của thầy cô nên đành tốt nghiệp sớm về nhà. Từ đó đến nay cậu toàn tự học ở nhà, chưa từng quay lại trường học, càng chưa nói đến chuyện đi thư viện.
Vì vậy, nghe Tú Tú bảo đưa đi thư viện, ngoài mặt thì cậu từ chối nhưng trong lòng lại vô cùng khao khát. Thế là, Hàn Kim Vũ nửa đẩy nửa đưa cũng chịu đi theo.
“Đây là thư viện ạ?” Hàn Kim Vũ ghé sát tai Kim Nguyệt, hỏi rất khẽ.
“Anh Hai, mình còn chưa vào cổng chính mà, không cần nói nhỏ thế đâu.” Kim Nguyệt cười đáp.
Vì Hàn Kim Vũ không có thẻ thư viện, Tú Tú đưa thẻ của mình cho cậu, bảo Kim Nguyệt dẫn anh trai vào trong dạo chơi cho thỏa thích, nếu thấy cuốn nào thích thì mượn về nhà từ từ xem.
“Chị dâu, hay chị dùng thẻ của em đi?” Kim Nguyệt thấy để Tú Tú một mình ở ngoài thì không hay lắm.
Tú Tú kéo cô bé ra một góc, lấy ngón trỏ dí vào trán cô: “Ngày thường thông minh thế mà sao hôm nay chẳng thông chút nào vậy. Anh Hai em ít khi ra ngoài, đột nhiên đến một nơi xa lạ, chắc chắn là có cô em gái như em dẫn đi thì mới yên tâm được. Đúng rồi, quyển sách này em mượn giúp chị tập dưới nhé. Đi đi, chị ở bên kia đợi hai đứa.”
Kim Nguyệt nhìn theo hướng ngón tay Tú Tú, thấy một cây liễu rất lớn, bên dưới có đặt bộ bàn ghế đá, liền gật đầu: “Em biết rồi chị dâu, vậy tụi em vào đây.”
Tú Tú vẫy tay, xoay người lại gốc liễu ngồi xuống. Khoảng mười phút sau, một cô gái ngồi xuống cạnh cô, rồi khẽ thốt lên kinh ngạc: “Là chị ạ? Chào chị, không ngờ lại gặp chị ở đây.”
Tú Tú ngẩng đầu nhìn, thấy hơi quen mắt rồi sực nhớ ra, đây chẳng phải là cô bé gặp hôm đi mò ốc sao.
“Chào em, Lý...” Tú Tú nhất thời không nhớ ra tên đầy đủ.
“Lý Quả, em tên là Lý Quả.” Lý Quả nở một nụ cười ngọt ngào với Tú Tú.
“Đúng rồi, Lý Quả. Chào em, lần trước đi vội quá chị quên chưa giới thiệu, chị tên là Tô Tú Tú. Chắc tụi mình cũng xêm xêm tuổi nhau thôi, nên em đừng gọi chị là chị nữa, cứ gọi thẳng là Tú Tú đi.” Tú Tú cười nói.
Lý Quả nhìn quanh một lượt rồi cười hỏi: “Năm nay em hai mươi, còn bạn bao nhiêu?”
“Mình kém bạn một tuổi, năm nay mười chín.” Tú Tú nhìn dáng vẻ của cô bé là biết đang tìm Hàn Kim Vũ, nhưng cô không bóc trần mà cười hỏi: “Bạn đến đây có việc gì à?”
“Mình hẹn bạn cùng đi trả sách, cô ấy chưa tới nên mình ra đây đợi. Còn Tú Tú thì sao?” Lý Quả không ngờ Tú Tú còn kém mình một tuổi. Mười chín tuổi đã lấy chồng thì ở thành phố được coi là sớm.
“Mình đến trả sách, đi cùng em chồng. Tụi nó vào trong trước rồi.” Tú Tú giải thích thêm một câu.
Nghe vậy, mắt Lý Quả sáng lên. Cô vẫn nhớ Hàn Kim Vũ gọi Tú Tú là chị dâu, vậy anh ấy chính là em chồng của Tú Tú, và hiện giờ anh ấy đang ở trong thư viện?
“Cái đó...”
“Lý Tiểu Quả, sao cậu lại chạy ra đây rồi? Mau đi trả sách thôi, xong còn đi vườn bách thú chơi nữa.” Một cô gái hơi mũm mĩm chạy tới, giọng điệu có chút trách móc.
Lý Quả vội đứng dậy cười với Tú Tú rồi nói: “Mình cứ tưởng cậu đến muộn nên ra đây đợi. Vậy mình vào nhé, Tú Tú, mình đi trước đây.”
Tú Tú vẫy tay chào. Từ xa vẫn còn nghe thấy cô gái mũm mĩm kia cằn nhằn Lý Quả, còn Lý Quả thì cứ kiên nhẫn dỗ dành. Tú Tú nhìn thế nào cũng thấy không giống quan hệ bạn bè bình thường, cô lắc đầu, kệ người ta vậy, chẳng liên quan đến mình.
Thêm mười phút nữa, Hàn Kim Vũ và Hàn Kim Nguyệt vừa nói vừa cười đi tới.
“Sao hai đứa ra nhanh thế?” Tú Tú ngạc nhiên hỏi.
“Trong thư viện toàn là sách thôi, chẳng có gì xem cả. Tụi em tìm được cuốn muốn xem là ra luôn.” Hàn Kim Vũ vỗ vỗ mấy cuốn sách trên tay, cười tít mắt.
Kim Nguyệt cũng gật đầu theo. Thực ra cô muốn dẫn anh Hai đi dạo thêm chút nữa, nhưng anh Hai bảo không được để chị dâu đợi lâu, nên chọn xong sách là ra ngay.
“Chị dâu xem này, có phải quyển này chị cần không?” Kim Nguyệt đưa sách cho Tú Tú.
“Cảm ơn em, đúng là nó rồi.” Tú Tú bỏ hết sách vào gùi, dẫn hai anh em hướng về phía trung tâm thương mại.
Thấy trung tâm thương mại, Kim Nguyệt kéo tay Tú Tú lại: “Chị dâu, có phải chị định mua dép xăng-đan cho em không? Em không cần đâu, anh Hai dùng vải thừa may váy làm cho em một đôi giày rồi, em có đủ giày đi mà.”
“Trời nóng thế này đương nhiên phải đi dép xăng-đan cho thoáng chứ. Đi thôi, không chỉ mua cho em mà mua cho cả Tiểu Vũ nữa.” Tú Tú dắt tay cô bé lôi đi.
“Em á? Em không cần đâu. Em có đi làm hay đi học đâu, suốt ngày ở nhà thì cần gì dép xăng-đan.” Hàn Kim Vũ vội xua tay.
Tú Tú liền bảo: “Sắp tới chị có mấy việc cần nhờ em chạy chân đấy. Đi thôi, đã đến đây rồi thì vào xem chút, mua hay không tính sau.”
Chương 50: Lời ra tiếng vào
Nói hết nước hết cái, Hàn Kim Vũ và Hàn Kim Nguyệt mỗi người mới chịu mua một đôi dép nhựa. Loại này không cần phiếu, dép nam 3 đồng, dép nữ 3 đồng 5 xu.
Tú Tú trả tiền xong lại ghé qua quầy bánh kẹo. May mắn là vẫn còn hai miếng bánh bông lan (kê đản cao), cô lấy hết luôn. 6 hào một miếng, so với vật giá hiện tại thì đúng là rất đắt, nhưng Tú Tú đã muốn mua thì cả Tiểu Vũ lẫn Tiểu Nguyệt đều không ai dám nói gì.
Hôm nay được đi thư viện rồi lại đi dạo phố khiến Hàn Kim Vũ hưng phấn vô cùng. Trên đường về, cậu cứ luôn miệng kể với Tú Tú và Kim Nguyệt về những thứ mình thấy. Thực ra những thứ đó với hai người là quá đỗi bình thường, nhưng cả hai đều chăm chú lắng nghe và hưởng ứng nhiệt tình.
Mãi đến khi về tới tứ hợp viện, tiếng nói của Hàn Kim Vũ mới nhỏ dần, nụ cười trên mặt cũng thu lại.
Tú Tú thấy vậy liền nhíu mày: “Tiểu Vũ, có phải trong viện có người nói gì em không?”
Hàn Kim Vũ ngẩn người rồi lắc đầu: “Dạ không có.”
“Thế sao em lại phải khép nép thế kia? Đây là nhà của mình, em muốn nói gì thì cứ nói, không cần phải kiêng dè ai hết.” Tú Tú nói rất nghiêm túc.
Hàn Kim Vũ trầm ngâm một lúc rồi vẫn lắc đầu: “Mẹ dặn em trong viện phải ít nói thôi. Bao nhiêu năm nay vẫn thế, em quen rồi ạ.”
Cậu đến bốn năm tuổi mới biết nói. Khi học được rồi, vì không nghe được giọng mình nên cậu nói rất to. Trong viện đông người, khó tránh khỏi lời ra tiếng vào. Lúc ra ngoài chơi, đám trẻ con cũng hay bắt nạt cậu, nên mẹ Hàn không cho cậu ra sân chơi nữa, còn dặn ra ngoài phải ít nói để khỏi bị người ta khinh. Lâu dần thành thói quen.
Tú Tú định bảo không sao đâu, em phải tự tin lên, nhưng thói quen từ nhỏ không dễ gì sửa được. “Chị biết rồi, mình mau vào nhà đi, nắng bắt đầu gắt rồi đấy.”
Vừa vào đến tiền viện đã thấy bác Mã và bác Lý đang ngồi dưới hiên khâu đế giày. Thấy ba người Tú Tú mồ hôi đầm đìa đi về, ai nấy đều tò mò.
“Tú Tú, tụi cháu đi đâu về thế?” Bác Mã hỏi.
“Dạ, cháu đi thư viện một chuyến ạ.” Tú Tú cười đáp.
“Đọc sách là tốt. Cái hạng thất học như tôi là nể nhất mấy người có chữ nghĩa đấy.” Bác Lưu cười xòa.
Bác Lý bên cạnh hít hà cái mũi, mắt dán c.h.ặ.t vào cái gùi trên lưng Hàn Kim Vũ: “Mua gì mà thơm thế cháu?”
“Cháu mua mấy miếng bánh bông lan, đợi nhà cháu về thì cả nhà cùng ăn ạ.” Tú Tú không hề có ý định mời khách sáo. Với tính cách của bác Lý, cô mà hỏi "bác có ăn không" là bà ta dám thò tay lấy thật. Cô ngước nhìn trời: “Nay nóng thật đấy, thôi tụi cháu xin phép vào nhà trước ạ.”
“Ừ vào đi, khéo không lại say nắng.” Bác Mã cười nói.
Đợi ba người đi khuất, bác Lý lập tức đổi sắc mặt, bĩu môi nói: “Trước ai bảo con Tú Tú nó hiền huệ, giờ tôi thấy chẳng biết vun vén gì cả. Chậc chậc, hôm qua xào ốc cái mùi nó thơm nức nở, tôi ở viện thứ hai còn ngửi thấy, chắc phải tốn khối gia vị. Hôm nay lại đi mua bánh bông lan, nghe đâu 6 hào một miếng đấy. Trời đất ơi, lương của thằng Kim Dương có đủ cho nó phá không?”
“Thì người trẻ mà, ăn được ngủ được là tốt, thèm đồ ngon cũng thường thôi.” Bác Mã bênh vực Tú Tú một câu.
“Này, các bà nghe gì chưa, nhà thằng Kim Dương định làm phòng tắm đấy, thằng Doãn Phúc Quý sát vách cũng làm theo. À, nhà bà Lâm cũng định sửa sang, hôm nay còn hỏi tôi có muốn sửa cùng không. Nhà tôi ở đang yên đang lành, tiền đâu mà sửa với sang.” Bác Lưu thở dài lắc đầu.
“Sửa nhà á? Nhà thằng Kim Dương lấy đâu ra nhiều tiền thế?” Mắt bác Lý đảo như rang lạc.
Bác Mã thấy vậy liền cười bảo: “Kim Dương đào đâu ra tiền, bố mẹ nó ốm đau nằm viện liên miên, rồi lo tang ma nữa là cạn sạch rồi. Năm ngoái tăng lương mới để dành được một ít thì lại cưới vợ. Chuyện sửa nhà tôi biết, nó còn hỏi mượn tôi một ít đấy. Chị Lý này, chị có tiền thì cũng cho thằng Kim Dương mượn một ít đi.”
Bác Lý hốt hoảng xua tay: “Nhà lão Lý nhà tôi một mình gánh cả gia đình, cơm còn chẳng đủ ăn, tiền đâu mà cho mượn.”
Bác Lưu thấy bác Mã nhìn mình thì vội bảo nhà có việc, xách ghế chạy thẳng về phòng. Thấy hai bà kia chạy mất, mấy bà thím hóng hớt khác cũng tản đi hết. Bác Mã hừ nhẹ một tiếng, mang ghế vào nhà rồi định sang nhà họ Hàn hỏi thăm chút chuyện.
“Tú Tú ơi, có nhà không cháu?” Bác Mã gõ cửa.
“Dạ có ạ, bác vào chơi.” Tú Tú bê ghế ra mời ngồi, rồi định đi rót nước.
“Thôi không cần bận rộn thế đâu.” Bác Mã kéo tay Tú Tú lại, cười hỏi: “Tú Tú này, bác nghe người ta bảo nhà cháu định lắp phòng tắm hả?”
