[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 364

Cập nhật lúc: 06/01/2026 15:14

Tô Tú Tú nghiêng đầu, chẳng lẽ cảm giác của cô sai thật sao? Phơi quần áo xong, Tô Tú Tú đưa cho Thạch Đầu năm đồng bạc, bảo cậu bé tự cùng bạn học ăn bên ngoài, Miên Miên thì gửi sang nhà bà Mã, rồi hừng hực khí thế đi về phía nhà Tô Vĩnh Cường. Lúc cô đến nơi, Tô Yến Yến và Chu Vạn Lý đã ở đó rồi. Không thấy Hàn Kim Dương, Tô Yến Yến còn hỏi một câu. "Anh ấy đi gọi Tô Vĩnh Kiện và Tô Vĩnh Thắng rồi. Các anh chị xem, hai anh em họ tranh đi tranh lại, chẳng cho chúng ta được chút lợi lộc gì mà cứ bắt chúng ta nhúng tay vào làm gì không biết?" Tô Tú Tú không nhịn được mà than vãn. Tô Vĩnh Cường cười nhạo: "Ăn trong bát nhìn trong nồi, còn tơ tưởng đến nhà người khác, chính là không muốn thấy chúng ta sống tốt." Nói trắng ra là bị cha mẹ chiều hư rồi, cảm thấy các anh chị em khác phải giúp đỡ họ, nên cứ luôn bám lấy anh và Tú Tú.

"Nhắc mới nhớ, Tô Vĩnh Kiện và Trương Liên Hoa vẫn chưa ly hôn à?" Tô Tú Tú tò mò hỏi. "Chưa đâu, người ta vẫn tốt chán." Tô Vĩnh Cường cũng chẳng hiểu nổi, đã đến mức này rồi sao hai người đó vẫn sống tiếp được với nhau. Tô Tú Tú và Tô Yến Yến nhìn nhau, họ cũng không hiểu nổi hai người này sao vẫn có thể tiếp tục. Ngồi c.ắ.n hạt dưa, tán gẫu, đến gần mười giờ thì vợ chồng Tô Vĩnh Kiện và vợ chồng Tô Vĩnh Thắng đều đến. "Đến rồi à, ngồi đi." Tô Vĩnh Cường ngồi đó bất động, giọng nói cũng thản nhiên. Tô Vĩnh Kiện và Tô Vĩnh Thắng đều biết Tô Vĩnh Cường không ưa gì họ nên cũng chẳng để tâm, tự tìm chỗ ngồi xuống. "Gọi bọn tôi đến làm gì? Kim Dương đi suốt quãng đường cũng chẳng nói." Tô Vĩnh Kiện trực tiếp hỏi.

Năm nay ông ta hơn bốn mươi tuổi, dáng người hơi phát tướng, mặc một bộ quần áo mới đến tám phần, có lẽ là bộ quần áo ông ta làm trước đây, giờ hơi chật nên mặc vào trông hơi bó. Tóc chẻ ngôi bốn sáu, xức keo bóng loáng, cố gắng đứng thẳng lưng nhưng thần sắc không còn được tự tin như trước. "Hai anh em bọn em đột nhiên tìm bọn anh chắc chắn chẳng phải chuyện gì tốt." Trương Liên Hoa ở bên cạnh đảo mắt, bực dọc nói. Tô Tú Tú và Tô Vĩnh Cường liếc bà ta một cái, chẳng thèm đáp lời. Tô Vĩnh Cường hỏi: "Các người bàn bạc xong rồi à, anh cả muốn nhận nuôi con của Vĩnh Thắng sao?" Đối mặt với câu hỏi đó, sắc mặt của bốn người đều thay đổi. Tô Vĩnh Kiện và Tô Vĩnh Thắng là vẻ giận dữ vì bị phát giác, Trương Liên Hoa là sự ngạc nhiên, còn Doãn Tuệ Dung là vẻ sợ hãi xen lẫn sự nhẹ nhõm như thể cuối cùng cũng nói ra được.

"Nhận nuôi cái gì? Chúng tôi có con rồi, sao phải nhận nuôi?" Trương Liên Hoa sắc sảo hỏi. "Bà không biết sao?" Tô Tú Tú liếc Tô Vĩnh Kiện một cái, xem ra ông ta cũng chẳng phải thực sự không quan tâm. Trương Liên Hoa nhìn về phía Tô Vĩnh Kiện, mặt mày khó coi hỏi: "Nhận nuôi cái gì? Ông định nhận nuôi con của Tô Vĩnh Thắng à? Vậy con trai chúng ta thì sao?" Tô Vĩnh Kiện sa sầm mặt: "Cái gì mà thì sao, nó chẳng phải bị ông bà nội nó mang đi rồi đó ư, bà đòi lại được không? Đòi lại được rồi liệu nó có còn một lòng với tôi không? Cho nên tôi phải nhận nuôi con của Vĩnh Thắng, dù sao cũng là huyết thống nhà họ Tô, sau này già rồi chắc chắn nó sẽ phụng dưỡng chúng ta."

"Hay lắm Tô Vĩnh Kiện, ông cứ luôn mồm bảo không để ý, thực tế trong lòng ông vốn chẳng coi con trai tôi là con ruột. Thảo nào, nó không thân với ông là vì ông chẳng coi nó là con đẻ." Trương Liên Hoa đứng bật dậy, chỉ vào Tô Vĩnh Kiện, kích động nói. "Giờ bà nói thật rồi chứ gì? Con trai bà, con trai bà, đúng rồi, cái thằng nhãi vô ơn đó từ đầu chí cuối đều là con trai bà chứ không phải con trai tôi. Thế nên cha ruột nó vừa xuất hiện một cái là nó đã lăng xăng chạy theo rồi. Còn muốn kế thừa công việc và nhà cửa của tôi sao? Nằm mơ đi Trương Liên Hoa, công việc và nhà của tôi chỉ để lại cho huyết thống nhà họ Tô thôi, cho nên tôi nhất định phải nhận nuôi con của Vĩnh Thắng." Tô Vĩnh Kiện hiếm khi dùng giọng điệu cứng rắn như vậy. Tô Tú Tú há miệng, cô còn chưa kịp lên tiếng mà hai vợ chồng họ đã trực tiếp trở mặt với nhau rồi sao?

Chương 468 Đồng ý rồi sao?

Rõ ràng chuyện nhận nuôi chỉ là hai anh em họ bí mật bàn bạc xong, cả Trương Liên Hoa và Doãn Tuệ Dung đều không đồng ý. Trương Liên Hoa không đồng ý là chuyện bình thường, bà ta có con ruột, đương nhiên muốn nuôi con mình sinh ra, mọi thứ trong nhà cũng chỉ muốn để lại cho con mình. Doãn Tuệ Dung không đồng ý cũng chẳng khó hiểu, đứa con dứt ruột đẻ ra, từ nay về sau phải gọi người khác là cha mẹ, cô ta đương nhiên không cam tâm. Tuy nhiên, khi thấy Tô Vĩnh Kiện và Trương Liên Hoa cãi nhau một trận trước mặt mọi người, ý nghĩ của Doãn Tuệ Dung đã có chút thay đổi.

Công việc hiện tại của cô ta là của chồng cũ, sau này chắc chắn phải để lại cho con bé Ni. Cô ta và Tô Vĩnh Thắng vẫn còn trẻ, không thể chỉ sinh một đứa được, nếu sinh thêm hai đứa nữa thì chỉ có một đứa được kế thừa công việc của Tô Vĩnh Thắng thôi, những đứa con khác sẽ không có việc làm. Nếu chuyện này mà để một đứa làm con nuôi của Tô Vĩnh Kiện thì cả nhà cửa lẫn công việc đều có đủ. Còn về chuyện con cái có thân thiết hay không, thì sau này lén lút tiếp xúc, mua cho nó chút đồ ăn ngon, dỗ dành một chút, chẳng lẽ nó lại không thân? Chẳng phải thấy Tô Vĩnh Kiện nuôi đứa con bao nhiêu năm trời, cha ruột người ta vừa lộ diện một cái, chưa được hai ngày đã đi theo luôn đó sao.

Doãn Tuệ Dung liếc nhìn Tô Vĩnh Thắng một cái, ông ta chắc chắn là muốn anh cả và chị dâu giúp nuôi con, nhân tiện lấy luôn công việc và nhà cửa của anh cả về tay mình. "Anh phải nói sớm chứ!" Doãn Tuệ Dung ghé sát tai Tô Vĩnh Thắng nói. Tô Vĩnh Thắng liếc cô ta một cái, vỗ vào lưng cô ta: "Ngồi im đấy." Doãn Tuệ Dung cũng biết bây giờ không phải lúc nói chuyện, bèn ngồi thẳng người, cúi đầu im lặng. Đối diện, Tô Vĩnh Kiện và Trương Liên Hoa cãi nhau khá gay gắt. Tô Vĩnh Cường đập mạnh xuống bàn một cái, nghiêm giọng hỏi: "Đủ rồi, anh cả, chuyện lớn như vậy mà anh không bàn bạc với chị dâu sao?" "Bàn bạc cái gì, nhà này tôi làm chủ." Tô Vĩnh Kiện liếc nhìn Trương Liên Hoa một cái, định nói không được thì ly hôn nhưng rốt cuộc không nói ra lời, có điều thần sắc đó của ông ta, ai có mắt cũng đều nhìn ra được.

Lần này, Trương Liên Hoa từ khóc giả biến thành khóc thật. Tầm tuổi này của bà ta, ly hôn rồi thì còn đi đâu được nữa? Dù sao nhà ngoại cũng chẳng thể về được. Phía cha ruột của đứa bé, trước đây có thể đã đi theo, giờ qua cơn bốc đồng đó rồi, hiểu được cơm áo gạo tiền mới là quan trọng nhất, anh ta không có công việc, sao so bì được với Tô Vĩnh Kiện có nhà có việc làm. "Vĩnh Kiện, thằng bé chỉ là tò mò thôi, đợi một thời gian nữa, nó biết ai tốt với nó thì chắc chắn sẽ quay về thôi." Trương Liên Hoa nói tốt cho con trai mình. "Thôi đi, thằng nhãi Long đó ngay cả họ cũng đổi rồi, tuyệt đối không quay lại đâu." Tô Vĩnh Kiện cười nhạo, rầu rĩ nói. Dù sao nó cũng gọi mình là cha mấy năm trời, ông ta cũng đã bỏ ra không ít tâm huyết, kết quả thì sao, cha mẹ và Vĩnh Thắng nói đúng, con người khác vẫn là con người khác, đi theo cha ruột chưa được mấy ngày đã đổi họ rồi.

Vẫn phải là con của anh em nhà mình mới được, đều là con cháu nhà họ Tô, huyết thống tương liên, sau này chắc chắn sẽ hiếu thảo với ông ta. Thực ra ông ta muốn con của Tô Vĩnh Cường hơn, trông chúng vừa thông minh vừa nhanh nhẹn, hiềm nỗi vợ chồng họ không đồng ý. Con của Tú Tú cũng tốt, vợ chồng họ đẹp người lại có bản lĩnh, nên sinh con ra cũng vừa thông minh vừa xinh đẹp, vấn đề là họ cũng chẳng bằng lòng. Lùi lại một bước, chỉ có thể chọn con của Tô Vĩnh Thắng, nhưng dù sao cũng tốt hơn người ngoài. Trương Liên Hoa không tin nổi nhìn Tô Vĩnh Kiện: "Không thể nào, thằng Long đổi họ từ lúc nào? Sao tôi không biết?" Tô Vĩnh Kiện cười lạnh một tiếng: "Đích thân Lý Siêu nói cho tôi biết đấy, thằng Long cũng không phủ nhận."

Trương Liên Hoa lập tức đứng ngồi không yên. Lúc bị Tô Vĩnh Thắng bắt gian, bà ta và Tô Vĩnh Kiện cãi nhau suốt ngày, sợ ảnh hưởng đến đứa trẻ nên đã gửi nó về nhà ngoại ở vài ngày, kết quả chị dâu bà ta đến mấy ngày cũng chẳng dung nạp nổi, bèn tống nó sang nhà họ Lý rồi. Lý Siêu tiếng xấu đồn xa, đến giờ vẫn chưa có vợ. Anh trai của Lý Siêu sinh được ba đứa con gái, đột nhiên lòi ra thằng cháu đích tôn, cha mẹ Lý Siêu quý như vàng như ngọc, làm sao nỡ trả lại cho Trương Liên Hoa, nên chuyện đứa trẻ đổi họ là rất có khả năng. Đứa trẻ vốn dĩ không phải con ruột Tô Vĩnh Kiện, giờ lại đổi họ nữa thì đời nào Tô Vĩnh Kiện chịu để lại công việc và nhà cửa cho nó, thảo nào ông ta muốn nhận nuôi con của Tô Vĩnh Thắng. Nhưng Tô Vĩnh Thắng là hạng người gì chứ, không có lợi lộc gì thì ông ta chịu đem không một đứa con cho anh sao? Trương Liên Hoa dùng ngón chân cũng nghĩ ra được Tô Vĩnh Thắng đang tính toán chuyện gì.

"Không được, tôi không đồng ý nhận nuôi con của Tô Vĩnh Thắng." Người ta thường bảo rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì cũng chỉ biết đào hang thôi. Với hạng người xấu xa như Tô Vĩnh Thắng thì làm sao sinh ra được giống tốt gì, Trương Liên Hoa thà về nông thôn nhận một đứa làm con nuôi chứ tuyệt đối không muốn con của Tô Vĩnh Thắng. "Tôi đã nói rồi, thằng Long đã đổi họ, không có con cái thì sau này già rồi chúng ta biết làm thế nào?" Tô Vĩnh Kiện cáu bẳn nói. "Đúng thế, chị dâu, chị có con trai rồi, nhưng anh cả tôi thì không. Dù sao em và Ni Ni còn trẻ, con cái cứ đưa cho hai người trước cũng được, chúng em sau này sinh thêm là được mà." Tô Vĩnh Thắng ở bên cạnh xen vào. Doãn Tuệ Dung thì giằng xé không thôi, một bên không nỡ xa con, một bên lại không nỡ bỏ qua công việc và nhà cửa của Tô Vĩnh Kiện.

"Hừ, đừng tưởng tôi không biết anh đang tính toán cái gì. Vĩnh Kiện, ông vẫn chưa sáng mắt ra à? Từ lúc Tô Vĩnh Thắng quay về, công việc của cha bị nó tính kế cướp mất, nhà cửa cũng bị nó tính kế cướp mất, giờ nó lại đến tính kế cả công việc và nhà cửa của chúng ta. Ông đừng có nghe nó lừa nữa, Tô Vĩnh Thắng thì làm sao có giống tốt được? Chắc chắn cũng là hạng vô ơn giống nó thôi, chẳng bao giờ phụng dưỡng chúng ta đâu." Trương Liên Hoa kích động nói. Nghe thấy những lời này, Tô Vĩnh Thắng lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào mũi Trương Liên Hoa mắng: "Chị dâu, hôm nay chị phải nói cho rõ ràng cho tôi, cái gì gọi là không có giống tốt? Tôi vô ơn chỗ nào hả?"

"Lẽ nào tôi nói sai à? Năm đó anh đi xuống nông thôn, cha mẹ đã cho anh bao nhiêu tiền, tôi và anh cả có nói câu nào không? Anh cả anh cứ dăm bữa nửa tháng lại gửi tiền gửi đồ cho anh, anh vừa về một cái là cướp công việc cướp nhà cửa, đuổi chúng tôi ra khỏi nhà, anh không vô ơn thì là cái gì?" Trương Liên Hoa cũng nhảy dựng lên, đấu khẩu với Tô Vĩnh Thắng. "Nói bậy, cha mẹ vốn dĩ chẳng cho bao nhiêu tiền cả. Còn về công việc và nhà cửa, công việc của anh cả là do cha lo cho, nên cha lo cho tôi một cái cũng là lẽ thường tình. Nhà cửa tôi đã trả tiền rồi, coi như mỗi người một nửa, cha mẹ lại còn muốn tôi phụng dưỡng, tính ra như thế chúng tôi còn thiệt thòi đấy." Tô Vĩnh Thắng càng tính càng thấy mình chịu thiệt.

Ba anh em Tô Tú Tú nhìn họ cãi nhau, đầy vẻ mỉa mai. Cùng một cha mẹ sinh ra, đối với Tô Vĩnh Kiện và Tô Vĩnh Thắng thì Tô Hồng Quân và Vương Ái Hương đúng là dốc hết ruột gan, nào là cưới vợ, nào là công việc, nào là nhà cửa. Đến lượt bọn họ, đừng nói là cho đồ đạc, mà hận không thể vơ vét hết chút gia sản ít ỏi của họ để chia cho Tô Vĩnh Kiện và Tô Vĩnh Thắng cho rồi. "Khụ khụ, được rồi, chị dâu không bằng lòng thì thôi, dù sao người không có ai phụng dưỡng cũng chẳng phải là chúng tôi." Doãn Tuệ Dung liếc nhìn Trương Liên Hoa một cái, hếch cằm nói.

"Không cần cô giả bộ t.ử tế, xấu xa nhất chính là cô đấy. Một mụ góa phụ, vừa lừa vừa dỗ mới gả được cho Tô Vĩnh Thắng, suốt ngày ở trong nhà châm dầu vào lửa, làm cái nhà đang yên ổn tan nát hết cả, cô chính là đồ phá gia chi t.ử." Trương Liên Hoa lại chỉ vào Doãn Tuệ Dung mà mắng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.