[niên Đại - Xuyên Không - Trùng Sinh] Vợ Đẹp Ở Tứ Hợp Viện - Chương 383
Cập nhật lúc: 06/01/2026 17:24
Nhìn bóng lưng Doãn Tuệ Dung khuất dần, trong lòng Tô Tú Tú thấy thật kỳ quặc, cứ ngỡ cô ta sẽ kỳ kèo mãi, không ngờ lại rời đi dễ dàng như vậy, đúng là xuất hiện đột ngột mà biến mất cũng bất ngờ.
Về đến nhà, Tô Tú Tú kể chuyện gặp Doãn Tuệ Dung cho Hàn Kim Dương nghe.
“Không phải anh nhờ người điều tra cô ta sao, có tìm ra vấn đề gì không?” Tô Tú Tú tò mò hỏi.
Hàn Kim Dương nhíu mày: “Sợ bứt dây động rừng nên anh không dám tra quá kỹ, nhưng Doãn Tuệ Dung chắc chắn có vấn đề. Anh đã báo cáo nghi vấn của cô ta lên bộ phận liên quan, tin rằng họ sẽ sớm tìm ra thôi.”
Mắt Tô Tú Tú sáng lên, ghé sát Hàn Kim Dương nhỏ giọng hỏi: “Vấn đề gì cơ?”
“Cặp vợ chồng nhận nuôi Doãn Tuệ Dung năm xưa chính là bác trai và bác gái của chồng cũ cô ta. Họ nhận nuôi cô ta được vài năm thì gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, sau đó nhà chồng cũ cô ta thừa kế toàn bộ tài sản của cha mẹ nuôi, và tất nhiên, cũng nhận nuôi luôn cô ta.” Hàn Kim Dương kể lại thông tin tìm được cho Tô Tú Tú.
Nói cách khác, Doãn Tuệ Dung và chồng cũ là anh em họ hàng?
“Cha mẹ chồng cũ của cô ta, tức là chú thím trên danh nghĩa, nuôi cô ta chắc là có mục đích khác nhỉ?” Tô Tú Tú đoán thử rồi hỏi.
Hàn Kim Dương gật đầu: “Chồng cũ của cô ta sức khỏe không tốt, người gầy gò nhỏ thó, nghe nói chiều cao rất khiêm tốn. Cha mẹ anh ta lo anh ta không lấy được vợ, vừa hay Doãn Tuệ Dung tuổi tác phù hợp lại xinh đẹp như thế, coi như nuôi làm con dâu nuôi từ bé.”
Tô Tú Tú rùng mình một cái, trước đó cô cũng có dự đoán này nhưng không ngờ chồng cũ của Doãn Tuệ Dung lại tệ hại đến thế.
“Rồi sao nữa anh?” Cô nhíu mày hỏi tiếp.
“Sau khi Doãn Tuệ Dung đỗ vào cấp ba, chú thím cô ta lo cô ta có tiền đồ rồi sẽ bỏ trốn nên không cho cô ta đi học tiếp, bắt ở nhà một năm, đến năm 17 tuổi thì gả cho chồng cũ. Sau đó cô ta m.a.n.g t.h.a.i chưa lâu thì cha mẹ chồng gặp t.a.i n.ạ.n qua đời, đứa trẻ sinh ra được hai năm thì chồng cũ cũng gặp t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t nốt. Để tránh đau lòng khi nhìn vật nhớ người, cô ta bán nhà, thông qua mối quan hệ của cha mẹ nuôi mà thuê đến một ngõ khác ở.”
Cả nhà chồng cũ đều c.h.ế.t sạch? Tô Tú Tú không khỏi nghi ngờ cái c.h.ế.t của họ đều liên quan đến Doãn Tuệ Dung, nếu không thì cái gia đình này sao mà xui xẻo thế, từng người một đều c.h.ế.t vì tai nạn.
Hàn Kim Dương nghĩ đến thân thủ của Doãn Tuệ Dung, lắc đầu bảo: “Không rõ nữa, cáo già rồi cũng sẽ lòi đuôi thôi.”
Chương 484 Đặt may trang phục
Việc chuyên môn cứ để người chuyên môn lo, vấn đề của Doãn Tuệ Dung đã bàn giao cho cơ quan chức năng nên Tô Tú Tú không hỏi thêm nữa. Hiện tại cô đang tiếp đón bà Phó cùng hai người hậu bối của bà, chính là hai cô gái mà bà bảo muốn đặt may lễ phục.
Theo lời giới thiệu của bà, cô gái mười lăm tuổi này là cháu ngoại của bà, cha mẹ không ở bên cạnh, từ nhỏ đã theo bà lớn lên. Tô Tú Tú lướt nhìn, cao tầm một mét sáu đến một mét sáu mốt, mặt trái xoan, da trắng, mắt to, mũi cao, đôi mắt màu xanh nhạt, rõ ràng là một người lai.
Cô gái còn lại lớn tuổi hơn, nói là mười tám nhưng nhìn chỉ như mười bốn mười lăm, người gầy nhỏ, da ngăm vàng, ngũ quan rất bình thường. Tuy nhiên nhìn kỹ thì lông mày và mắt con bé rất giống bà Phó, chỉ là thiếu đi khí chất của bà, thậm chí vì vẻ rụt rè nên nhan sắc vốn dĩ bình thường lại bị giảm đi ba phần. Đứng cạnh cháu ngoại của bà Phó, bảo con bé nhỏ tuổi hơn chắc cũng có người tin.
Nhắc đến cô cháu nội này, đáy mắt bà Phó thoáng qua vẻ day dứt, bà kể sơ qua nguyên nhân. Đại khái là năm xưa họ đi vội, không mang theo đối tượng của con trai đi cùng, không ngờ cô ấy đã mang long t.h.a.i và sinh hạ được đứa trẻ này. Những năm qua, phía nhà gái vì mối quan hệ với nhà họ Phó mà chịu không ít khổ cực, kéo theo cả đứa trẻ này cũng vậy.
“Lần trước tôi chưa nói, hiện giờ tôi định cư ở Hương Cảng, lần này quay về là để lấy lại tổ sản, không ngờ lại có thêm một đứa cháu nội thế này.” Bà Phó vẫy vẫy tay gọi cháu nội: “Tôi định đưa con bé về Hương Cảng, thực ra sang bên đó đặt may lễ phục cũng được, nhưng đi ngang qua cửa tiệm của các cô, thấy quần áo trong tủ kính làm tôi vô cùng kinh ngạc. Không ngờ trong nước vẫn còn nhà thiết kế thời thượng và tiến bộ như vậy.”
Tô Tú Tú nhướn mày, thấy bà Phó thành thật như vậy cô cũng chẳng cần giấu giếm, cười nói: “Nguyên trước đây cháu là nhà thiết kế ở xưởng may Hưng Hoa, xưởng Hưng Hoa làm đồ xuất khẩu nên hàng năm cháu đều theo dõi sự thay đổi của thời trang quốc tế ạ.”
Bà Phó bừng tỉnh đại ngộ, hèn gì, bà thấy lễ phục, giày dép và túi xách do Tô Tú Tú thiết kế không hề bảo thủ và cứng nhắc như những nơi khác.
“Quần áo cô thiết kế doanh số chắc chắn rất tốt.” Bà Phó khẳng định.
Sư phụ Tiền đứng bên cạnh nghe vậy thì tự hào khoe: “Đâu chỉ là tốt, đồ của ông chủ thiết kế, tụi người nước ngoài còn tranh nhau mua ấy chứ, nhất là túi xách với giày, xếp hàng dài chờ đợi, có mẫu phải đợi tận nửa năm trời cơ.”
Có những lời Tô Tú Tú không tiện nói nhưng sư phụ Tiền nói được. Tô Tú Tú cũng không ngăn cản, việc tiết lộ thành tích trong quá khứ một cách hợp lý cũng là một cách để nâng cao danh tiếng.
Bà Phó hồi tưởng lại tên cửa hàng, Susu, rồi nhớ đến một chiếc túi phiên bản giới hạn mà con gái tặng cho bà, nghe nói cực kỳ khó mua, vì vậy bà cũng có chút ấn tượng, tên nhà thiết kế hình như đúng là Susu.
Bà nhìn chằm chằm Tô Tú Tú, nghi hoặc hỏi: “Xin lỗi cô Tô, tôi có thể hỏi tên tiếng Anh của cô là gì không?”
“Hồi đó cháu muốn tiết kiệm sức lực nên lấy luôn họ để đặt, cũng chính là tên cửa hàng hiện giờ, gọi là Susu ạ.” Tô Tú Tú cười đáp.
Kiếp trước lúc học tiếng Anh, giáo viên bảo có thể tự đặt cho mình một cái tên ngoại quốc. Tô Tú Tú tình cờ mang họ Tô (Su), liền định lấy tên là Susan, nhưng bạn cùng bàn bảo tên đó đại trà quá, lấy là Susu nghe hay hơn, giáo viên cũng thấy ổn nên cô dùng mãi đến giờ. Khi trở thành nhà thiết kế độc lập, Diêu Tuyết bảo cô lấy một cái tên ngoại quốc, cái tên “Susu” tự dưng bật ra khỏi miệng, và thế là kiếp này cô vẫn gọi như vậy.
“Quả nhiên là thế.” Bà Phó kinh ngạc nhìn Tô Tú Tú.
Lần này đến lượt Tô Tú Tú ngạc nhiên, cô tò mò nhìn bà Phó hỏi: “Bà biết cháu ạ?”
Tô Tú Tú đoán mình ở nước ngoài cũng có chút danh tiếng, nhưng chắc chỉ là một chút thôi, tuyệt đối không thể lớn đến mức một phu nhân giàu có ở Hương Cảng cũng biết đến cô được.
Bà Phó mỉm cười kể lại ngọn ngành, rồi không ngừng cảm thán về duyên phận của hai người.
“Mấy năm gần đây cô không thiết kế túi xách và giày nữa, là vì tự mở studio sao?” Bà Phó quan sát studio, rõ ràng là mới sửa sang, vả lại hai năm trước, chắc Tô Tú Tú chưa dám bỏ việc ra kinh doanh.
“Dạ không ạ, lúc đó cháu lên làm trưởng phòng thiết kế, công việc bận quá nên không có thời gian thiết kế riêng ạ.” Tô Tú Tú nói vẻ nghiêm túc.
Sư phụ Tiền bên cạnh gật đầu xác nhận: “Đúng là thời gian đó ông chủ bận thật sự.” Bận xin nghỉ phép tìm cảm hứng.
“Hóa ra là vậy, tôi không ngờ mình lại mua liền một lúc ba chiếc túi do chính cô thiết kế, thật là vinh hạnh cho tôi.” Bà Phó nghĩ đến cô con gái ở nhà rất thích túi của Tô Tú Tú, khóe miệng khẽ nhếch lên vui vẻ.
Tô Tú Tú mỉm cười, không nói chuyện sau này sẽ giới hạn số lượng gì đó, chỉ hỏi hai cô bé định đặt may kiểu lễ phục nào.
“Cháu ngoại tôi có nhiều lễ phục rồi nên không cần đặt thêm, tôi muốn may cho con bé mấy bộ sườn xám. Còn cháu nội thì tạm thời định may một bộ lễ phục trước. Cơ thể con bé hơi bị suy dinh dưỡng, cần bồi bổ thêm đã, đợi sau này lớn hơn chút nữa rồi tính sau.” Bà Phó cười nói.
Tô Tú Tú gật đầu, đo kích thước cho hai cô gái, bảo bà Phó để lại địa chỉ, làm xong cô sẽ gửi trực tiếp qua đó.
“Được, cứ gửi đến địa chỉ này, ông ấy sẽ giúp tôi mang sang Hương Cảng.” Sau khi biết Tô Tú Tú chính là Susu, bà Phó lại đi chọn thêm hai chiếc túi và vài món trang sức nữa.
“Xin hỏi bao giờ bà rời khỏi kinh thành ạ? Cháu sẽ cố gắng ra bản vẽ thiết kế nhanh nhất.” Tô Tú Tú nhìn hai cô bé, trong đầu đã có ý tưởng sơ bộ.
“Còn một tuần nữa.” Bà Phó đặt tiền cọc, mỉm cười nói: “Làm phiền cô Tô rồi.”
Tiễn bà Phó đi xong, Tô Tú Tú chuẩn bị đi vẽ bản thiết kế, cố gắng hoàn thành trước khi bà Phó rời đi hai ngày, ngộ nhỡ bà không ưng ý còn có thời gian sửa lại. Ngoài ra, túi xách trên lầu đã thiếu mất mấy cái, cả trang sức nữa, cũng phải làm bù vào.
“Sư phụ Tiền, bác có quen ai bán nguyên liệu ngọc không ạ? Có ngọc phỉ thúy thì càng tốt.” Trang sức hiện giờ của Tô Tú Tú chủ yếu là vàng bạc, nhưng muốn cao cấp và thời thượng hơn thì phải là vàng màu kết hợp đá quý và phỉ thúy, lợi nhuận cũng cao hơn nữa.
Sư phụ Tiền ngẫm nghĩ: “Đúng là có quen một người, nhưng không biết giờ còn ở đó không, để mai tôi qua xem thử.”
“Dạ vâng, phiền bác đi một chuyến ạ.” Tô Tú Tú cười nói.
“Khách sáo với tôi làm gì?” Sư phụ Tiền cười liếc Tô Tú Tú một cái.
Giá ngọc thạch và phỉ thúy hiện giờ đều chưa cao, đặc biệt là phỉ thúy, tương lai sẽ tăng giá ch.óng mặt, có thể nhân lúc này thu gom một ít, đá quý cũng vậy, có cơ hội cũng nên tích trữ thêm.
Chương 485 Dẫn khách
Tăng ca làm thêm giờ, cuối cùng đến ngày thứ ba cũng chốt được bản thảo. Tìm đến nơi ở của bà Phó, bà và hai cô gái đều rất hài lòng, hay nói đúng hơn là bà Phó và cháu ngoại rất hài lòng, còn cô cháu nội thì vô cùng kinh ngạc xen lẫn vui sướng.
“Chị Tô, tôi thực sự mặc được sao? Tôi trông không đẹp, mặc bộ đồ xinh thế này chắc sẽ bị chê cười mất.” Cô cháu nội (cô Phó) tự ti nói.
Tô Tú Tú nhìn cô Phó, giọng nói nhu hòa: “Cô Phó, cô rất xinh đẹp, cô không nhận ra lông mày và mắt của cô rất giống bà nội sao?”
Tô Tú Tú nhận ra cô cháu nội này tuy ít nói nhưng rất sùng bái bà Phó, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn lén bà. Cô bé tưởng không ai biết, thực tế bà Phó và cháu ngoại đều đã thấy từ lâu, chỉ là không nói ra thôi, nên Tô Tú Tú mới dùng điều đó để khích lệ cô bé.
Cô Phó đột nhiên ngẩng đầu, mắt nhìn chằm chằm Tô Tú Tú, kích động hỏi: “Tôi thực sự giống bà nội sao?”
“Tất nhiên rồi, nào, cô tự soi gương đi.” Tô Tú Tú không hề nói dối, nét mặt cô bé đúng là có phần giống bà Phó.
Cô Phó nhìn mình trong gương, càng nhìn càng thấy giống bà nội, có chút vui mừng nhìn Tô Tú Tú: “Sau này tôi có thể xinh đẹp như bà nội không?”
Tô Tú Tú gật đầu khẳng định: “Tất nhiên rồi, với điều kiện là cô phải nỗ lực học hỏi theo bà nội, đầu tiên chính là sự tự tin. Đến chính cô còn chẳng thấy mình đẹp thì ai có thể thấy cô đẹp được chứ?”
Cô Phó gật đầu như hiểu như không, nhưng theo bản năng đã bắt chước bà Phó đứng thẳng lưng lên, ánh mắt tuy còn hơi né tránh nhưng cũng đã tốt hơn trước rất nhiều.
